Một lời nói dối

Nhà tui chuyển về chung cư cách đây hai năm. Ba má dành căn phòng rộng nhất, sơn màu và trang trí các vật dụng theo mong muốn của tui và bé Thư. Khi tui học bài hay lướt web, chat với tụi bạn hay nghe nhạc online, thì nhỏ em đứng bên cửa sổ, bàn tay nhỏ xíu chống cằm, ngóng lên trời xanh biếc. Chốc chốc, con bé kêu tui ra, chỉ lên những cụm mây xốp bông đang trôi. Trí tưởng tượng của con bé rất lạ. Cụm mây nào cũng có thể làm nhỏ nghĩ tới một chú cún hay các đồ vật dành cho chú cún. Trong khi đó, tui chỉ thấy đó là những đám mây chán òm mà thôi.

Thế nhưng, bé Thư chỉ sống động khi ngồi bên cửa sổ. Ở trường tiểu học, cô giáo lớp Một rất hay gọi điện than phiền, nói rằng con bé kém tập trung, ít chú ý bài vở. Cô và má có la rầy cách gì, con bé cũng vậy. Một buổi tối, tui tình cờ đọc bài báo, viết rằng một mong ước không thực hiện được khiến một đứa trẻ sao lãng các việc khác. Tui tò mò hỏi xem, thứ gì nhỏ em mong ước nhiều nhất.

Đang nằm trên giường, nghe tui hỏi, bé Thư bật dậy ngay: “Em muốn có một con chó. Chó con thiệt í, không phải chó nhồi bông đâu!” Tui ngạc nhiên: “Sao bé không nói sớm?” Nhỏ gục gặc: “Em có chỉ nhiều đám mây hình chó con lắm, rồi vẽ tranh khoe chị nữa mà. Tại chị không để ý đó thôi!” Nghe tui kể, thằng Tú ngồi kế trong lớp ngay hôm sau mang vô một con cún năm tuần tuổi. Tui nhăn nhó vì vốn chẳng thích gì chó mèo, nhưng lỡ rồi, đành phải mang về. Khỏi nói khi mở nắp chiếc hộp, nhỏ em tui đã vui mừng cỡ nào. Con bé đã biết phải tập trung học bài, làm hết bài tập, để sau đó được phép chơi với con cún nhỏ.

“Con cún là một người bạn thật sự của Thư, để nó yêu thương và chia sẻ. Sáng nào xuống sân chung, con cún cũng nằm trên băng ghế đá, nhìn rất ngoan hiền”

Nunu là chú chó nâu sô-cô-la với đôi tai nhọn và bốn chân to mập. Có bữa đi học về, không thấy nhỏ em đâu, tim tui thắt lại lo sợ. Nhưng bé Thư chỉ nằm cuộn tròn dưới bàn ăn, ôm con cún trong tay, cả hai cùng ngủ ngon lành. Con cún là một người bạn thật sự của Thư, để nó yêu thương và chia sẻ. Sáng nào xuống sân chung, con cún cũng nằm trên băng ghế đá, nhìn rất ngoan hiền. Thế nhưng khi ở trên nhà, thì nó lộ nguyên hình là một kẻ hiếu động và phá phách. Lao ra ngoài ban công, dúi mũi vào mấy chậu đất, nó làm đổ ụp một chậu bông xuống quần áo tầng dưới đang phơi. Nếu má tui không hết lời xin lỗi thì đã có chuyện ồn ào. Lớn hơn một chút, Nunu có thêm thói quen cào giấy. Những quyển tạp chí, rồi cả tập học của tui nếu không cất kỹ đều bị nó cắn rách tanh bành. Đêm tối nếu có ai đó đi bên ngoài hành lang chung, nó dí sát mũi đánh hơi, sủa từng tràng dài vang động cả tầng nhà. Ông quản lý chung cư lên nói chuyện, cho biết các nhà xung quanh than phiền dữ quá. Ông nhắc: “Ở chung cư, khó nuôi thú cưng lắm!” Không riêng ba má, tui cũng nghĩ đến kế hoạch đem con cún đi cho, không thể nuôi nữa. Mọi người đều tìm cách nói với Thư để con bé hiểu.

Tuy nhiên, chưa kịp nói gì với bé út thì con Nunu biến mất. Có lẽ khi cửa mở hé, nó đã lẻn ra hành lang, theo lối cầu thang bộ xuống sân và bị ai đó bắt đi. Tui vừa mừng từ nay hết gặp rắc rối, vừa lo bé Thư sẽ khóc khi mất con thú cưng. Nhưng con nhỏ không rớt một giọt nước mắt nào. Sau vài ngày lùng kiếm khắp nơi vẫn chẳng thấy Nunu đâu, nhỏ em trở nên im lìm. Trong nhà vẫn đủ người mà không khí tự dưng vắng lặng, buồn hiu. Cô giáo ở trường lại gọi điện than phiền về tính lơ đễnh và điểm số sa sút của con bé. Tui dỗ dành kiểu gì, nhỏ em cũng vẫn vậy. Bỗng dưng, tui buột miệng: “Bé đừng buồn nữa. Nunu sẽ về. Tại nó khôn lanh nên có chú đạo diễn mượn nó đi quay phim thôi mà!” Con bé nhìn tôi ngờ vực. Lỡ nói xạo rồi, tui làm tới luôn: “Chị sợ bé không chịu cho Nunu đi đóng phim, nên không dám nói trước đó!” Con nhỏ nghĩ ngợi gì đó, nét mặt thấy tươi tỉnh lên chút chút.

Cuối tuần đó, tui lóc cóc đạp xe ra nhà Tú ở ngoại ô. Nhà cậu ta có đất vườn rất rộng. Khi tui đến, mẹ của Nunu vừa có một lứa cún mới. Cậu bạn dẫn tui vào xem. Có một chú cún giống hệt Nunu ngày nào, cũng màu lông sô-cô-la, bốn chân tròn lẳn đứng còn chưa vững. Tui mừng run, đề nghị: “Cho tui con cún ấy nhé!”. Tú trợn tròn mắt: “Bà đâu có ưa chó mèo. Con chó đợt rồi, bà cằn nhằn cử nhử hoài mà. May là nó đi mất!” Tui nhún nhường: “Nay khác rồi. Tui sẽ gửi sữa, để ông bồi dưỡng chó mẹ và mấy chú cún con mau lớn nha!” Tất nhiên là tên bạn chịu liền thôi.

“Tui cũng đã hiểu, ngôi nhà chỉ thực sự ấm áp khi có tiếng cười của những người sống bên trong. Khi đi tìm lại tiếng cười đó, tui cũng yêu thương nhiều hơn những điều trước kia tui vẫn ngỡ mình chẳng để tâm đến bao giờ”

Gần hai tháng kế đó, một mặt tui dỗ dành bé Thư, nghĩ đủ cách giải thích vì sao Nunu chưa đóng phim xong, một mặt tui thường xuyên qua nhà tên bạn, thăm nom con cún. Tui mang theo một chiếc giày, tập cho nó quen với hơi của Thư. Cho đến khi con cún nhỏ đã lớn bằng đúng Nunu hồi bị mất cắp, tui mới xin Tú mang nó về nhà. Con cún mới rất ngoan, chịu cho bé Thư bồng. Run ghê lắm, tui chỉ thở phào khi nhỏ em ôm con cún trong tay, thì thào trò chuyện: “Nunu biết đóng phim giỏi quá hén?”

Tui biết nói dối là xấu, nhất là nói dối một đứa trẻ sáu tuổi thơ ngây. Nhưng tui không có lựa chọn nào khác. Tui không muốn thế giới trong trẻo của bé Thư trở nên u ám về những chuyện tồi tệ xảy ra với Nunu bạn nó. Tui cũng đã hiểu, ngôi nhà chỉ thực sự ấm áp khi có tiếng cười của những người sống bên trong. Khi đi tìm lại tiếng cười đó, tui cũng yêu thương nhiều hơn những điều trước kia tui vẫn ngỡ mình chẳng để tâm đến bao giờ.

Tui sẽ cùng chăm sóc Nunu với bé. Và chuyện giải quyết sao đó cho ổn thỏa với các nhà kế bên ở chung cư, tôi nghĩ, sẽ ổn thôi!

Bạn cũng BIẾT vậy mà, phải không?

 

                                                                   Vân Hà

Thầy giáo chân đất

Ngày tôi mới vào trường Đại học, trong trường cũng có một thầy giáo mới. Trông thầy có vẻ khác biệt hẳn với những người khác: thầy luôn ăn mặc rất sang trọng, bóng bẩy, trong khi những thầy cô khác ở trường Đại học ở vùng nông thôn này thì ăn mặc giản dị hơn nhiều. Tuy nhiên, thầy vẫn rất dễ gần, hiền lành và có một trái tim ấm áp. Chỉ có điều, trông thầy luôn trang trọng đến mức mọi sinh viên mới đều nghĩ hẳn là thầy giáo cao lớn, đẹp trai này nên dạy tại một trường hạng ưu, chứ không phải ở một trường ở vùng nông thôn. Nhưng thầy không hề lạnh lùng hay xa cách. Thầy thực sự chân thành.

Tôi đăng ký làm trợ lý cho thầy giáo, tức là trong buổi giảng của thầy, tôi không ngồi dưới lớp mà kê một chiếc ghế nhỏ ngồi phía sau thầy trên bục giảng, chuẩn bị sẵn những giấy tờ và tài liệu cần thiết để đưa ngay cho thầy theo từng mục của bài giảng. Trường lớp ở vùng này được cái rất rộng, nên bục giảng cũng có một cái bàn lớn và cái ghế lớn. Hôm đó, tôi thấy thầy vào lớp, ngồi xuống – như mọi khi, thầy ăn mặc vẫn rất lịch sự: bộ complet màu xanh hải quân kẻ sọc, trông giống như dành cho doanh nhân, cravat lụa được thắt cẩn thận, sơ-mi trắng phẳng phiu, và chân thầy đi đôi giày được đánh bóng như gương. Đây không phải mẫu người sẽ đeo đồng hồ Rolex và lái xe Porsche đầy phô trương. Mà đây là mẫu người luôn cẩn thận để mặc thật chuẩn mực, từ cái ghim cài áo tới cái khăn tay trên túi ngực.

Thế rồi, ngay trước khi bắt đầu bài giảng, tôi thấy thầy với tay xuống, tháo dây đôi giày da đắt tiền. Thầy bỏ chân ra khỏi giày, cởi cả tất. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Thế rồi thấy để gọn cả giày lẫn tất sang bên và bắt đầu đứng lên giảng bài. Không ai biết việc này, bởi thầy đứng đằng sau cái bàn lớn, và người thầy luôn lịch lãm của chúng tôi đang giảng bài mà đi chân đất – trong khi vẫn mặc bộ complete sang trọng và thắt cravat lụa.

“Thế rồi, ngay trước khi bắt đầu bài giảng, tôi thấy thầy với tay xuống, tháo dây đôi giày da đắt tiền. Thầy bỏ chân ra khỏi giày, cởi cả tất. Tôi vô cùng ngạc nhiên. Thế rồi thấy để gọn cả giày lẫn tất sang bên và bắt đầu đứng lên giảng bài..”

Khi hết giờ học, thầy lại đi cả giày lẫn tất vào và rời khỏi lớp.

Tôi nghĩ hẳn thầy có lý do riêng. Có lẽ đôi giày da kia đắt tiền nhưng mà gây đau chân chẳng hạn. Rồi tôi cũng quên béng việc này, bởi trong vài buổi giảng tiếp theo thì nó không lặp lại nữa.

Thế rồi, khoảng hai tháng sau đó, khi thầy đi một đôi giày đế mềm rất đẹp, thì tôi lại thầy thầy cởi giày, rồi cởi tất. Tôi lại rất ngạc nhiên và thấy thú vị trước sự tương phản giữa bộ đồ đắt tiền với đôi chân đất của thầy.

Sau khi giờ học kết thúc, tôi lại gần thầy và nhẹ nhàng hỏi tại sao thầy lại làm như vậy.

Thầy giáo trông có vẻ hơi ái ngại, rồi thầy kể cho tôi nghe câu chuyện từ hồi thầy là sinh viên:

“Thầy giáo của thầy nói rằng thầy là một sinh viên tốt, và rồi sẽ là một thầy giáo tốt, nhưng thầy có một nhược điểm: thầy luôn quá kiêu ngạo. Quá tự đắc. Thầy ấy bảo rằng thầy cần phải luôn nhớ gốc rễ của mình”.

Thế rồi thầy kể cho tôi nghe rằng cha của thầy chỉ là một người lao công ở trường học. Ở nhà, cha thầy vẫn giữ thói quen luôn lau nhà cửa hết sức sạch sẽ, nên khi tới thăm cha là thầy phải bỏ giày ra. Tuy công việc khó khăn nhưng cha thầy không bao giờ than phiền mà vẫn tạo điều kiện cho thầy học hành tới nơi tới chốn ở những trường tốt nhất. Và người cha giản dị đó mới là gốc rễ của thầy. Trong nhiều năm sau đó, thầy có được nhiều học bổng, nhiều bằng cấp, rồi thầy quyết định chuyển về dạy ở ngôi trường vùng nông thôn này, là nơi yên tĩnh, êm đềm như cha thầy vẫn yêu thích. Ở thành phố, thầy đã thành công và đã được ghi nhận, nhưng thầy không bao giờ muốn quên rằng mình đến từ đâu.

“rồi thầy quyết định chuyển về dạy ở ngôi trường vùng nông thôn này, là nơi yên tĩnh, êm đềm như cha thầy vẫn yêu thích. Ở thành phố, thầy đã thành công và đã được ghi nhận, nhưng thầy không bao giờ muốn quên rằng mình đến từ đâu…”

“Bất kỳ khi nào thầy nhận ra rằng mình có cảm giác quá kiêu căng, tự mãn, thầy lại nhìn xuống đôi giày đắt tiền của mình và nhận ra rằng đã đến lúc mình đi chân đất, để nhớ rằng mình là con trai của một người lao công. Điều này giúp thầy biết khiêm tốn hơn. Bởi vì rất khó mà tỏ ra tự mãn khi mình đi chân đất”.

Kể xong như vậy, thầy mỉm cười, đi tất, đi giày vào rồi rời khỏi bục giảng.

 

Thục Hân (dịch)

Lễ giáng sinh tuyệt vời nhất

- Hôm nay hai mẹ con có định đi siêu thị không? – Bố tôi hỏi.

– Em định sau khi đón con ở trường thì sẽ đi siêu thị luôn – Mẹ tôi đáp.

Chỉ còn vài ngày nữa là tới Giáng sinh. Một vài người họ hàng đã hẹn sẽ tới nhà chúng tôi. Tôi biết là gia đình tôi không dư dả gì, bởi vì công ty bố làm vừa đóng cửa và toàn bộ nhân viên phải nghỉ việc. Tôi cũng biết là số tiền trong ví của mẹ rất có giới hạn, vì tối hôm qua tôi đã thấy mẹ ngồi cắt những phiếu giảm giá trên báo và cất riêng.

Trong vòng vài giây, bố tôi không nói gì nữa.

– Nhưng tại sao anh hỏi? – Mẹ tôi hơi nhíu mày.

– À… có một gia đình với 6 đứa con ở khu phố bên cạnh… anh nghĩ họ không có gì cho Giáng Sinh này… Đứa nhỏ  nhất mới có 5 tuổi.

– Vậy tức là…? – Mẹ tôi nói nhỏ hơn.

– Khi em đi siêu thị, liệu em có thể mua chút gì cho họ không? – Bố tôi ái ngại hỏi.

Chút gì đó. 5 tuổi. 6 đứa trẻ. Tôi ngước lên nhìn mẹ. Tôi thấy mẹ căng thẳng hơn một chút.

– Để em xem… – Mẹ tôi đáp. Mẹ tôi vốn cũng là người rất tốt bụng, nhưng tình thế này rõ ràng là khó khăn cho mẹ. Tuy nhiên, giọng nói đầy thương cảm của bố có vẻ đã chạm tới trái tim mẹ.

Trước khi đi ra cửa, mẹ tôi nói thêm:

– Hy vọng có phép màu nào đó.

– Cảm ơn em – Bố tôi nói – Em cứ làm những gì mình có thể thôi.

“Cho đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ đó là Giáng sinh tuyệt vời nhất trong đời mình. Gia đình chúng tôi và mấy người họ hàng đã có một bữa tối ấm áp, không hề bị thiếu một chút nào. Chúng tôi thậm chí còn có một ít thức ăn để dành đến hôm sau”

Chiều hôm đó, tôi cố gắng làm xong hết bài tập từ ở lớp để sau giờ học có thể đi siêu thị cùng với mẹ. Tôi thích đi siêu thị vào dịp cuối năm, vì tuy có đông đúc một chút, nhưng các quầy hàng đều được trang trí rất đẹp và đôi khi trẻ con còn được cho kẹo miễn phí nữa.

Khi mẹ con tôi vào bãi gửi xe, chúng tôi đã nhìn thấy một tấm biển rất to: “Giảm giá gà tây – 99 xu/con”.

– Đúng là thứ chúng ta cần đây rồi – Mẹ thốt lên.

Chúng tôi vội vã đi vào siêu thị. Mẹ tôi nhặt hai con gà tây cho vào xe đẩy hàng. Rõ ràng là gà tây đang có giá rất tốt, nhưng tôi phát hiện ra ngay vấn đề. Tôi chỉ cho mẹ thấy một tấm bảng khác ở quầy bán gà tây: “Giới hạn: mỗi khách hàng chỉ được mua một con”.

– Nhưng chúng ta cần hai con – Mẹ bảo tôi.

Mẹ quyết định gặp người quản lý và giải thích rằng mẹ cần mua hai con gà. Bác quản lý mỉm cười, xoa đầu tôi và bảo: “Một ngoại lệ cho cô bé dễ thương này nhé”.

Sau đó, mẹ con chúng tôi bắt đầu mua những thứ thực phẩm cần thiết. Thật bất ngờ là hôm đó có rất nhiều món đồ “mua một tặng một”. Ngoài ra, những phiếu giảm giá mà mẹ tôi cắt trên báo cũng rất có ích khi nhằm đúng vào những thứ mà một gia đình có con nhỏ sẽ cần đến. Cuối cùng, chúng tôi tới quầy thanh toán và mẹ nín thở, nắm chặt tay tôi để chờ cô thu ngân đọc tổng số tiền.

Thật đáng ngạc nhiên: mẹ có đủ tiền cho tất cả xe hàng. Mẹ bảo rằng mẹ mang theo 50 đôla, và số tiền chúng tôi phải trả là 48,12 đôla. Còn thừa một chút tiền, mẹ quyết định mua một túi bánh quy nhỏ cho đứa trẻ 5 tuổi mà chúng tôi chưa bao giờ gặp.

Tối hôm đó, cả nhà chúng tôi đã chở một chuyến hàng đặc biệt tới cho gia đình với 6 đứa trẻ đủ mọi lứa tuổi. Tôi sẽ không bao giờ quên được ánh mắt của người mẹ và tiếng cười của những đứa con trong gia đình đó – có người lớn hơn và có đứa nhỏ hơn tôi, khi chúng tôi bê đồ vào nhà họ.

Việc này luôn nhắc tôi nhớ tới một câu nói, rằng khi bạn thực sự muốn làm việc gì đó, thì bạn sẽ luôn luôn có cách.

“Và tôi nhận ra rằng những điều kỳ diệu vẫn xảy ra khi chúng ta làm theo trái tim mình, vì người khác. Bởi khi bạn muốn làm việc tốt, thì dường như tất cả mọi việc đều là có thể”

Cho đến bây giờ, tôi vẫn nghĩ đó là Giáng sinh tuyệt vời nhất trong đời mình. Gia đình chúng tôi và mấy người họ hàng đã có một bữa tối ấm áp, không hề bị thiếu một chút nào. Chúng tôi thậm chí còn có một ít thức ăn để dành đến hôm sau.

Vào bữa tối hôm đó, tôi cứ tưởng tượng đến một căn nhà nhỏ, không xa nhà chúng tôi là mấy, với một người mẹ và 6 đứa con ngồi quanh bàn ăn, cười vui vẻ. Họ cũng ăn những món như gia đình chúng tôi hôm ấy.

Và tôi nhận ra rằng những điều kỳ diệu vẫn xảy ra khi chúng ta làm theo trái tim mình, vì người khác. Bởi khi bạn muốn làm việc tốt, thì dường như tất cả mọi việc đều là có thể.

 

Thục Hân (Dịch)

Truyện ngắn: Ai ai cũng xì-tai

Sau ba lần ra mắt (HHT 980, HHT 993, HHT 1001), Tèo (và “đồng bọn) đã trở nên thân thiết với độc giả HHT rồi nhỉ! :)

Chào các bạn. Chào đón trở lại với câu chuyện của nhà Tèo. Lại là tôi đây – Tay mỡ, Nữ hoàng sinh tố hay vợ Đậu. Hừ. Rõ ràng mấy cái tên đó đều quá dài nên từ giờ hãy gọi tôi là Kem. (E hèm, đề nghị không thắc mắc. Tôi là Kem cũng như em tôi là Tèo, okie?)

Sau đây mời các bạn cùng theo dõi câu chuyện về phong cách thời trang của gia đình xì-tai xì khói của tôi. Hãy bắt đầu từ Tèo bé bỏng.

 

Tèo Mới toe

Mua quần áo cho Tèo dễ ẹc. Bất cứ cái gì, chỉ cần… mới! Màu gì kiểu gì cũng xong. Mặc vừa hay không vừa cũng chả sao hết. Nhưng tốt nhất là nên mua quần áo nó mặc vừa vì tha về cái gì chật thì bạn cũng không thể đem đổi được đâu! Đồ mới, hễ đã tròng lên người nó, thì cứ yên tâm: đừng hòng cởi nổi!

Sinh nhật Tèo hai năm trước, chưa có kinh nghiệm cho lắm, tôi lỡ mua tặng nó một cái áo siêu đẹp nhưng hơi chật. Tèo xỏ vào xong cứng đơ người không cựa quậy được, bụng tròn múp làm áo căng ra như cái bị bông và tôi ngỡ rằng nó ngạt thở mất. Tôi vội túm lấy nó định gỡ áo ra:

– Thôi thôi, Tèo để chị đem đổi nhé!

Nó khóc váng nhà như thể bị bạo hành:

– Áo mới của Tèo. Áo mới Tèo. Áo Tèo. Mới Tèo…

“Tèo xỏ vào xong cứng đơ người không cựa quậy được, bụng tròn múp làm áo căng ra như cái bị bông và tôi ngỡ rằng nó ngạt thở mất…”

Nó chỉ chịu tụt cái áo í ra để… xỏ vào áo của bố mẹ mua tặng. Biết bài của Tèo, Mẹ mua cho nó một bộ quần áo vừa như in, lại còn giặt trước.

– Lần sau con nhớ mua quần áo rộng một tí cũng được. Và giặt trước đi, chứ nó đã chui vào thì nó không cho cởi ra để đem giặt đâu! – Mẹ “mách nước”. Ôi, tôi cứ gọi là nhớ đến già ấy chứ!

Mà có phải chỉ thế là xong đâu! Hôm sau tắm xong, nó lại chỉ:

– Tèo mặc áo mới.

– Hôi rồi Tèo.

– Không hôi. Thơm.

Tôi dí cái áo đầy mùi mồ hôi cho nó ngửi. Nó ngẩn mặt ra, thấy cũng… hôi thật.

– Đấy, để chị giặt rồi mai Tèo lại mặc nhé.

Nó ngoan ngoãn gật.

Thế đấy, số phận của những cái áo mới – khi đã rơi vào tay Tèo: cứ giặt, khô là mặc. Cứ thế cứ thế, cho đến lúc… có áo mới hơn!

Và cũng từ cái bữa sinh nhật Tèo năm đó, tôi phát hiện ra rằng nếu có gì khiến Tèo vui hơn một cái áo mới, đấy là… hai cái, hoặc càng nhiều cái càng tốt. Tết đến, tôi với Mẹ đi sắm cho nó một bộ từ đầu đến chân. Khỏi phải nói, cơn phấn khích của nó nhân lên gấp bốn. Nó cứ thế nhảy tưng tưng, líu lo ca hát cả ngày!

Tóm lại, Tèo’s style chỉ gói trong ba chữ: Mới là Đẹp!

“Tết đến, tôi với Mẹ đi sắm cho nó một bộ từ đầu đến chân. Khỏi phải nói, cơn phấn khích của nó nhân lên gấp bốn. Nó cứ thế nhảy tưng tưng, líu lo ca hát cả ngày!…”

Bố “đồ cổ”

Nếu lấy thuyết “di truyền” để từ Tèo suy ra xì-tai của Bố, thì hoàn toàn sai lầm. Với Bố, đồ càng cũ thì càng “cool”. Hơn nữa, Bố còn cực kỳ… anti đồ mới! Hồi mùa đông năm ngoái, có đợt Hà Nội lạnh ơi là lạnh. Mẹ mua áo phao về cho Bố, nhưng Bố không chịu mặc.

– Anh ơi, anh mặc đi cho ấm. – Mẹ ngọt ngào.

– Khồng. Áo này… túi chéo. Đồ con gái, anh không mặc đâu! – Bố ngang bướng.

Năm nay Hà Nội cũng lạnh không kém. Mẹ lại ôm một cái áo khác về. Không túi chéo – Mẹ đã rút kinh nghiệm. Nhưng Bố vẫn không chịu mặc.

– Anh ơi, anh mặc đi. Áo kia cũ lắmmmm rồi.

– Xời ơi, thế mà có người còn khen anh mặc đẹp đấy.

– Nó khen đểu thì có!

Không cần biết đểu hay thật, Bố vẫn khoác cái áo có tuổi đời… nhiều hơn cả tuổi Tèo. Tôi nhớ là hồi tôi bé xíu đã thấy Bố mặc áo đấy rồi. Qua bao nhiêu mùa đông, mối tình của Bố với cái áo vẫn “thủy chung” như cũ!

Cùng niên đại với cái áo khoác mùa đông là đôi áo sơ mi mùa hè. Một cái áo chim cò kiểu “bãi biển Hawaii”, bạc phếch, bố nhất định không cho vứt đi vì nó… mát. Một cái khác, áo kẻ carô, chả biết có mát không nhưng mà:

– Nó chưa rách, chưa sờn, sao em lại vứt của anh? – Bố túm lại khi nhìn thấy Mẹ lén lút định “ỉm” cái áo đi.

– Anh ơi nhưng nó siêu siêu siêu cũ rồi.

– Mốt quay vòng cơ mà! – Bố phẩy tay.

Mẹ há hốc miệng. Thi thoảng Bố cũng có những phát ngôn để đời như thế đấy!

Vậy làm thế nào với những cái áo sơ mi mới? À, có một cách. Đấy là Mẹ đích thân là quần áo rồi treo ra để Bố, hôm sau chỉ việc xỏ vào và đi làm. Thế mà thi thoảng Bố vẫn dở chứng, ứ chịu mặc quần áo đấy, lúi húi quơ một bộ nào đó trong tủ ra, xỏ lên người.

– Anh không là đi à?

– Đẹp rồi. Sao phải là!

Tôi thấy Mẹ dỗi ra mặt còn Bố thì toét cười một cái trước khi phóng xe đi. Ôi giời ơi. Tôi nghĩ. Hai người này có phải teenagers không vậy?

 

Những thế giới lộn tùng phèo

Nếu như Bố hay Tèo có “tuyên ngôn thời trang” hết sức rõ ràng, thì xì-tai của Mẹ là tổng hợp giữa những gì Mẹ + cô thợ may bạn Mẹ + cô bán quần áo hàng quen… khen là đẹp! Nếu chỉ có 2 trên 3 phiếu thuận thì tỉ lệ áo quần bị vứt xó hơi bị cao.

Cũng khó để nói thêm gì về xì-tai của Mẹ vì đơn giản là (mà tôi cũng chả hiểu sao): mẹ toàn thích những thứ tôi không thích. Ngược lại, những thứ đồ được tôi quý nhứt toàn bị mẹ chê. Những điều Mẹ cho rằng bình thường như hộp sữa cân đường thì tôi không thể chấp nhận được còn các thứ không vừa mắt Mẹ tí nào lại chẳng hề làm sao trong mắt tôi!

Chả hạn, tôi mua tặng Mẹ khăn quàng cổ đẹp ơi là đẹp, Mẹ đi dự tiệc thì tôi thắt cho Mẹ kiểu hoa hồng. Ấy thế mà tiệc về, thay ra bộ đồ thể thao mặc nhà, Mẹ vẫn diện nguyên khăn ấy!

– Mẹ, tụt khăn ra ngay!!!

– Ơ hay, tao đang quàng khăn đẹp!

“Mẹ bảo layer style của tôi rườm rà, boho style của tôi lôi thôi kinh tởm và military style của tôi không có tí nữ tính nào!…”

Có hôm hai mẹ con rủ nhau đi dạo phố. Mẹ kêu trời vì phải chờ tôi thay đồ, tôi thì hoảng hốt thấy Mẹ cứ mặc đồ ở nhà tung tăng ra phố.

– Mày lắm chuyện quá con ơi.

– Không ai mặc đồ ngủ ra đường đâu mẹ ơi, vô duyên chết.

Mẹ bảo layer style của tôi rườm rà, boho style của tôi lôi thôi kinh tởm và military style của tôi không có tí nữ tính nào! Tôi mặc quần Alibaba thì mẹ trợn mắt:

– Cái gì? Sao có thứ quần mà… đũng dài đến đầu gối thế hả! Thôi con ơi, mặc thế ra đường người ta tưởng dở người…

Ôi. Làm sao để Mẹ thấy như thế là đẹp? Làm sao để Mẹ biết được tầm quan trọng của phụ kiện? Làm sao để Mẹ hiểu cái việc chỉ tròng một cái áo với một cái quần lên người nó buồn ơi là buồn? Và làm thế nào để Mẹ ngừng… mua đồ cho tôi?

Chính vì thấy tôi ăn mặc… lôi thôi, Mẹ rất tích cực sắm sửa cho tôi những áo quần tử tế – theo tiêu chuẩn của Mẹ, tất nhiên! Đúng chuẩn “Hello Kitty”, Mẹ sắm toàn thứ hồng rực. Tôi – lại rất anti màu hồng. Miễn cưỡng lắm thì tôi mới chịu xỏ vào mỗi dịp đi tiệc cưới. Thường xuyên hơn, mỗi lần tôi ra khỏi cửa là Mẹ hét lên:

– Kem! Bao nhiêu quần áo mẹ mua sao không mặc?

– Xấu hoắc mẹ ơi. – Tôi lẩm bẩm rồi vọt thẳng.

 

Kế hoạch hết sảy

Chuẩn bị kỉ niệm ngày cưới bố mẹ. Tôi “ủ mưu” làm gì đó thật là hết sảy. (Tất nhiên, tôi mà lị!)

Với sự trợ giúp đắc lực từ Kính (tất nhiên), âm mưu của tôi là cả nhà sẽ đi chụp hình. Xời ơi, không phải đi studio đâu, như thế quá bình thường! Thợ ảnh của chúng tôi là Kính. Vậy mới “độc” chứ!

Này nhé, Kính chụp hình đẹp cực. Không có kiểu đi chụp “mẫu” này “mẫu” nọ, nó chỉ thích chụp những thứ gần gũi xung quanh. Có lẽ là vì thế, ảnh của Kính rất tự nhiên và ấn tượng. Nó luôn bắt được cái “thần” của thứ mà nó muốn chụp, lại chọn được những góc hoàn hảo đến ngưỡng mộ. Đã thế, Kính lại còn là người quen, chúng tôi sẽ không cảm thấy cứng đờ ngượng ngập như khi đứng trước một anh thợ ảnh chuyên nghiệp nào đó.

Thế là chúng tôi sẽ có một bộ ảnh vừa đẹp vừa tự nhiên, vừa vui nữa chứ! Toẹt cà là vời!

Khi tôi thông báo về kế hoạch này, biết ngay mà: cả nhà rất chi ư là phấn khởi. Bố Mẹ cũng muốn đi chụp ảnh, vì bộ ảnh cưới ngày xưa đã bị hỏng khá nhiều. Tèo thì khỏi nói rồi, nó cuồng quá chạy vòng quanh nhà (y như Nhợn mỗi khi lên cơn dư thừa năng lượng), nhất là khi biết Kính sẽ chụp. Nó vốn thường xuyên được lên ảnh của Kính mà.

Để mặc cho ba cái người ấy lâng lâng mơ tưởng, tôi âm thầm làm stylist. Tôi đã nghĩ rồi. Màu tím – lãng mạn và hạnh phúc – sẽ rất phù hợp cho dịp này.

Bới tung tủ đồ của cả nhà, tôi chọn được một cái váy tím sẫm cho Mẹ, một áo sơ mi kẻ sọc tím nhạt cho Bố. Tèo có một cái áo hồng thật kute và tôi cũng tự kiếm cho mình váy trắng. Tôi lại mua hoa về tự gói nữa. Có một bó lan tường dịu dàng và một bó baby đơn giản. Tất cả đều hợp với nhau và tuyệt đẹp.

 

Gia đình “color block”

Tôi nghĩ mọi người sẽ rất sung sướng khi được khoác lên người các thứ mà tôi đích thân chuẩn bị, nên là tới buổi sáng hôm ấy, ngày mà chúng tôi sẽ đi chụp hình, tôi mới đem ra những áo quần (đã là lượt cẩn thận) cho mọi người.

Khi tôi xuống phòng khách thì cả ba người kia đã dậy rồi và… ai cũng đã ăn diện tinh tươm đến… ngây ngất.

Tôi đứng như trời trồng nhìn hết lượt từ Bố, Mẹ tới Tèo. Bố mặc áo sơ mi xanh sẫm, thắt cà vạt đỏ (có phải Noel đấy không???). Lại còn gài một cái huy hiệu hình siêu nhân nữa, hỡi ơi! Mẹ thì diện một cái váy màu hồng nhạt và đeo băng đô màu mười giờ (chẳng rõ lôi ra từ đâu, mà ton sur ton quá thể!!!). Một “cột lửa” di động bên cạnh tôi – mũ đỏ, áo vàng và quần cam cà rốt – là Tèo (ca này tôi có thể hiểu được, vì đó là ba thứ mới nhất của Tèo, tại thời điểm đó).

Tôi nhắm mắt, hít một hơi dài, lấy tinh thần. Rồi mở mắt ra.

Nhưng tôi chưa kịp đụng chạm gì đến ba “cây” chói lòa trước mắt, thì Kính đến. Nhìn ba khối màu sắc kia và nhìn mặt tôi, Kính hiểu ngay cơ sự. Nó kéo tôi ra ngoài.

“Bây giờ thì tôi biết chúng tôi sẽ có một bộ ảnh rất lòe loẹt rực rỡ, màu sắc chẳng hài hòa, không ra “tông” tiếc gì, thậm chí hơi quái đản. Nhưng đảm bảo là hạnh phúc và tự nhiên hết sảy”

– May quá bạn đến vừa kịp lúc. Tớ chuẩn bị sẵn quần áo cho cả nhà rồi, cậu bảo ba “diễn viên” kia thay đi. Lời nói của nhiếp ảnh gia nó phải có trọng lượng chứ! – Tôi hí hửng. – Tớ sửa soạn hết rồi. Tông tím nhé, siêu đẹp luôn!

– Không ổn, không ổn. – Kính xua xua tay.

– Gì? Tớ làm stylist mà còn chê á?

– Tất nhiên là không phải rồi, đồ đần. Ý tớ là, vì sao bạn lại tổ chức sự kiện này. Nói đi.

– Xì. Tớ nói rồi còn gì. Vì như thế này thì vui bla bla…

– Thế như thế kia không phải là vui à?

Chúng tôi ngó qua cửa sổ. Mẹ đang chỉnh lại cà vạt cho Bố, mặt hết sức mãn nguyện.

– Anh vẫn giữ cà vạt này à.

Bố cười hớn hở:

– Giữ chứ! Quà đầu tiên em tặng. Cũng như váy này là anh tặng em hồi kỷ niệm ba năm ngày cưới, đúng không.

– Băng đô này…

– Là Kem tặng sinh nhật em, hồi nó sáu tuổi và anh đưa nó đi chọn, haha. Cũng như cái huy hiệu anh đang đeo đây này – là Tèo tặng anh đấy!

Trong lúc đó, Tèo khệnh khạng từ cầu thang đi xuống, trên người đã tròng thêm một cái áo kẻ carô bảy màu – thứ nằm trong “Top 5” đồ mới và dưới chân đã xỏ ngay đôi giày (lại là tôi mua mà bị rộng, đã phải hết lời dụ khị năn nỉ để nó cất đi). Và con Nhợn láo toét đang vờn hoa của tôi như vờn chuột! Tôi thấy phải vào nhà ngay để dừng tất cả các sự lộn xộn này lại. Định lôi Kính đi, thì nó kéo tôi lại, chìa cho xem shot hình nó vừa chụp bố mẹ.

Ù ôi. Đẹp đến mức tôi lặng cả người.

Bây giờ thì tôi biết chúng tôi sẽ có một bộ ảnh rất lòe loẹt rực rỡ, màu sắc chẳng hài hòa, không ra “tông” tiếc gì, thậm chí hơi quái đản.

Nhưng đảm bảo là hạnh phúc và tự nhiên hết sảy.

 

RIDDIKULUX

 

 

Trắc nghiệm: Tính cách của bạn qua một bức vẽ

Hiểu thêm về chính bản thân mình luôn là điều mà ai cũng mong muốn. Và hẳn bạn cũng biết rằng những bức vẽ tay có thể tiết lộ rất nhiều điều về các đặc điểm tính cách của bạn. Vậy nhanh tay lấy một chiếc bút và một tờ giấy trắng nào!

Bạn cần vẽ một hình Mặt Trời, một dòng sông, một cái cây, một ngôi nhà và một con rắn. Hãy vẽ hoàn toàn theo suy nghĩ của mình, và bạn cần đảm bảo rằng bức vẽ của bạn không bị ảnh hưởng bởi bất kỳ ai hoặc bất kỳ điều gì.

Hình ảnh Mặt Trời tượng trưng cho người cha. Khoảng cách giữa Mặt Trời và ngôi nhà tượng trưng cho mối quan hệ giữa bạn và ba mình. Mặt Trời càng gần ngôi nhà có nghĩa là bạn càng thân thiết với ba.

Vẽ xong rồi mới đọc phần tiếp theo nhé!

 

Bạn hoàn thành rồi chứ? Sau đây sẽ là phần “phiên dịch” bức vẽ của bạn:

Cái cây

Cái cây tỏa bóng chính là hình ảnh tượng trưng cho mẹ của bạn. Nếu bạn vẽ một cái cây lớn, tạo ra một bóng mát rất rộng, có nghĩa là bạn luôn coi mẹ là thần tượng và luôn muốn học theo mẹ. Ngược lại, nếu cái cây chỉ vừa phải, ngang bằng với ngôi nhà, có nghĩa là bạn coi mẹ như một người bạn thân. Chẳng phải ai cũng có một người mẹ đủ tâm lý để có thể vừa làm mẹ, vừa làm bạn thân đâu nhé, thật đáng tự hào phải không?

 

Ngôi nhà

Ngôi nhà – nơi chốn riêng tư – là tượng trưng cho chính bạn. Nếu bạn vẽ những cánh cửa và cửa sổ mở, có nghĩa là bạn là người sống thoáng, thoải mái, mở cửa với thế giới bên ngoài. Ngược lại, nếu các cánh cửa đều đóng có nghĩa là bạn chưa sẵn sàng chấp nhận những điều “chưa biết” hoặc “mới mẻ”. Bạn cẩn trọng và sống hướng nội hơn.

Thiết kế của ngôi nhà cho thấy tính cách của bạn đơn giản hay phức tạp. Bạn vẽ ngôi nhà có cấu trúc càng phức tạp chứng tỏ thế giới nội tâm của bạn của bạn càng rắc rối và khó hiểu.

Thiết kế của ngôi nhà cho thấy tính cách của bạn đơn giản hay phức tạp. Bạn vẽ ngôi nhà có cấu trúc càng phức tạp chứng tỏ thế giới nội tâm của bạn của bạn càng rắc rối và khó hiểu.

Mặt Trời

Hình ảnh Mặt Trời tượng trưng cho người cha. Khoảng cách giữa Mặt Trời và ngôi nhà tượng trưng cho mối quan hệ giữa bạn và ba mình. Mặt Trời càng gần ngôi nhà có nghĩa là bạn càng thân thiết với ba.

Nếu bạn vẽ hình Mặt Trời mới đang ló ra lúc bình minh, hoặc Mặt Trời nấp một phần sau những đám mây, có nghĩa là bạn chưa cởi mở với ba mình nhiều lắm. Có lẽ là hai ba con chưa tìm được cách nói chuyện phù hợp nên bạn ít tâm sự với ba? Còn nếu bạn vẽ một hình Mặt Trời theo kiểu hoạt hình, nghịch ngợm, như là đeo kính đen, hoặc nháy mắt, hoặc có mũi, hoặc miệng đang cười… thì có lẽ ba của bạn là người rất tươi trẻ và vui tính. Và như thế thì bạn quả thật rất may mắn.

 

Dòng sông

Dòng sông tượng trưng cho bạn bè của bạn. Nếu bạn vẽ một dòng sông rộng và chảy dài, có nghĩa là bạn có rất nhiều bạn, và ngược lại, nếu bạn vẽ dòng sông nhỏ hẹp, chứng tỏ bạn ít mở lòng với bạn bè và cũng không có nhiều bạn lắm. Một lần nữa, khoảng cách từ dòng sông đến ngôi nhà (tượng trưng cho bạn) là thể hiện sự thân thiết của bạn đối với bạn bè.

Một lần nữa, khoảng cách từ dòng sông đến ngôi nhà (tượng trưng cho bạn) là thể hiện sự thân thiết của bạn đối với bạn bè.

Con rắn

Con rắn chính là những khó khăn và rắc rối. Nếu bạn vẽ nó tách xa khỏi mọi thứ, có nghĩa là các vấn đề vẫn đang ở cách xa bạn, hoặc bạn đang không có gì nhiều phải bận tâm. Nếu bạn vẽ con rắn ở ngay trước cửa nhà, có nghĩa là chính bạn đang có vấn đề gì đó. Nếu bạn vẽ con rắn ở trên cây hoặc dưới gốc cây, thì có thể bạn đang gặp khó khăn trong mối quan hệ với mẹ… và cứ tương tự như vậy. Dù là vấn đề gì, thì đối mặt và giải quyết để giữ gìn các mối quan hệ quan trọng nhất của mình vẫn tốt hơn là né tránh và để các cảm xúc tiêu cực cứ chồng chất lên bạn nhé!

 

Đặng Mỹ Dung (Dịch)

Ra mắt tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” ngày 2/3

Thời gian gần đây, mảng thơ đang ngày một trở nên gần gũi hơn với giới trẻ. Rất nhiều các tác giả ra mắt thơ thời gian gần đây nằm trong lứa tuổi 8x, 9x như Nguyễn Phong Việt, Nguyễn Thế Hoàng Linh, hay mới đây là September Rain, Lương Đình Khoa…

Mới nhất, tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” của tác giả Việt Anh ra mắt cuối tháng 2/2014 đang đón nhận được nhiều yêu mến. Việt Anh là cây bút không hề xa lạ gì với độc giả của Hoa Học Trò – Trà Sữa Cho Tâm Hồn khi thường xuyên xuất hiện trong các tuyển tập sách do nhà H2T phát hành.

reloinao11

Hiện Việt Anh cũng đang là chủ mục “Thơ” trên báo Sinh Viên Việt Nam phát hành thứ Hai hàng tuần. Nhẹ nhàng, lãng mạn và rất “phiêu”, thơ của Việt Anh dễ khiến người đọc “phải lòng” với những cảm xúc “chạm” tới tim:

 Mùa thu trên những gánh hoa
Hà Nội kiêu sa khoác lên mình áo mới
Thời gian qua cửa ô
Có biết thế nào là chờ đợi
Năm tháng qua rồi
Kí ức cũng rong rêu

Kỉ niệm quay cuồng như những sự đùa trêu
Người khác xưa rồi, cả nỗi buồn cũng khác
Anh lặng lẽ đi qua ngày gió lạc
Ngày gió buồn chầm chậm vòng xe…

 (Trích Đi qua ngày gió)

 Nói về tựa đề cuốn sách “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” , Việt Anh chia sẻ:  “Một tối, người bạn ở xa gửi cho tôi tin nhắn: “Vơi rồi lại đầy, loanh quanh trong những ngày trẻ tuổi, rẽ lối nào cũng bắt gặp nhớ thương…”. Hệt như những gì tôi đang nghĩ trong đầu, mà chưa nói ra được. Về những tháng ngày này, về bạn bè tôi, về tuổi trẻ…

Có thể, sau nhiều năm nữa nhìn lại, chúng ta sẽ cười xòa khi nghĩ về tuổi trẻ của mình, đôi chút tự hào, đôi chút tiếc nuối cho một quãng đời quá vãng. Điều kì diệu nhất là được sống những tháng ngày này. Những tháng ngày “hít thở tự do và mơ giấc mộng lành”. Những tháng ngày sống dưới bầu trời, được “nhìn thấy người cười đã coi là hạnh phúc”. Những tháng ngày yêu và được yêu- một cách tha thiết nhất.

Tôi muốn được cùng bạn bè mình sống những ngày như thế. Những ngày “cười thật tươi chứ chẳng phải gượng cười”, “được yêu chân thành chứ không yêu gắng gượng”.

Và bằng tất cả niềm ham sống mãnh liệt đó, “Rẽ lối nào cũng bắt gặp nhớ thương” không chỉ đơn thuần là kể lại những câu chuyện tình. Đó còn là tình yêu với cuộc sống, với niềm tin, với những phút “hoang hoải” mà chúng ta vẫn thường loay hoay để kiếm tìm sự an nhiên trong tâm hồn mỗi người.

Chốn bình yên ấy, tự trong chính trái tim mỗi người. Tôi chỉ giúp họ góp thêm vài tiếng nói dịu dàng, rằng ai cũng xứng đáng với tình yêu và hạnh phúc.”

 reloinao

 Việt Anh sẽ tổ chức một buổi ra mắt sách, giới thiệu tập thơ “Rẽ lối nào cũng gặp nhớ thương” tới đông đảo độc giả gần xa vào lúc 14h ngày Chủ Nhật 2/3/2014 tại Cafe Trung Nguyên, 52 Hai Bà Trưng, Hà Nội.

An Thụy

Những bài học cuộc sống: Ngày kỷ niệm.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Ngày kỷ niệm

Hôm trước tôi và vợ cùng mừng lễ kỷ niệm lần thứ 17. Như thường lệ, trong những dịp kỷ niệm, chúng tôi không tổ chức mừng ngày cưới, mà dành cả ngày để nhớ lại những buổi hẹn đầu tiên, khi cả hai chúng tôi cùng đang học lớp 12. Và khi hồi tưởng, tôi thú nhận với vợ tôi rằng tôi cứ tưởng chuyện của chúng tôi rồi sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu.
– Sao anh lại nói như vậy? – Vợ tôi hỏi.
– Vì anh rất sợ bố em – Tôi mỉm cười.
Bố cô ấy đã, và vẫn là một người rất vạm vỡ, cao lớn. Đó là hình mẫu một ông bố mà bất kỳ một cô cậu tuổi teen nào chỉ nhìn cũng đã sợ hãi.
– Nhưng em thấy anh rất can đảm mà – Vợ tôi nói ngọt ngào – Anh đã làm gì khi gõ cửa nhà em lần đầu tiên? Bố em có ra mở cửa không?
– Ông bố nào chẳng ra mở cửa trong những buổi hẹn đầu tiên của con gái mình – Tôi trả lời – Nếu anh nhớ chính xác, thì lúc đó, lưỡi anh như cứng lại và anh cứ tưởng mình sẽ ngạt thở đến chết.
– Bố em có nói gì với anh không?
– Không, bố chỉ đứng ở cửa, nhìn anh chằm chằm, không nói một lời nào. Hình như bố nghĩ anh đi quyên góp cho quỹ từ thiện.
– Sao anh lại nghĩ thế?
– Vì bố nhún vai rồi đưa anh một đôla.
– Nhưng rồi bố cũng cho anh qua vòng kiểm soát, vì bố cho chúng ta đi chơi với nhau đấy thôi?
– Đúng – Tôi trả lời – Nhưng trước khi chúng ta ra khỏi cửa, bố nhìn anh, rồi nhìn em, rồi nhìn cái xe đạp của anh.
– Tại sao?
– Dường như bố muốn nói điều gì đó.
– Anh nghĩ bố muốn nói gì?
– Rằng nếu chiếc xe đó không đưa em về nhà đúng giờ thì anh sẽ bị ra về với một bên chân khập khiễng.
Đôi mắt vợ tôi ánh lên ngộ nghĩnh:
– Có phải đó là lý do mà anh không bao giờ dám nắm tay em trước mặt bố em?
Tôi gật đầu:
– Anh sợ bố sẽ nói…
– Nói gì?
– Kiểu như là: “Này, cậu định giữ bàn tay đó đấy à?”.
Tất nhiên, một thời gian sau thì những lần tôi đến nhà cô ấy đã đỡ khó khăn hơn. Trước khi gia đình tôi đi du lịch vào kỳ nghỉ hè, tôi cũng đến nhà cô ấy. Bố mẹ cô ấy đi vắng và cô ấy nói phải đến chiều mới về, nên như bất kỳ một “chàng trai trẻ con” nào khác, tôi sung sướng nằm dài ra ghế sofa.
Điều tiếp theo tôi biết là bố cô ấy đỗ xịch xe trước cửa – bố cô ấy về sớm hơn mức tôi kỳ vọng. Với mái tóc bù xù, tôi bắt đầu cuống lên, tim đập thình thịch. Tôi ngồi phắt dậy, giả vờ chăm chú dán mắt vào cuốn tạp chí khoa học mới cứng để trên bàn. Còn bố cô ấy thì nhanh chóng bước vào cửa với ánh mắt như cảnh sát săn tìm tội phạm.
– Cháu chào bác – Tôi lắp bắp khó khăn. Tôi cũng định giơ tay ra bắt tay, nhưng lại vướng ngay vào trang giấy mới của cuốn tạp chí và nó cứa đứt tay tôi, tôi vội rụt tay lại, cố ấn ngón tay vào vạt áo để nó ngừng chảy máu. Bố cô ấy thì nhìn tôi chăm chú, hết sức dò hỏi về sự lúng túng đó.
Cuối cùng, khi những hạt mồ hôi to tướng lăn xuống cổ tôi, bố cô ấy cất giọng trầm và nghiêm khắc:
– Nào, Ken, khi nào thì cháu định đi?
– Bây giờ ạ – Tôi vội đứng dựng dậy, hoảng hốt.
Bố cô ấy nhìn tôi chừng mười giây, rồi bắt đầu phá lên cười:
– ý bác là bao giờ cháu định đi du lịch ấy?
– Bố em vẫn hay nhắc về kỷ niệm ấy đấy – Vợ tôi nhận xét.
Có lẽ bất kỳ ông bố nào của một đứa con tuổi teen cũng nghiêm khắc như thế, nhưng bên trong vẻ ngoài nghiêm khắc vẫn là một trái tim ấm áp và mềm mỏng trước sự yêu thương chân thành.
Còn tôi bây giờ thì hy vọng rằng mình sẽ nghiêm khắc và đáng sợ chỉ cần bằng một nửa bố vợ tôi khi cô con gái 15 tuổi của chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Ken Swarner
Thục Hân (dịch)

Kho báu trong chiếc hộp

Bạn có đọc tin tức trên báo nói về một cô giáo tình cờ tìm thấy hộp đựng thuốc lá cũ trên gác xép nhà mình không? Khi cô ấy mở nó ra, cô ấy thầy bên trong toàn giấy cũ. Cô ấy định vứt hết vào thùng rác, nhưng rồi lại để ý thấy từ “cổ phiếu” trên một trong những tờ giấy đó. Xem kỹ hơn, cô phát hiện ra đó toàn là những giấy chứng nhận sở hữu cổ phiếu. Cô ngồi tính giá trị của chúng – thuần túy là để cho vui.

Và bạn đoán được không: lập tức cô ấy trở thành triệu phú! Số giấy tờ đó vẫn có giá trị mua bán, và cô ấy tự nhiên có hàng đống tiền!

“Tôi không tưởng tượng ra là cuộc sống của tôi có gì khác biệt mấy” – Cô ấy nói với báo chí sau khi có được cả một gia tài – “Có lẽ tôi sẽ mua mấy đôi giày mới. Ngoài ra, tôi sẽ chẳng có gì thay đổi cả”.

Cá nhân tôi, tôi nghĩ khối tài sản lớn đó rơi vào những người như thế thật là… phí. Tự nhiên giàu có để làm gì nếu bạn không cho phép mình tự nhiên… bạn biết rồi đấy… sống một cách giàu có?

“..Khiến tôi cảm thấy tôi thuộc về gia đình của mình. Khiến tôi cảm thấy tôi là một phần của điều gì đó không chỉ ở trong hiện tại. Và cảm giác đó chính là điều tôi coi là kho báu…”

Tôi thì biết là tôi sẽ làm vậy. Tôi biết vì tôi đã nghĩ đến chuyện này suốt cả tuần – hoặc ít nhất, kể từ khi một người cô của tôi – gọi điện để nói về một cái hộp mà cô ấy tìm thấy trong khi dọn dẹp ngôi nhà cũ của bố mẹ tôi.

– Trong đó có kho báu thực sự đấy – Cô ấy nói – Cháu nhất định phải đến nhận nó.

– Kho báu ấy ạ? – Tôi hỏi – Kho báu kiểu gì ạ?

– À, kiểu mà cháu vẫn biết đấy… đồ trang sức, giấy chứng nhận, một ít tiền, và còn có một ít kim loại cực kỳ quý nữa.

Đồ trang sức? Giấy chứng nhận? Tiền? Kim loại quý? Và cô ấy muốn đưa hết chúng cho tôi?

Ka-ching!

Khác với cô giáo trong mẩu tin trên báo, tôi có thể nghĩ ra hàng đống ý tưởng để “lên đời” chính mình, một khi kho báu đó chui vào tài khoản ngân hàng của tôi. Hầu hết các ý tưởng đó đều liên quan đến việc chẳng phải đi làm thêm nữa và sẽ mua một cái xe thật ngon lành. Cho đến khi tôi nhận cái hộp từ tay cô tôi, tôi đã tưởng tượng ra mình lượn lờ khắp đường phố trên một chiếc xe mô-tô tuyệt đẹp và rồi đi du lịch Hawaii (cho dù cùng hay không cùng chiếc mô-tô đó).

Về đến nhà, chui vào phòng, đóng cửa lại cho yên tĩnh, tôi mới cẩn thận mở chiếc hộp màu đen. Bên trong có đúng những gì cô tôi đã nói: đồ trang sức, giấy chứng nhận, tiền và kim loại quý! Chỉ có điều, đồ trang sức là đồ giả để dùng cho lễ hội hóa trang, với màu xanh đỏ rực rỡ. Giấy chứng nhận bao gồm bằng tốt nghiệp trung học của mẹ tôi. Tiền là một ít đồng xu của nước Anh. Và “kim loại” quý thực ra là những chiếc huy chương, bao gồm một huy chương của cụ cố tôi!

“..Và những chiếc huy chương nữa, có lẽ tôi sẽ cần tìm thêm thông tin để biết về ý nghĩa của chúng…”

Thôi được, tôi sẽ thừa nhận: ban đầu tôi khá thất vọng. Chẳng có gì giá trị ở đây cả – trừ phi bạn tính giá trị tinh thần. Nhưng càng xem xét những món đồ trong hộp, tôi càng thấy chúng đúng là một kho báu. Và càng có vẻ bí ẩn. Chiếc trâm cài đầu bằng đá màu đỏ của cụ tôi nói gì về tính cách của một người phụ nữ mà tôi chưa bao giờ gặp? Và liệu tôi có phải là người duy nhất trong gia đình thấy ngạc nhiên khi biết rằng mẹ tôi đã tốt nghiệp trung học ở Denver? Ai đã đeo chiếc dây chuyền có mặt màu xanh da trời và tại sao nó có mùi giống kẹo cao su – và tại sao nó vẫn còn giữ được mùi sau rất nhiều năm? Và những chiếc huy chương nữa, có lẽ tôi sẽ cần tìm thêm thông tin để biết về ý nghĩa của chúng…

Tôi không chắc rằng làm thế nào để mình có được câu trả lời cho tất cả những câu hỏi trên. Nhưng để tìm ra những câu trả lời đó đã là một điều thú vị rồi. Còn trong lúc đi tìm kiếm, tôi sẽ tận hưởng cảm giác tuyệt vời về mối kết nối bất ngờ từ những món đồ mà rõ ràng là những người đi trước trong gia tộc của tôi đã rất trân trọng. Việc này khiến tôi cảm thấy tự hào. Khiến tôi cảm thấy tôi thuộc về gia đình của mình. Khiến tôi cảm thấy tôi là một phần của điều gì đó không chỉ ở trong hiện tại. Và cảm giác đó chính là điều tôi coi là kho báu.

“..Còn trong lúc đi tìm kiếm, tôi sẽ tận hưởng cảm giác tuyệt vời về mối kết nối bất ngờ từ những món đồ mà rõ ràng là những người đi trước trong gia tộc của tôi đã rất trân trọng. Việc này khiến tôi cảm thấy tự hào..”

Bất kể giá trị thực sự của kho báu trong chiếc hộp là thế nào.

Thục Hân (dịch)

Hai bố con trong căn bếp nhỏ

Tôi nhớ nhất là một lần, hồi tôi khoảng 9-10 tuổi, khi bầu trời đầy mây đen khiến chúng tôi phải rời bỏ vị trí câu cá ưa thích bên cạnh hồ, thì bố với tôi về nhà và đi thẳng vào bếp.

Sau một hồi lục lọi chẳng tìm thấy gì ăn, bố tôi bảo:

– Kathy, con có nghĩ chúng ta nên làm một… mẻ bánh gatô không?

Câu đó thì tôi có thể hiểu là “Kathy, con có thích ăn bánh ngọt không nào?”. Dĩ nhiên là tôi gật đầu lia lịa rồi.

???????????????????????????

“Sau một hồi gây ra đủ thứ tiếng động lanh canh của bát đĩa, cuối cùng, tôi cũng vật lộn xong với một hỗn hợp được gọi là “kem trên bánh”. Mẻ bánh hoàn tất với lớp kem màu nâu trông thì rõ là… sôcôla”

– Vậy được rồi! Con ngồi nghỉ đi, trong khi bố trộn bột.

Nghe nói thì có vẻ như tôi chỉ việc ngồi không, rồi chờ là có bánh ăn, nhưng không phải như vậy. Bố liên tục sai tôi làm việc này việc nọ, và đến cuối cùng, bố bảo tôi làm lớp kem trên bánh, bởi vì “bố không biết làm”.

– Nhưng con cũng không biết làm! – Tôi khẳng định.

 

thám tử uy tín   thám tử tư   cong ty tham tu   tham tu sai g

– Không sao hết, hãy tưởng tượng lớp kem mà mẹ vẫn làm cho con ăn – Bố tôi bảo – Và cứ làm thử xem.

Sau một hồi gây ra đủ thứ tiếng động lanh canh của bát đĩa, cuối cùng, tôi cũng vật lộn xong với một hỗn hợp được gọi là “kem trên bánh”. Mẻ bánh hoàn tất với lớp kem màu nâu trông thì rõ là… sôcôla.

Thế nhưng “trông giống sôcôla” là một chuyện, còn ăn nó có phải là kem sôcôla không lại là chuyện khác. Bố nếm thử lớp kem ngay trên chiếc bánh đầu tiên và bố thốt lên:

– Ngon tuyệt! Rất… độc đáo!

Và trong khi tôi còn chưa kịp ăn thì mẹ từ trên gác chạy xuống. Nhìn căn bếp yêu quý của mình tan hoang, mẹ tròn mắt và cũng nếm thử món bánh kem.

– Kem này là cái gì vậy? – Mẹ nhăn mặt – Mẹ biết là nó được làm từ sôcôla, nhưng vị nó… quái lắm!

Tôi đần mặt ra, còn bố đáp ngay:

– Đó là sôcôla cà phê! Một công thức đặc biệt mà tôi mới dạy cho con đấy!

Còn tôi, tôi chỉ thấy lớp kem đó giống sôcôla… bị khét! Chỉ có bố hết lời khen ngợi tôi và dặn tôi rằng bất kỳ khi nào bố muốn ăn bánh, nhất định tôi phải làm lớp kem bánh cho bố. Mẹ còn tiếp tục càu nhàu về sự bừa bãi và lộn xộn trong căn bếp, nhưng bố đảm bảo với mẹ rằng bố con tôi sẽ dọn sạch.

Và sau khi cả nhà đã ăn xong (và mẹ đã rời khỏi bếp), bố mới rút trong ngăn kéo ra một tờ giấy ghi sẵn công thức làm bánh và cả lớp kem trên bánh, đưa cho tôi.

trongbep2

“Chỉ có bố hết lời khen ngợi tôi và dặn tôi rằng bất kỳ khi nào bố muốn ăn bánh, nhất định tôi phải làm lớp kem bánh cho bố. Mẹ còn tiếp tục càu nhàu về sự bừa bãi và lộn xộn trong căn bếp, nhưng bố đảm bảo với mẹ rằng bố con tôi sẽ dọn sạch”

 

Tôi nghĩ đó không phải là một chuyện tình cờ, đó là cách mà bố nuôi dạy các con mình, bởi có rất nhiều câu chuyện như thế trong thời thơ ấu của tôi. Như có lần mấy bố con tôi chơi đùa trên bãi cỏ ngoài sân trước, mẹ chạy ra và bảo: “Mấy bố con làm hỏng hết cỏ rồi!”. Nhưng bố bảo: “Chúng ta không nuôi trồng cỏ. Chúng ta nuôi trồng những đứa con”.

thám tử uy tín   thám tử tư   cong ty tham tu   tham tu sai gon

 

Kathleene S. Baker

Thục Hân (dịch)

Những bài học cuộc sống: Hoa hồng xanh.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Hoa hồng xanh

Sau một tuần bận rộn, tôi quyết định dẫn cậu em trai mình tới “Cửa hàng một đôla” để mua vài món đồ lặt vặt, cũng là để cho nó có cơ hội tiếp xúc với nhiều người.

Tôi bảo em đứng ở một góc rồi mình lượn thật nhanh qua các giá hàng để lấy những món đồ cần thiết. Em tôi đã 15 tuổi, nhưng nó bị chậm phát triển trí não, và mọi người nhìn có thể biết ngay, nên tôi dặn em phải đứng nguyên tại chỗ, không được chạy đi lung tung.

Khi định quay lại chỗ em thì lúc này, cửa hàng đã rất đông. Có nhiều người đứng chắn trên đường tôi đang đi và tôi kiên nhẫn đợi họ. Lúc đó, em tôi đã nhìn thấy tôi nên nó bắt đầu hét lên rất to:

– Này chị, này chị, em ở đây cơ mà!

Trong khi tôi chưa làm sao mà chen qua được đám đông người trong cửa hàng để đến chỗ em mình, thì tôi thấy một người va phải nó từ phía sau. Em tôi quay lại, tôi hơi lo lắng vì không biết nó sẽ xử lý tình huống này thế nào (chỉ sợ nó sẽ la hét ầm lên), và không biết người kia sẽ nghĩ ra sao (khi nhìn thấy một “đứa trẻ” 16 tuổi trông mặt ngẩn ngơ đứng một mình trong cửa hàng đông đúc).

Nhưng ngay lúc đó, tôi nghe rõ tiếng người vừa va phải em tôi hỏi to, rõ ràng và chậm rãi như để đảm bảo em tôi có thể nghe và hiểu được:

– Chào chàng trai, tên em là gì?

– Tên cháu là Denny và cháu đi mua hàng với chị cháu – Em tôi đáp, giọng tự hào.

– Wow – Người kia, là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi, mỉm cười – Tên em hay thật đấy. Hồi nhỏ anh cũng ước giá như mình tên là Denny, nhưng mà tên anh lại là Hal.

– Hal? – Em tôi có vẻ ngạc nhiên – Giống như Halloween phải không ạ?

– Đúng rồi, em thông minh quá – Người thanh niên kia nói tiếp – Em bao nhiêu tuổi, Denny?

Bây giờ thì tôi đã chen được đến bên cạnh Denny, đúng lúc nó quay sang hỏi tôi:

– Em bao nhiêu tuổi hả chị?

– Em 15 tuổi, Denny ạ – Tôi đáp – Bây giờ em hãy ngoan và nhường đường cho anh này đi qua nhé.

Nhưng anh thanh niên đó lại đứng dẹp vào bên cạnh Denny và bắt đầu nói chuyện với nó, về mùa hè, về xe đạp và trường học. Nhìn mặt anh ta rất chân thành, còn đôi mắt nâu của Denny thì như sáng lấp lánh đầy tự hào và hứng khởi vì được người khác chú ý đến.

Được vài phút, Denny đòi ra quầy hàng đồ chơi. Tôi hơi ái ngại nhưng cũng cảm ơn anh thanh niên mới quen vì đã dành thời gian nói chuyện với Denny.

– Bình thường thì hầu hết mọi người sẽ chẳng buồn nhìn đến nó, và càng không muốn nói chuyện với nó – Tôi chia sẻ.

– Tôi thấy nói chuyện với Denny rất thú vị đấy chứ – Anh ấy đáp.

– Nhưng nó… anh biết đấy… không được bình thường – Tôi nói.

– Thế nào là không bình thường? – Anh thanh niên hỏi lại tôi – Chẳng hạn, trong một khu vườn có rất nhiều hoa hồng màu đỏ, vàng và hồng, thì những bông hoa hồng xanh là rất hiếm có và có thể có những người sẽ coi là chúng thật lạ lùng, nhưng cũng sẽ có những người nhận ra và ưa thích vẻ đẹp độc đáo của hoa hồng xanh. Cô thấy đấy, Denny giống như một bông hoa hồng xanh, và nếu mọi người không dành thời gian để ngắm thật kỹ bằng cả trái tim, thì họ đã để lỡ một điều rất tốt đẹp rồi.

Tôi lặng người đi, rồi chủ động chạm vào tay anh ấy và hỏi:

– Tôi có thể biết rõ hơn về anh không?

Nhưng anh ấy chỉ đáp:

– Hmm… tôi có thể chỉ là một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi…

Rồi anh ấy cười to, tạm biệt tôi với Denny và đi ra quầy tính tiền.

Cuộc sống có những điều kỳ diệu được tạo nên chính bởi những con người bình thường, “như một bông hoa thủy tiên hoặc bồ công anh trong vườn mà thôi”.

Bill Rayborn

Thục Hân (dịch)