Những bài học cuộc sống: Ngày kỷ niệm.

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Ngày kỷ niệm

Hôm trước tôi và vợ cùng mừng lễ kỷ niệm lần thứ 17. Như thường lệ, trong những dịp kỷ niệm, chúng tôi không tổ chức mừng ngày cưới, mà dành cả ngày để nhớ lại những buổi hẹn đầu tiên, khi cả hai chúng tôi cùng đang học lớp 12. Và khi hồi tưởng, tôi thú nhận với vợ tôi rằng tôi cứ tưởng chuyện của chúng tôi rồi sẽ chẳng bao giờ đi đến đâu.
- Sao anh lại nói như vậy? – Vợ tôi hỏi.
- Vì anh rất sợ bố em – Tôi mỉm cười.
Bố cô ấy đã, và vẫn là một người rất vạm vỡ, cao lớn. Đó là hình mẫu một ông bố mà bất kỳ một cô cậu tuổi teen nào chỉ nhìn cũng đã sợ hãi.
- Nhưng em thấy anh rất can đảm mà – Vợ tôi nói ngọt ngào – Anh đã làm gì khi gõ cửa nhà em lần đầu tiên? Bố em có ra mở cửa không?
- Ông bố nào chẳng ra mở cửa trong những buổi hẹn đầu tiên của con gái mình – Tôi trả lời – Nếu anh nhớ chính xác, thì lúc đó, lưỡi anh như cứng lại và anh cứ tưởng mình sẽ ngạt thở đến chết.
- Bố em có nói gì với anh không?
- Không, bố chỉ đứng ở cửa, nhìn anh chằm chằm, không nói một lời nào. Hình như bố nghĩ anh đi quyên góp cho quỹ từ thiện.
- Sao anh lại nghĩ thế?
- Vì bố nhún vai rồi đưa anh một đôla.
- Nhưng rồi bố cũng cho anh qua vòng kiểm soát, vì bố cho chúng ta đi chơi với nhau đấy thôi?
- Đúng – Tôi trả lời – Nhưng trước khi chúng ta ra khỏi cửa, bố nhìn anh, rồi nhìn em, rồi nhìn cái xe đạp của anh.
- Tại sao?
- Dường như bố muốn nói điều gì đó.
- Anh nghĩ bố muốn nói gì?
- Rằng nếu chiếc xe đó không đưa em về nhà đúng giờ thì anh sẽ bị ra về với một bên chân khập khiễng.
Đôi mắt vợ tôi ánh lên ngộ nghĩnh:
- Có phải đó là lý do mà anh không bao giờ dám nắm tay em trước mặt bố em?
Tôi gật đầu:
- Anh sợ bố sẽ nói…
- Nói gì?
- Kiểu như là: “Này, cậu định giữ bàn tay đó đấy à?”.
Tất nhiên, một thời gian sau thì những lần tôi đến nhà cô ấy đã đỡ khó khăn hơn. Trước khi gia đình tôi đi du lịch vào kỳ nghỉ hè, tôi cũng đến nhà cô ấy. Bố mẹ cô ấy đi vắng và cô ấy nói phải đến chiều mới về, nên như bất kỳ một “chàng trai trẻ con” nào khác, tôi sung sướng nằm dài ra ghế sofa.
Điều tiếp theo tôi biết là bố cô ấy đỗ xịch xe trước cửa – bố cô ấy về sớm hơn mức tôi kỳ vọng. Với mái tóc bù xù, tôi bắt đầu cuống lên, tim đập thình thịch. Tôi ngồi phắt dậy, giả vờ chăm chú dán mắt vào cuốn tạp chí khoa học mới cứng để trên bàn. Còn bố cô ấy thì nhanh chóng bước vào cửa với ánh mắt như cảnh sát săn tìm tội phạm.
- Cháu chào bác – Tôi lắp bắp khó khăn. Tôi cũng định giơ tay ra bắt tay, nhưng lại vướng ngay vào trang giấy mới của cuốn tạp chí và nó cứa đứt tay tôi, tôi vội rụt tay lại, cố ấn ngón tay vào vạt áo để nó ngừng chảy máu. Bố cô ấy thì nhìn tôi chăm chú, hết sức dò hỏi về sự lúng túng đó.
Cuối cùng, khi những hạt mồ hôi to tướng lăn xuống cổ tôi, bố cô ấy cất giọng trầm và nghiêm khắc:
- Nào, Ken, khi nào thì cháu định đi?
- Bây giờ ạ – Tôi vội đứng dựng dậy, hoảng hốt.
Bố cô ấy nhìn tôi chừng mười giây, rồi bắt đầu phá lên cười:
- ý bác là bao giờ cháu định đi du lịch ấy?
- Bố em vẫn hay nhắc về kỷ niệm ấy đấy – Vợ tôi nhận xét.
Có lẽ bất kỳ ông bố nào của một đứa con tuổi teen cũng nghiêm khắc như thế, nhưng bên trong vẻ ngoài nghiêm khắc vẫn là một trái tim ấm áp và mềm mỏng trước sự yêu thương chân thành.
Còn tôi bây giờ thì hy vọng rằng mình sẽ nghiêm khắc và đáng sợ chỉ cần bằng một nửa bố vợ tôi khi cô con gái 15 tuổi của chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Ken Swarner
Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Mùa nắng Đà Lạt

1. Ở lì trong nhà tới ngày thứ ba thì tôi thấy mọi giác quan trở thành thứ khó kiểm soát, đờ đẫn và mông lung kinh khủng. Gạt tấm rèm mỏng sang một phía, đập vào mắt là hình ảnh nắng vàng ấm áp và gió làm những chùm hoa giấy phất phơ, tôi khoác thêm áo, quyết định ra ngoài.

Căn nhà tôi đang ở có năm tầng. Ba má, tôi và Tí Nị ở tầng hai, ba tầng trên cùng má dành cho khách du lịch đến thuê trọ, phần nhiều là người Pháp. Phòng ốc giản đơn nhưng đủ tiện nghi, luôn được lau dọn sạch sẽ và nhất là cả nhà đều nói tiếng Pháp rất rành, nên chẳng mấy khi thưa vắng khách. Ba má tôi đều học trường Pháp từ nhỏ và sau này, như lẽ tự nhiên, tôi cũng gần gũi và thích thú với ngôn ngữ và nền văn hóa đó từ lúc nào không hay. Tầng một là giang sơn của ba, ông biến nó thành góc quán cà phê kiểu Pháp với những bộ bàn ghế mây giản dị mà tinh tế, với những bản nhạc Pháp ngọt ngào rất đặc trưng. Rảnh rỗi, tôi thường phụ ba dọn bàn, mang đồ cho người này, tính tiền cho người kia.

Mấy bữa nay tôi ru rú trong phòng riêng. Vụ tỏ tình với Yến Anh, cô bạn cùng lớp, bất thành khiến tôi mất sạch năng lượng. Ba má thấy cậu con trai ủ rũ, đoán chừng kết quả học tập ở trường của tôi không tốt. Ba má bảo tôi nên để đầu óc thư giãn một chút, dẫu sao cũng đang trong tuần nghỉ giữa hai học kì. Tôi thở dài. Ba má mà biết con trai đang vật lộn với cơn thất tình ở tuổi 19 sẽ la ầm trời rằng chuyện ấy thật viển vông và chẳng đáng cũng nên. Tốt hơn hết là giữ im lặng. Mọi thứ rồi sẽ chóng qua.

Xuống tầng một, tôi nhìn thấy còn nhiều bàn trống. Bữa nay đẹp trời nên người ta thích dạo phố hơn thì phải. Ở ngay góc phòng, hứng trọn ánh nắng buổi sớm, cô gái Pháp đang ngồi đọc sách. Chúng tôi chạm mặt nhau ngày cô đến thuê một phòng nhỏ trên gác ba, tuần trước, khi tôi đứng trông quầy giúp má. Vừa hay ba bảo tôi:

“Con mang cà phê ra và nếu có thể, hãy rủ cô bé đi đâu đó. Du lịch một mình và chắc đang buồn vì ba thấy nó ngồi lì đó mấy bữa nay rồi!”

 

2. “Cà phê của bạn đây!” Cô gái ngẩng lên, nhoẻn miệng cười dễ thương, khiến câu nói sau đó của tôi cất lên dễ dàng: “Bạn đến đây chỉ để ngồi uống cà phê và đọc sách cả ngày?”

Cô gái cầm lấy cốc cà phê, hít một hơi dài hương cà phê đậm đà trước khi nhấp ngụm cà phê đầu tiên.

“Cậu có muốn đi đâu đó với tớ không?” – Cô bạn bất ngờ đề nghị.

Cô bạn tên Elise, bằng tuổi tôi, vừa tốt nghiệp trung học bên Pháp. Elise quyết định không vào đại học ngay. Kết thúc nửa năm làm thêm chăm chỉ, mang theo toàn bộ tiền tiết kiệm có trong thẻ, Elise bắt đầu hành trình “khám phá thế giới”. Cô là cộng tác viên cho một tờ báo cho giới trẻ của Pháp. Công việc linh hoạt, cô có thể làm ở bất kỳ đâu, chỉ cần gửi bài qua email đúng hạn là được. Khi khoản tiền mang theo cũng như nhuận bút được chuyển vào tài khoản vơi dần, cô bạn tìm kiếm công việc làm thêm ở các điểm dừng chân. Phục vụ bàn trong quán cà phê ở Đức, nhân viên giao báo mỗi buổi sớm ở Hàn Quốc, diễn viên quần chúng cho một đoàn làm phim trong một tuần ở Thái Lan, trợ lý PR cho một hãng quảng cáo nhỏ ở Sing…

Tôi hỏi cô ấy lý do ghé thăm Đà Lạt thì Elise nhìn xa xôi, nói cô ấy nhớ nhà, nhớ Pháp, nhưng lại chưa muốn quay về.

“Sếp ở bên Sing gợi ý tớ đến đây. Ông ấy bảo Đà Lạt như một thành phố Pháp trên núi. Đủ gần để ghé thăm mà không cần cân nhắc quá lâu khoản chi phí. Thế là tớ nộp đơn xin nghỉ việc, bay tới Sài Gòn rồi lên đây luôn.”

“Sếp ở bên Sing gợi ý tớ đến đây. Ông ấy bảo Đà Lạt như một thành phố Pháp trên núi. Đủ gần để ghé thăm mà không cần cân nhắc quá lâu khoản chi phí. Thế là tớ nộp đơn xin nghỉ việc, bay tới Sài Gòn rồi lên đây luôn.”

Elise bảo góc quán cà phê của nhà tôi, chỗ cô ấy hay ngồi đọc sách giống hệt nơi cô ấy thường tới ở Pháp. “Thoải mái và dễ chịu. Nếu những vị khách ngồi quanh đều nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp thì có lẽ tớ đã nghĩ mình đang ở nhà rồi cơ đấy!”

Băng qua đoạn đường không quá xa, cuối cùng chúng tôi cũng đến hồ Than Thở. Mặc dù đây là một địa điểm được liệt kê nhiều trong các sách hướng dẫn du lịch nhưng thú thực tôi chẳng mấy khi nghĩ nhiều về nó. Riêng cái tên đã… tẻ ngắt và muốn tránh xa rồi. Nhưng vì Elise là người đến từ phương xa, lại thêm chuyện đây là địa điểm du lịch gần nhà tôi nhất nên tôi nghĩ mình có-trách-nhiệm dẫn cô ấy tới đây đầu tiên.

Tôi giải thích với Elise về cái tên của hồ, kể luôn câu chuyện tình buồn của mấy trăm năm trước, được ông bà và bố mẹ kể đi kể lại nên cũng có chút nhớ. Cô bạn bảo ở Ý cũng có cây cầu mang tên Than Thở. Người ta đến đó để kể lể khổ đau và ném xuống dòng sông những nỗi buồn.

“Thật tội nghiệp những chiếc hồ như ở đây, cũng như những cây cầu như ở Ý! Tại sao người ta không cố gắng nghĩ ra giải pháp nào đó đỡ… ngớ ngẩn hơn việc trút hờn giận vào những nơi đẹp như thế này nhỉ?”

Cô ấy thao thao, vẻ kết tội đầy… thuyết phục khiến tôi phì cười. Nhưng ngay khi nhớ lại câu chuyện bữa trước, sau khi tỏ tình với Yến Anh bằng một món quà và ngay lập tức được trả lại, tôi bỏ tiết cuối, ra đứng bên hồ Than Thở và… thở than đủ thứ. Thế mà cũng chẳng hết buồn.

“Đúng là tớ ngớ ngẩn thật!” – Tôi lẩm bẩm sau khi kể cho Elise nghe câu chuyện của mình.

Ban đầu, Elise vẻ như không chú tâm lắm. Cô ấy nằm trên thảm cỏ dày và ngước nhìn khoảng trời lấp ló sau những tán thông cao vời vợi.

“Hãy cứ nghĩ mình gặp may. Ở một khúc quanh nào đó cậu chưa biết được! Mà, cậu đã từng nghe đến vụ việc một cô gái người Mỹ suýt bị Mercedes đâm trúng khiến cô ấy trễ tàu đến sở làm chưa? Sở làm của cô ấy nằm trên tầng 77 tòa tháp số 2 trung tâm thương mại thế giới. Hôm đó là ngày 11 tháng 9 năm 2001, cô ấy tới trễ và nhận ra mình đã thoát chết nhờ vụ tai nạn… suýt chết. Người phụ nữ ấy là nữ diễn viên Gwyneth Paltrow. Lần đầu tiên nghe câu chuyện ấy, tớ đã nghĩ, hóa ra trên cuộc đời này, những điều xui xẻo chỉ là tương đối, ngay cả một tai nạn hút chết. Mọi thứ luôn sáng sủa và tốt đẹp, khi được nhìn từ một góc khác!”

Một góc nhìn khác. Mọi thứ sáng sủa. Tôi lờ mờ hiểu ra điều gì đó. Nhưng bị từ chối vẫn là bị từ chối, mà cảm giác buồn bã và chán chường vẫn đeo bám tôi suốt mấy ngày hôm nay đó thôi. Đâu có gì tươi sáng.

“Cậu có muốn học một bài dân ca Pháp không? Dễ thuộc và vui tai lắm!”

Tôi gật.

Cô ấy nhỏm dậy, vừa hát vừa nhảy. Một tay cô ấy lồng qua tay tôi, tay còn lại chống vào hông. Rồi cô ấy nhảy chân sáo và ra hiệu cho tôi làm theo.

“Sur le pont d’Avignon

L’on y danse, l’on y danse

Sur le pont d’Avignon

L’on y danse, l’on y danse”

(Trên cầu Avignon, chúng tôi nhảy múa. Trên cầu Avignon, chúng tôi nhảy múa…)

Hết đoạn ấy thì cô ấy rời tay khỏi tay tôi, làm điệu bộ như một chú hề, hai tay đặt gần tai, vẫy vẫy, mắt nheo lại, hấp háy và liên tục thè lưỡi.

“Les beaux messieurs font comme ça,

Et puis, encore comme ça.”

(Những anh chàng đẹp trai đều làm thế này, và sau đó là thế này này)

Tôi ôm bụng, cười vang. Elise không làm hành động ấy nữa, chỉ hát thôi. Tiếng hát trong trẻo của cô bạn hòa cùng tiếng thông reo rì rào ở trên cao, hòa cùng tiếng nắng đang chảy tràn trên mặt hồ. Miệng tôi vẫn ngoác tận mang tai…

Elise thích lặng ngắm mọi thứ hơn là bấm tách tách đơn thuần và cả lý thuyết “Đi du lịch mà không ngồi cà phê hàng tiếng ngắm phố phường và trò chuyện với người bản xứ thì không gọi là đi du lịch”.

3. Hôm sau, tôi và Elise đi cáp treo ra Thiền viện Trúc Lâm. Tôi quên khuấy chuyện nhắc cô bạn không nên mặc soóc ngắn như thói quen của cô ấy. Trước cổng Thiền viện, nhớ ra, tôi gãi đầu gãi tai giải thích với Elise thì cô bạn đã cười khì, nháy mắt, lôi từ trong ba lô chiếc khăn choàng to quấn quanh chân, thành chiếc váy không tệ.

Thực tình tôi không biết trong chiếc ba lô luôn mang theo người ấy của Elise chứa những thứ gì nữa. Chai nước nhỏ để uống khi khát, tuýp nước rửa tay khô, máy nghe nhạc đầy ắp bản nhạc tứ xứ, cuốn sổ ghi chép gạch xóa tứ tung với nhiều hình vẽ ngộ nghĩnh. Thêm cả chiếc máy ảnh cỡ bự nhưng chẳng mấy khi mang ra dùng… Elise thích lặng ngắm mọi thứ hơn là bấm tách tách đơn thuần và cả lý thuyết “Đi du lịch mà không ngồi cà phê hàng tiếng ngắm phố phường và trò chuyện với người bản xứ thì không gọi là đi du lịch”.

Tôi và Elise vẫn đùa gọi nhau bằng biệt hiệu “chúa tể thời gian”. Bởi cả ngày dài hai đứa chỉ tha thẩn trong thiền viện, cũng như cả buổi chiều hôm sau chúng tôi cũng chỉ quanh quẩn dưới thung lũng suối Vàng. Những nơi chốn tôi đã từng đi qua bao lần, nhưng khi trở lại với Elise, ngắm nghía những thứ quen thuộc tưởng đã nằm lòng và… chán ngấy, tôi vẫn thấy thời gian trôi thật nhanh. Thoáng chốc đã hết ngày.

Người ta bảo Đà Lạt có bốn mùa nhưng tôi chỉ nghĩ nơi đây ẩn giấu trong mình hai mùa tách biệt: Mùa mưa và mùa khô mà thôi. Đà Lạt đang vào mùa khô, ấm áp và rực rỡ. Dã quỳ nở vàng những cánh đồng, khắp các con đường ven núi. Ánh sáng tràn ngập khắp muôn nơi, bảo sao cái vẻ trầm mặc và xam xám của những ngôi nhà ở đây lại được du khách nơi nơi nhận xét bằng hai chữ yên bình. Tôi chở Elise trên chiếc xe đạp của Tí Nị. Các cung đường vòng quanh trải dài nhưng không khiến người ta mệt mỏi. Tôi dừng xe, ngắt vài cành hoa dã quỳ, xếp thành bó xinh xinh tặng Elise. Cô bạn nhận lấy, cười. Nắng đầy trong mắt cô bạn. Khoảnh khắc ấy, không dưng tôi nghĩ ở đây có tới hai mặt trời.

Nhìn thấy chúng tôi dựng xe ngoài sân, ba gọi Elise, nói rằng có một bưu thiếp gửi đến cho cô bạn. Ai biết cô bạn đang ở đây mà gửi bưu thiếp cơ chứ? Ai có thể “mạo hiểm” gửi bưu thiếp đến một địa điểm “tạm trú” như thế này? Nhỡ đâu cô bạn đã rời đi thì sao?

Xem chừng Elise chẳng ngạc nhiên chút nào. Cô bạn nhận bưu thiếp từ tay ba tôi, cúi đầu cảm ơn rồi ra ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế mây, bắt đầu đọc và vu vơ cười.

“Bưu thiếp từ Sing. Tớ tự gửi cho chính mình đấy!” – Elise trả lời như thế cho câu hỏi trong lặng yên của tôi. Hóa ra trước khi rời khỏi vùng đất nào đó, cô bạn có thói quen mua một chiếc bưu thiếp, ghi vào đó kỉ niệm đáng nhớ và gửi đến địa chỉ của mình ở nơi mới.

Tôi tự hỏi không biết sau khi rời khỏi Đà Lạt, cô bạn sẽ viết gì vào sau tấm bưu thiếp và sẽ gửi nó đến địa chỉ nào, ở đâu. Điều ấy khiến tôi bất giác thấy buồn. Thực tế là chúng tôi sẽ phải chia tay, và rất lâu sau nữa mới có dịp gặp lại. Mà cũng có thể, là chẳng khi nào.

 

4. Buổi tối trước ngày Elise đi, cô ấy bảo muốn cùng tôi uống cà phê lúc chiều muộn. Tôi chui vô góc của ba, tự pha hai cốc cà phê nhiều sữa. Cô bạn không nên uống quá nhiều cà phê vào bữa nay, thay vào đó là ngủ nhiều và giữ sức khỏe cho chuyến xe vào Sài Gòn ngày mai.

“Tớ sẽ trở lại. Để nhận bưu thiếp của chính mình. Ở địa chỉ tớ nghĩ mình sẽ còn gắn bó dài lâu. Phan nhận và giữ giùm tớ nhé!”

“Tại sao cậu không nghĩ đến chuyện ở lại Đà Lạt, kiếm một công việc nào đó để làm?”

Elise lắc đầu nhè nhẹ.

“Đà Lạt bình yên nhưng tớ còn nhiều nơi chưa đi quá…”

Tôi hỏi về điểm đến tiếp theo thì Elise bảo vào về Sài Gòn rồi mới nghĩ tới chuyện ấy. Tôi muốn hỏi nếu chưa biết điểm dừng chân tiếp theo, sao cô ấy có thể tiếp tục tự gửi bưu thiếp cho chính mình. Nhưng nếu hỏi, biết đâu cô ấy lại nghĩ tôi tò mò hơi quá. Nên thôi.

Trời cũng đã muộn, tôi nhắc cô ấy lên nghỉ sớm.

“Tớ không chắc có tiễn cậu được ngày mai không. Giữ sức khỏe nha!”

 

5. Vậy nhưng tôi vẫn dậy thật sớm, chẳng cần đồng hồ báo thức. Tôi đưa Elise ra bến xe bằng chiếc xe đạp của Tí Nị. Qua cánh đồng dã quỳ, nhìn đồng hồ vẫn còn nhiều thời gian, tôi dặn Elise đứng chờ rồi chạy thật nhanh hái vài cành vẫn trĩu sương đêm. Elise ôm bó hoa vào lòng. Chúng tôi giữ im lặng trong suốt đoạn đường còn lại.

Ngồi trong phòng chờ, Elise đưa tôi tấm bưu thiệp cô bạn mua ở cửa hàng lưu niệm gần chỗ chúng tôi ở, nhờ tôi mang ra bưu điện gửi giúp. Tôi gật, hứa sẽ gửi ngay trên đường quay về.

Elise đứng lên, bước ra khoảng sân xe khách đang chờ. Cô ấy ngồi vào chiếc ghế ở gần cuối, đặt hành lý gọn nhẹ xuống dưới chân. Tôi đứng bên ngoài cửa sổ, nhìn cô ấy mà chẳng biết nói gì. Xe bắt đầu chuyển bánh, Elise vẫy vẫy tay chào tôi. Cô ấy vẫn cười rất tươi, có vẻ chuyện chia tay, đến rồi đi ở những địa điểm khác nhau như thế này đã trở nên qua quen thuộc với cô ấy.

Nhưng không phải với tôi. Nên tôi buồn. Buồn đến mức đạp xe về gần tới nhà rồi mới nhớ ra bưu thiếp của Elise vẫn nằm trong chiếc túi ở giỏ xe, vội vàng quay đầu xe vòng ra bưu điện. Tôi lật mặt sau tấm bưu thiếp để dán con tem vừa mua. Chợt sững người. Là tên cô ấy: Elise Mercier. Nhưng địa chỉ lại ở nhà tôi. Ở dòng người gửi, cô ấy viết. “Tớ sẽ trở lại. Để nhận bưu thiếp của chính mình. Ở địa chỉ tớ nghĩ mình sẽ còn gắn bó dài lâu. Phan nhận và giữ giùm tớ nhé!”

Tôi ra khỏi bưu điện, thấy trời bắt đầu hửng nắng. Đà Lạt vẫn đang trong mùa khô, mùa dã quỳ nở tưng bừng chờ đón những ngày vui vẻ và ấm áp. Từ đầu tháng trước.

Nhưng tôi nghĩ bây giờ mới thực là mùa nắng của riêng tôi.

 

Dung Keil

 

 

Hòm quỹ đặc biệt

Khu phố 16 gồm hai con đường một lớn một nhỏ. Đám loai choai tụi tui tụ thành một nhóm chơi thân dù điều kiện các nhà rất khác biệt. Chẳng hạn nhà Phát ở đầu đường là một nhà hàng hải sản hoành tráng. Nhà tui, nằm ở khúc giữa, ba mẹ tận dụng mảnh sân làm bãi giữ xe cho khách của nhà hàng hải sản. Còn nhà Rô, chuyên lấy sỉ cá trên vựa lớn về bán lại trong khu chợ tự phát ở cuối đường. Mỗi khi chiếc xe cùi bắp Rô điều khiển rề rề chạy ngang, cả đám tụi tui chạy dạt qua bên, bưng mũi để khỏi nghe mùi cá bốc lên từ hai cái thùng nhựa lớn gắn sau đuôi xe. Nói chung, tụi tui vẫn ngầm hiểu, nếu có nhiều tiền thì cái gì cũng dễ: có nhà lớn, có xe đẹp, và nhất là không phải chịu vất vả quá nhiều.

Từ vài năm trước, trong khu phố có phong trào các nhà cơi nới, cất thêm phòng cho thuê. Vì khu phố nằm ngay trung tâm thành phố rất tiện buôn bán làm ăn. Người ở nơi khác đến ngày một đông. Đám trẻ nhỏ lút chút cũng đông lên trông thấy. Vì sống thuê trọ, hầu hết tụi nhóc không đi học. Ba má bán hàng hay đi phụ việc cho người ta thì đám trẻ cũng qua bên phố Tây bán bưu thiếp, vé số. Một hôm họp khu phố, tụi tui, các “dân cư lâu năm” cũng được mời tới tham dự. Các anh chị trên phường đề nghị học sinh trung học tại địa phương nghĩ ra hoạt động nào đó giúp đỡ đám trẻ nhà trọ. Tui huých tay vào be sườn Phát. Cậu ấy đứng lên phát biểu luôn: “Tụi cháu sẽ gây quỹ ủng hộ các em đó. Rồi tụi cháu mở lớp dạy học chữ và dạy tiếng Anh vào cuối tuần. Các bác và anh chị cứ yên tâm!” Tất nhiên nghe giọng nói tự tin của Phát thì ai cũng yên tâm rồi.

Để ủng hộ quỹ KP 16, ba của Phát, ông chủ nhà hàng hải sản, chi sộp một triệu. Mẹ tui ủng hộ một ngày tiền công giữ xe là một trăm ngàn. Các nhà khác cũng cho vài chục, một trăm, thêm tụi tui đóng góp từ các khoản tiết kiệm, tổng cộng hơn 3 triệu. Lớp dạy chữ và dạy tiếng Anh nằm ngay trên uỷ ban phường, khỏi lo vụ phòng ốc. Tui được giao làm thủ quỹ. Một phần tiền mua sách vở, bút viết. Phần còn lại sẽ mua quà “chiêu dụ” đám học trò nhỏ. “Tiền nhiều thế này, làm gì mà chẳng được”, tui nói. Trong khi Phát, tui và các bạn khác tinh thần đang lên cao ngất, khi không Rô bàn lùi: “Coi chừng đó. Kêu được tụi nhỏ đó tới lớp không dễ đâu à nghen!”

“Buổi học tuần kế tiếp, tụi tui háo hức lên lớp từ sớm. Đúng giờ, chỉ có một bé gái tới. Bé này kỳ trước bịnh, không tới nên chưa nhận được quà. Chờ thêm nửa giờ, rồi một giờ, không thấy thêm bóng dáng học trò nào hết..”

Cả đám tụi tôi đứa tới nhà sách tìm mua đồ dùng sách vở, đứa vô siêu thị sắm đồ chơi, áo quần. Còn tui đi tới từng nhà trọ vận động đám trẻ nít tới lớp. Danh sách tui ghi được bốn chục em. Hơn một nửa chưa biết chữ. Số còn lại cao nhất học tới lớp Ba là nghỉ giữa chừng. Nghe tui nói: “Các em sẽ được phát sách miễn phí. Còn có quần áo và đồ chơi nữa”, mắt tụi nhỏ chớp chớp sáng rỡ. Rô và tui sẽ dạy chữ và văn hoá. Phát với mấy cô bạn xung phong đứng lớp tiếng Anh. Cả nhóm còn dặn nhau tới giờ lên lớp phải ăn mặc thiệt đẹp. Vẫn Rô bàn ra: “Bày đặt! Mặc đồ bình thường được rồi.”

Bữa khai giảng lớp học KP 16, “thầy cô” xúng xính diện đồ đẹp, đón học trò. Bầy nhỏ kéo tới lớp đông nghẹt. Cả đám ngồi học khí thế, chờ đến cuối giờ nhận túi quà tặng. Phát và tui huých tay vô be sườn Rô: “Thấy chưa. Vậy mà dám nói là tụi nhỏ không ham tới lớp!”

Buổi học tuần kế tiếp, tụi tui háo hức lên lớp từ sớm. Đúng giờ, chỉ có một bé gái tới. Bé này kỳ trước bịnh, không tới nên chưa nhận được quà. Chờ thêm nửa giờ, rồi một giờ, không thấy thêm bóng dáng học trò nào hết. Cả đám chưng hửng nhìn nhau. Rô không nói gì. Nhưng Phát và tui đều quay qua nó: “Ê Rô có cách gì không, nói ra nghe coi!”

Tiền quỹ xài sạch bách rồi, nghĩ ra chiêu trò gì cũng khó. Đi xin thêm thì ê mặt quá. Cắt ngang than thở của tui, Rô móc túi áo, lấy năm ngàn đồng, đặt lên bàn. Phát làm theo, được ba chục. Tui mười ngàn. Mấy bạn khác cũng thế. Sau khi tui gom lại đếm, Rô đề nghị: “Mua hết kẹo nghe. Đủ loại. Càng nhiều càng tốt. Rồi trộn lại, bỏ vô mấy cái hũ nhựa!”

Lớp học không đặt ở uỷ ban phường nữa mà ra công viên, đổi từ buổi tối qua buổi sáng. Nghe nói học là phụ, chơi là chính, còn có kẹo ăn nữa, đám trẻ nhà trọ lại kéo tới đông nghẹt. Các “thầy cô” tụi tui ăn mặc thoải mái, chia các nhóc thành từng nhóm nhỏ, ngồi quây quần, dạy đọc và dạy viết, lâu lâu nói chuyện cười ồ lên. Tụi nhỏ học miệt mài. Cũng hơi kỳ cục một chút khi đọc chữ hay phát âm tiếng Anh mà miệng còn ngậm kẹo, nhưng được cái không học trò nhí nào bỏ về giữa chừng. Lúc tan học, thay vì hứa hẹn sẽ tới lớp tuần sau, tụi nhỏ nhao nhao “đặt hàng”. Mấy nhỏ bé gái véo tay tui: “Anh nhớ mua kẹo trái cây chua chua ngọt ngọt nha!” Còn các chú nhóc bụi bặm tuyên bố: “Kẹo cà phê và sô-cô-la ăn ghiền luôn đó!”

“Tụi nhỏ học miệt mài. Cũng hơi kỳ cục một chút khi đọc chữ hay phát âm tiếng Anh mà miệng còn ngậm kẹo, nhưng được cái không học trò nhí nào bỏ về giữa chừng”

Theo đề nghị của Rô, tại uỷ ban phường và nhà hàng hải sản nhà Phát hiện đặt hai thùng kiếng. Ai dư tiền lẻ, tờ 500 đồng, 1.000 đồng, 2.000 đồng, có lòng với lớp học công viên thì cứ bỏ vô. Một tháng một lần, tui tới đếm, rồi dùng số tiền đó mua kẹo. Không chỉ tới giờ học các học trò nhí mới có kẹo ăn, mà đi đâu ngang qua nhà Rô, nếu thích, các bé cứ vô mở nắp hũ, ăn kẹo thoải mái. Trên hũ có ghi rõ dòng chữ KP 16, không lẫn vào đâu được.

Các anh chị trên phường vừa bật mí rằng, cuối năm, lớp học công viên sẽ được tuyên dương. Có khi trên quận còn tặng giấy khen cho nhóm và một cá nhân nữa. Khi nghe hỏi ai là cá nhân tiêu biểu, cả đám tụi tui đồng loạt chỉ tay qua Rô. Tên bạn đỏ mặt, gãi tai. Lúc còn ba thằng với nhau, Phát nói: “Nếu không có mày nghe Rô, lớp KP 16 tan lâu rồi.” Tui cũng nói: “Thiệt, hồi trước tao nghĩ muốn gì cũng phải có tiền nhiều. Nhưng hoá ra cách làm đúng mới quan trọng. Mày sáng ý ghê luôn!” Rô cười hức hức: “Tao chỉ nghĩ trẻ nít giống tụi mình hồi nhỏ thôi. Đâu có ai khoái ngồi học nghiêm trang. Vừa học vừa chơi, lại còn có kẹo ăn, là hay nhứt!”.

 

                                                                   Cường P. 

“Tớ từng thích cậu như thế đấy!”

“Tớ từng thích cậu như thế đấy!” – cho những rung động của tuổi học trò

Tình yêu tuổi học trò giống như một ly Mojito dịu nhẹ, ấn tượng ở cảm giác tự nhiên, chua, ngọt, mát lạnh. Đó là những cảm xúc rất hồn nhiên, trong trẻo của lứa tuổi mới biết thổn thức theo từng nhịp đập trái tim.

“Yêu thương đầu tiên đến giống như thời tiết chuyển mùa, chậm rãi và đơn giản. Một nụ cười sáng, ánh mắt nhìn thoáng qua, một lời nói đùa vu vơ từ đầu kia lớp học…và rồi cả thế giới như chuyển mình thay đổi”. (Trích từ tuyển tập)

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-1

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-2

Lứa tuổi mới lớn thường được ví là “ẩm ương”, dễ thay đổi như thời tiết vậy, tình cảm cũng vì thế mà thật khó đoán, đôi khi ta cũng chẳng định nghĩa nổi đó là cảm giác gì. Thấy một anh chàng đẹp trai, học giỏi, đàn hay thì ngưỡng mộ rồi cũng gọi là “thích”. Nhưng thấy một người không có gì nổi bật, vẫn âm thầm để ý, quan tâm. Thấy ai đó nhiệt tình quá, dù không thể đáp trả nhưng cũng gọi là thương. Và cả những suy nghĩ trẻ con đầy hồn nhiên và “ngốc xít”.

“Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.” (Trích từ tuyển tập)

Cũng chính những tình cảm chưa thể gọi tên nên đôi khi có đi chệch nhịp cũng chẳng biết. Tình đầu như trái táo còn xanh, nhìn thì đẹp nhưng cái dư vị chua chát của nó có khi theo ta cả cuộc đời.

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-4

Bởi vậy “Khi yêu, hãy yêu thật chậm!”

“Người nói yêu bạn, chưa chắc đợi được bạn. Nhưng người đợi được bạn, chắc chắn sẽ rất yêu bạn. Luôn có một chiếc kim chỉ nam cho những người yêu nhau, đó là niềm tin. Và khi yêu, hãy yêu thật chậm. Còn bạn, bạn có tin vào tình yêu của mình không? Và có đang vội vã? (Trích từ tuyển tập).

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-5

Những rung động tuổi học trò giống như một nụ hoa chớm nở. Hãy kiên nhẫn lắng nghe trái tim mình, hãy để tình cảm ấy lớn dần theo năm tháng và sẽ luôn có một mùa yêu thương chờ đợi ta phía trước.

“Cuối cùng rồi cũng sẽ tìm thấy đích đến. Hãy cứ yêu đi! Cứ yêu khi con tim còn trẻ và hẳn còn mạnh mẽ để đón nhận những cảm xúc vui buồn bất chợt của tình yêu”. (Trích từ tuyển tập).

Cuốn sách “Tớ từng thích cậu như thế đấy” với những câu chuyện ngọt lịm của lứa tuổi học trò, có thể làm tan chảy trái tim của bất cứ ai. Đây là tuyển tập truyện ngắn đặc biệt dành riêng cho những ai đã từng bước qua một thời áo trắng. Hãy đọc cuốn sách này và tự thưởng cho tâm hồn mình một ly Mojito chua, ngọt và mát lạnh bạn nhé!

To-tung-thich-cau-nhu-the-day-6

Thông tin dành cho bạn:

Sách: Tớ từng thích cậu như thế đấy!

Tác giả: nhiều tác giả, blogviet.com.vn tuyển chọn.

Thể loại: tuyển tập truyện ngắn, tản văn.

Quà tặng kèm: bộ photo quote những trích dẫn hay nhất trong sách.

NXB Văn học liên kết với Công ty Truyền thông VNNplus ấn hành.

Phát hành bởi Nhà sách Minh Thắng – 808 Đường Láng, Hà Nội. ĐT: 043.7755620 – 0439997777.

Phát hành: 24/ 5/2014.

Sách phát hành trên toàn quốc.

 

Những viên đá quý lấp lánh

“Chẳng nghi ngờ gì cả. Cậu bé đó rồi sẽ làm được khối việc khi lớn lên” – Một cô giáo nói – “Nó đúng là một tay cừ đấy!”.

Tất cả mọi người trong cái thị trấn nhỏ miền Tây đó đều nhất trí một điều: nếu bạn muốn đặt cược xem sau này ai sẽ là người giỏi nhất thị trấn, hoặc có tương lai nhất, thì bạn nên đặt tiền vào Silas Harper.

Dù mới 12 tuổi, nhưng Silas đã có đủ các phẩm chất mà ai cũng mong muốn. Thật khó mà không thích cậu bé này: cậu ta vui vẻ, nhiệt tình, chăm chỉ, thích giúp đỡ mọi người – đúng là một cậu bé kiểu mẫu.

Mỗi khi có đoàn tàu tiến vào ga của thị trấn, Silas cũng là người đầu tiên ra chào hỏi những người khách và giúp họ xách đồ. Đôi khi người ta sẽ cho cậu bé một ít tiền, dù cậu bé không bao giờ hỏi xin.

Nhưng Silas không chỉ đứng nhìn đoàn tàu. Cậu bé còn tự hỏi liệu những đường ray đó dẫn đến đâu. Cậu nghe được nhiều câu chuyện và đọc về những nơi xa xôi. Một ngày nào đó, cậu bé muốn lên tàu và đi xem những nơi khác thế nào.

Gia đình Silas chỉ kiếm được vừa đủ ăn, trên một mảnh đất cằn cỗi ở rìa thị trấn. Cái trang trại nhỏ đầy đá sỏi ở Arkansas đó không hợp với lúa mỳ hoặc ngô, nên gia đình Silas làm những gì họ có thể: họ nuôi ít gia súc và đi làm thuê cho những gia đình khác trong thị trấn. Silas, cũng như mọi khi, luôn làm nhiều hơn phần việc của mình, chỉ để giúp đỡ mọi người.

Khi lớn lên, Silas cũng ngày càng nhanh nhẹn và thông minh. Nhiều người trong thị trấn nghĩ rằng cậu sẽ trở thành một luật sư hay ông chủ ngân hàng. Nhưng ước mơ của Silas lớn hơn thế.

“Trang trại của bố tớ cũng là một nơi dễ thương” – Silas nói với bạn bè – “Nhưng tớ chưa biết phải làm gì với nó”. Chẳng ai phản đối cả, vì ai cũng biết đất nhà Silas rất cằn cỗi, mà như người ta vẫn nói là “chẳng để làm gì cả”.

Năm 19 tuổi, Silas đã tiết kiệm đủ tiền để lên tàu. Cậu mở một công ty nhập khẩu ở San Francisco và nhanh chóng thành công. Đồng nghiệp quý mến và tin tưởng cậu. Thật không may, vài năm sau đó, một trận hỏa hoạn đã thiêu rụi công ty của Silas. Công sức của Silas biến cả thành khói.

Nhưng nếu ai biết Silas thì cũng biết là không gì có thể ngăn cậu được.

“Tôi đã nghĩ đó là ngày tồi tệ nhất đời mình” – Sau này Silas nhớ lại – “Nhưng đó không phải là điều tồi tệ duy nhất mà tôi từng trải qua”.

Đúng vậy, suốt 40 năm sau, Silas đi nhiều nơi trên thế giới, sống ở những thành phố xa lạ, và làm nhiều công việc. Tuy nhiên, Silas cũng gặp nhiều khó khăn, bệnh tật, những đồng sự lừa dối, những nhân viên thiếu trung thành… Silas muốn ổn định sự nghiệp ở New York, nhưng rồi cuộc khủng hoảng kinh tế lại làm hỏng mọi dự định của người đàn ông này.

“Tôi không thể tin được là làm sao một người lại có thể gặp nhiều vận xui đến vậy” – Sau này Silas miêu tả chính mình.

Cuối cùng, Silas tìm được sự hài lòng và yên bình bằng cách quay về nơi ở cũ của gia đình mình. Trang trại đã bị bỏ không nhiều năm, và ngôi nhà cũng rất cần sửa chữa. Nhưng Silas rất vui vì gặp lại nhiều bạn bè, và ông dành tất cả số tiền mình có để tu sửa nhà cửa, trang trại.

Lúc này Silas đã nhiều tuổi. và một lần, khi đang ngồi trên ghế ngoài vườn, một tia nắng lấp lánh rọi vào mắt ông. Ánh sáng đó lạ lùng, khiến ông quyết định ngẩng lên nhìn quanh khu vườn đầy đá. “Ban đầu, tôi nghĩ nó là một mảnh gương vỡ” – Silas kể lại.

Nhưng rồi ông tìm ra vật phản chiếu tia nắng. Ông bước tới nơi, ngồi xuống, và nhìn thấy một thứ gì đó.

“Thị lực của tôi không tốt lắm, nên tôi phải đeo kính vào. Tôi không thể phân biệt được các viên đá, nhưng tôi đã đi nhiều nơi và thấy nhiều thứ, đủ để biết rằng mình đang nhìn thấy gì” – Silas kể.

Chỉ trong một tuần, các nhà địa chất từ một trường đại học công đã xác nhận những gì Silas tìm thấy: đó là một viên kim cương. Nhưng đó không phải là tất cả. Người ta giúp ông tìm kiếm trong vườn và thấy rải rác ở đó là kim cương – thực tế, giờ đây Silas đang ngồi trên một trong những cánh đồng kim cương lớn nhất Bắc Mỹ.

Khu trang trại tưởng như vô dụng vì toàn đá – khu trang trại mà Silas đã bỏ đi nhiều thập kỷ trước để tìm kiếm những miền đất mới – hóa ra lại là một trong những khu trang trại giá trị nhất.

Bỗng nhiên trở thành người giàu có, Silas dành những năm sau đó để làm từ thiện, ông cũng tới nhiều trường học và nói chuyện với nhiều sinh viên về những bài học mà ông học được.

“Hãy nghe tôi” – Ông nói – “Đừng nghĩ rằng những gì bạn đang tìm kiếm phải ở tận đâu đó xa xôi. Đừng tự đánh lừa mình vào suy nghĩ rằng ai đó khác mới có thứ bạn muốn. Hãy làm việc chăm chỉ và trung thực để có được những gì bạn mong muốn. Đừng che mắt mình trước những gì ngay trước mặt. Bạn tìm kiếm hạnh phúc? Hay sự bình yên trong tâm hồn? Hay sự giàu có? Dù bạn muốn gì, bạn cũng đang ngồi ngay trên cánh đồng kim cương của mình. Tất cả những gì bạn cần, thì bạn đều đang có.

“Tôi đã phải dành cả đời mới tìm ra được bí mật mà tôi đang nói với các bạn đây. Xin đừng hiểu lầm. Tôi không bảo các bạn phải đào bới vườn nhà mình lên. Mà còn dễ hơn thế: để tìm được kho báu của mình, bạn chỉ cần mở đôi mắt và mở trái tim. Nhìn ra phía trước mình và nhìn vào bên trong mình. Đừng dành cả đời để tìm kiếm hạnh phúc, bởi trong thực tế, ai cũng có hạnh phúc bên trong mình rồi, chỉ là mình quá bận rộn đi tìm kiếm, đến mức không nhận ra nó mà thôi.

“Những món quà mà bạn có được – bao gồm cả những khu vườn kim cương – đểu trở nên sáng bóng hơn và giá trị hơn khi bạn chia sẻ”.

Đúng, những viên kim cương đã thay đổi cuộc sống của Silas, và ông dùng chúng để thay đổi, làm giàu cho cuộc sống của nhiều người khác.

“Nhưng trong thực tế, bạn sẽ trở nên giàu có hơn mức tưởng tượng khi bạn khám phá ra rằng mỗi con người quanh mình là một viên đá quý lấp lánh, và đối xử với họ theo đúng cách như vậy”

“Đôi khi chúng ta có thể đối xử với người khác như những viên đá thô” – Silas kết luận – “Nhưng trong thực tế, bạn sẽ trở nên giàu có hơn mức tưởng tượng khi bạn khám phá ra rằng mỗi con người quanh mình là một viên đá quý lấp lánh, và đối xử với họ theo đúng cách như vậy”.

 

Thục Hân (Dịch)

Bạn sẽ chơi bản nhạc của mình chứ?

Tôi từng đọc câu chuyện vui về một người tuyển sinh cho lớp học nhảy dù. Ông ta giải thích việc huấn luyện học viên nhảy dù như sau: “Khóa học nhảy dù kéo dài ba tuần lễ. Tuần đầu tiên, chúng tôi tách riêng những người đàn ông, và loại những cậu bé” (có lẽ họ cũng tách riêng những người phụ nữ và loại những cô bé). Và ông ấy nói tiếp: “Tuần thứ hai, chúng tôi tách riêng những người đàn ông và những kẻ ngốc nghếch. Rồi tuần thứ ba, những kẻ ngốc nghếch sẽ nhảy”.

Có lần, tôi tới thăm vài người bạn ở một bang khác, và chúng tôi cùng ngồi ngoài trời, ngắm những người chơi tàu lượn bay vút ngang trên đầu, với những cánh dù lượn đủ màu sắc rực rỡ. Họ lao tít lên bầu trời, tới những luồng không khí ấm – mà chúng ta không nhìn thấy được – và có lúc lại lượn lờ như thể đang thư giãn. Họ tin tưởng vào thiết bị, cũng như khả năng của mình. Nhưng việc này có rủi ro không? Có thể là hơi rủi ro một chút. Nhưng đúng là một trải nghiệm không thể quên!

Anh trai tôi rất mê leo núi. Bằng những dụng cụ đơn giản nhất, anh ấy đi trèo hết ngọn núi này đến ngọn núi khác. Có một lần, anh ấy bị ngã và gãy tay, nhưng chỉ vừa bình phục, anh ấy lại tiếp tục đến với những ngọn núi. Tại sao vậy? Việc đó có rủi ro không? Có thể, nhưng anh ấy thích cảm giác hài lòng khi chinh phục được những ngọn núi, và thành công trong một công việc khó khăn như thế.

…Và ông ấy nói tiếp: “Tuần thứ hai, chúng tôi tách riêng những người đàn ông và những kẻ ngốc nghếch. Rồi tuần thứ ba, những kẻ ngốc nghếch sẽ nhảy”.

Tất nhiên, chúng ta không cần phải tham gia vào những môn thể thao cảm giác mạnh để nếm trải rủi ro. Bạn cứ thử nghĩ đến việc mua cổ phiếu xem. Tôi nghe người ta nói rằng tháng 10 là một trong những tháng nhiều rủi ro nhất để mà mua cổ phiếu. Những tháng “nguy hiểm” còn lại là tháng 1, tháng 2, tháng 3, tháng 4, tháng 5, tháng 6, tháng 7, tháng 8, tháng 9, tháng 11 và tháng 12.

Trong mọi lĩnh vực của cuộc sống đều có rủi ro. Nhưng chẳng phải có một số điều xứng đáng với những rủi ro đó sao? Vincent van Gogh thì nói thế này: “Những người đánh cá biết rằng biển cả là nguy hiểm và những cơn bão là rất khủng khiếp, nhưng họ chưa bao giờ thấy những mối nguy hiểm này là đủ lý do để họ chỉ ở lại bờ”. Mặc dù không ai khuyên rằng bạn phải liều lĩnh, nhưng đôi khi, có những lý do đúng đắn để chấp nhận những rủi ro cần thiết. Thực tế, tôi tin rằng chúng ta không thể sống một cuộc sống trọn vẹn mà đồng thời né tránh được tất cả mọi rủi ro. Thường thì chúng ta sẽ có một lựa chọn: chúng ta có thể chọn sống dũng cảm, hoặc chúng ta có thể chọn nỗi sợ hãi. Nhưng hãy đảm bảo chắc chắn việc này: rằng điều bạn chọn thực sự quan trọng với bạn.

Đặc biệt khi liên quan đến những quyết định lớn trong cuộc sống: quyết định theo đuổi một ý tưởng táo bạo. Vừa học vừa làm. Thay đổi ngành học. Chuyển tới một nơi ở mới. Chấm dứt hoặc bắt đầu một mối quan hệ… Tất cả những điều này đều là những lựa chọn có hai mặt. Bạn có thể lắng nghe trái tim mình, hoặc bạn có thể quyết định không chấp nhận rủi ro, không làm điều mà bạn thấy sợ hãi và, có thể là, sống vừa phải chứ không sống trọn vẹn.

May Kay Ash, nhà sáng lập hãng mỹ phẩm xa xỉ nổi tiếng Mary Kay Inc., có lần bình luận: “Rất nhiều người sống và chết khi bản nhạc của họ vẫn không được chơi. Họ không bao giờ dám thử”. Điều đó có thật không? Nếu đúng thì tôi nghĩ như thế thật đáng buồn. Có phải vì hầu hết mọi người đều hay sợ hãi không? Vì đến khi bạn nhiều tuổi, bạn sẽ không muốn nhớ lại và kể rằng mình đã luôn chọn cách an toàn. Bạn sẽ muốn có thể kể rằng bạn đã chơi bản nhạc của mình. Bạn sẽ muốn có thể nói rằng bạn đã cố dang rộng đôi cánh và bay. Bạn sẽ muốn tin rằng bạn đã chấp nhận những rủi ro hợp lý, vào những thời điểm thích hợp.

“Tôi cũng học được rằng, nếu tôi muốn sống cuộc sống của mình thật trọn vẹn, thì tôi không được để cho bản nhạc mãi mãi im lặng ở bên trong mình”

Không phải lúc nào tôi cũng chọn con đường an toàn nhất. Tôi đã mắc sai lầm, rất nhiều là khác. Đôi khi tôi bước quá sớm và bước hụt. Đôi khi tôi phải chịu hậu quả. Nhưng tôi đã học được một điều quan trọng trên đường đi: lắng nghe tiếng nói của trái tim mình. Tôi đã học được rằng con đường an toàn nhất không phải luôn là con đường tốt nhất. Và tôi học được rằng tiếng nói của nỗi sợ hãi không phải lúc nào cũng đáng tin. Tôi cũng học được rằng, nếu tôi muốn sống cuộc sống của mình thật trọn vẹn, thì tôi không được để cho bản nhạc mãi mãi im lặng ở bên trong mình.

Bạn luôn chọn cách an toàn? Hay bạn sẽ chơi bản nhạc của mình?

 

Thục Hân (dịch)

Cuộc sống là một môn khoa học luôn vận động

Nhà phát minh không biết mệt mỏi Thomas Edison có một câu nói rất nổi tiếng về vô số thí nghiệm của ông: “Tôi không thất bại. Tôi chỉ tìm ra 10.000 cách không hiệu quả”. Một “định luật” hài hước khác cũng nói điều tương tự, nhưng ít lạc quan hơn: “Nếu bạn không bao giờ thử thứ gì mới, bạn sẽ bỏ lỡ rất nhiều điều thất vọng hay ho của cuộc sống”.

Tôi phải nói là tôi rất thích thử nghiệm – đặc biệt là với cuộc sống của mình. Tôi tin vào sự biến đổi bản thân và luôn cố thử thách mình thường xuyên để có được những thái độ và hành vi mới. Tôi nhận ra rằng đôi khi tôi có thể làm hơi quá với việc thay đổi bản thân, nhưng tôi luôn bị thu hút bởi ý tưởng thú vị rằng cuộc sống của tôi là một “môn khoa học luôn vận động”.

Tôi nghĩ những thay đổi trong việc sản xuất đồng hồ đeo tay trong 50 năm qua đã minh họa rất hay về tầm quan trọng của việc thử nghiệm. Bạn có biết ai đã đặt ra tiêu chuẩn cho việc sản xuất đồng hồ đeo tay chất lượng trong phần lớn thế kỷ 20? Nếu bạn trả lời: “Người Thụy Sĩ”, thì bạn đã đúng. Đồng hồ đeo tay Thụy Sĩ thống trị thị trường thế giới trong ít nhất 60 năm và các công ty Thụy Sĩ cam kết luôn đảm bảo các sản phẩm của mình thật tinh tế.

“Tôi phải nói là tôi rất thích thử nghiệm – đặc biệt là với cuộc sống của mình. Tôi tin vào sự biến đổi bản thân và luôn cố thử thách mình thường xuyên để có được những thái độ và hành vi mới”

Chính người Thụy Sĩ đã tạo ra kim phút và kim giây. Họ dẫn đầu thế giới trong việc khám phá ra những cách tốt hơn để sản xuất từng bộ phận của chiếc đồng hồ. Họ thậm chí còn dẫn đầu trong kỹ thuật sản xuất đồng hồ chịu nước và tự động (không cần lên dây cót). Đến năm 1968, Thụy Sĩ sản xuất 65% tổng số đồng hồ đeo tay được bán ra trên toàn thế giới và nắm đến 90% lợi nhuận.

Còn bây giờ… quốc gia nào bán được nhiều đồng hồ đeo tay nhất vào những năm 1980? Câu trả lời là Nhật Bản. Cho đến năm 1980, các công ty Thụy Sĩ đã cho hàng ngàn thợ sản xuất đồng hồ nghỉ việc và kiểm soát không đến 10% thị trường đồng hồ thế giới. Từ năm 1979 đến 1981, 80% thợ chế tạo đồng hồ ở Thụy Sĩ bị mất việc.

Tại sao vậy? Một lý do là sự xuất hiện của đồng hồ điện tử Nhật Bản. Một lý do lớn nữa là người Thụy Sĩ đã do dự trong việc thay đổi cách mà họ vẫn thiết kế đồng hồ đeo tay truyền thống. Cũng như trong một thời gian quá dài, họ từ chối tận dụng loại mặt kính đồng hồ rẻ tiền hơn mà chính xác hơn. Nói tóm lại, họ cứ làm những gì họ đã luôn làm. Chính vì họ không thử nghiệm nghiêm túc với những cách thiết kế mới về căn bản, nên hầu hết những thợ chế tạo đồng hồ Thụy Sĩ cuối cùng phải làm việc gì đó khác để sống.

Cuộc sống của chúng ta cũng không khác nhiều lắm. Tất nhiên chúng ta cần chấp nhận bản thân mình như những gì mình vốn có, nhưng chúng ta không thể chỉ dừng lại ở đó. Chúng ta cũng cần đánh giá mình đủ để tạo ra những thay đổi cần thiết. Đây là một công thức đơn giản: Nếu chúng ta muốn sống trọn vẹn, chúng ta phải liên tục lớn lên. Nếu chúng ta muốn liên tục lớn lên, chúng ta phải thích nghi. Và nếu chúng ta muốn thích nghi, chúng ta phải thử những cách suy nghĩ và cách làm mới. Đối với tôi, đó là việc biến cuộc sống của mình thành một môn khoa học luôn vận động.

“Nếu chúng ta muốn liên tục lớn lên, chúng ta phải thích nghi. Và nếu chúng ta muốn thích nghi, chúng ta phải thử những cách suy nghĩ và cách làm mới. Đối với tôi, đó là việc biến cuộc sống của mình thành một môn khoa học luôn vận động”

Tôi rất trân trọng lời khuyến khích của Mark Twain dành cho tất cả mọi người: “Hai mươi năm nữa, bạn sẽ thất vọng bởi những điều mình đã không làm, hơn là những điều mình đã làm” – Ông chỉ ra như vậy – “Nên hãy quên những nút thắt giới hạn đi. Hãy căng buồm để ra xa khỏi bến cảng an toàn. Hãy đón lấy những làn gió mới. Hãy thám hiểm. Hãy ước mơ. Hãy khám phá”.

Bạn nghe có thấy đó là một cuộc sống thú vị không?

 

Thục Hân (Dịch)

Truyện ngắn: Điều ngọt ngào nhất của mùa thu

Thân tặng 11B6

 

6 giờ 30 phút sáng thứ Hai, cái Dương lớp trưởng tay chổi tay giẻ hùng hổ đạp tung cửa lớp, tâm trạng cực kỳ phấn khích để trực-nhật-một-mình thì đập ngay vào mắt nó là tờ giấy A4 có ghi mấy dòng chữ văn hoa màu mè:

Tháng 9, tháng đẹp nhất năm vừa mon men ghé về. Tại sao lại gọi nó là tháng đẹp nhất năm? Ồ, đừng quá bi quan khi cho rằng ngày trở lại trường là ngày tận thế. Đó chẳng phải là ngày các cặp đôi mới chớm sẽ có cơ hội để… chớm tiếp hay sao? Đó chẳng phải là ngày các chiến hữu sẽ tề tựu về trường đông đủ sau một mùa hè oanh tạc bốn phương tám hướng hay sao? Và quan trọng hơn cả, e hèm, tháng 9 là tháng báo hiệu Thu về. Mùa Trung thu năm nay, bạn và gia đình muốn thưởng thức bánh Trung thu homemade vừa ngon vừa đảm bảo chất lượng với giá cực mềm? Hãy gọi cho tớ, số điện thoại 0933 xxx xxx (gặp Huy sếu đẹp trai ^0^).

Mặt cái Dương đờ đẫn, rồi nó nhanh chóng nhập dữ liệu vào não bộ. Huy sếu bán bánh Trung thu? Tên hậu đậu, vụng về nhất lớp định làm bánh Trung thu? Không không, quá nguy hiểm!

Nhưng đó là sự thật.

Mất hai tiết đầu vò nát mớ tóc xoăn tít, Huy “sếu” mới rặn ra được một đoạn quảng cáo mà Quang còi đã nhận xét thẳng thừng là “cực kì linh tinh và rối rắm, chẳng ăn nhập gì với chuyên môn”. Đây là phi vụ làm ăn đã được lên kế hoạch từ trước của cả đám con trai 11B6. Trung thu năm nay, bọn nó sẽ xắn tay làm mẻ bánh đầu tiên trong đời. Lời rao đã được dán chi chít trong lớp, hành lang, căng-tin lẫn… nhà vệ sinh trong trường, nói chung là ở bất cứ vị trí nào dễ thấy nhất. Công thức và nguyên liệu cũng đã sẵn sàng (google một phát là ra cả đống luôn). Bếp nhà Quang còi rất rộng, má nó lại mới sắm lò nướng bánh và hứa cho cả đám tùy nghi sử dụng bất cứ lúc nào. Kinh phí thì khỏi lo. 24 thằng con trai đã đồng loạt mổ heo đất vào đúng giờ hoàng đạo. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Rủi có bán ế, bọn nó sẽ gây áp lực để thủ quỹ trích tiền ra mua bánh cho lớp ăn liên hoan. Mà nội việc bán cho bố mẹ không thôi cũng đủ thu hồi vốn. Cho nên, dù chưa có tí ti kinh nghiệm làm bánh lẫn kinh doanh, dù đã nhất trí sẽ không cho tụi con gái rớ tay vào, bọn nó vẫn tràn ngập niềm tin vào mẻ-bánh-lịch-sử.

Giờ ra chơi hôm ấy, Hải cồ khuân từ đâu về một bịch nilon lỉnh kỉnh đủ món: bột, đường, khuôn bánh… Tối nay, bọn nó sẽ tụ tập ở nhà Quang còi để nhào bột, làm nhân, và mẻ bánh nhân đậu xanh hai trứng sẽ ra lò. Phía cuối lớp, đám con trai xì xầm phân chia công việc, mặc kệ 26 cặp mắt đầy tò mò lẫn kinh ngạc của “Hội liên hiệp phụ nữ 11B6”.

- Mấy ông kinh doanh bánh Trung thu à? Giá cả thế nào? Cập nhật luôn đi để bạn bè ủng hộ. – Cái Dương nhảy phóc từ trên bàn xuống, phá tan bầu không khí yên lặng.

- Hề hề. Bọn tôi vẫn chưa chốt giá, vì chưa làm thử mẻ nào nên chưa biết sẽ tốn kém ra sao. – Hải cồ toe toét.

- Thế có cần bọn này “rao” giùm không?

- Được thế thì tốt quá. Trăm sự nhờ các bà!

Dù hơi ấm ức tí vì không được tham gia vào khâu nào (thậm chí cả khâu tư vấn) trong phi vụ kinh doanh bí ẩn, hội chị em vẫn nôn nóng chờ đợi thành phẩm từ hội con trai (gần) 18 năm chưa một lần vào bếp.

“Cho nên, dù chưa có tí ti kinh nghiệm làm bánh lẫn kinh doanh, dù đã nhất trí sẽ không cho tụi con gái rớ tay vào, bọn nó vẫn tràn ngập niềm tin vào mẻ-bánh-lịch-sử…”

Sáng hôm sau, khi cái Dương háo hức hỏi “Bánh đâu?”, Hải cồ mới rụt rè rút từ trong ngăn bàn ra một gói gì nhìn-như-là-gói-bánh. Mặt cái Dương (lại) đơ ra, hai môi mím chặt lại như đang cố giấu một nụ cười:

- Hình heo hay hình cá thế?

- Hình vuông. Cơ mà bột hơi nhão nên lúc cho vào lò nướng, nó thành ra thế này. – Hải cồ khổ sở.

- Bán nhiêu? – Cái Dương phải cố gắng lắm để sắc mặt không thay đổi, dù ruột gan nó đang xoắn xít hết cả lên.

- Cái này tặng bà đấy. Ăn thử xem hương vị thế nào. Chứ bán ai thèm mua. Mẻ đầu thử nghiệm thôi.

Mấy đứa con gái bu lại chỗ cái Dương. Bọn nó bóc bánh, chia nhau mỗi đứa một miếng.

- Được đấy! Chỉ cần đầu tư thêm ngoại hình nữa là ổn.

- Mẻ này không định bán thế đem cho hết à?

- Nói thật đi, đêm qua các ông thức đến mấy giờ?

- Có gặp gì khó khăn cứ nói nhé, mẹ tôi làm bánh ngon nhất xóm đấy.

Mặt Hải cồ chuyển từ tím lè sang hồng rực. Chừng như cảm kích trước tấm lòng của hội chị em, đám con trai đồng loạt lôi từ trong ngăn bàn ra một bịch bánh, hào phóng phát cho mỗi đứa một cái gọi là ăn thử. Thật lòng mà nói, bánh ăn không đến nỗi nào, dù bề ngoài có hơi “thê thảm” một tẹo. Một ý tưởng vụt lóe lên trong đầu cái Dương:

- Bánh này bán rẻ, khối đứa mua đấy!

- Rẻ là bao nhiêu? Bán ở đâu và vào lúc nào được? – Quang còi tò mò.

- 20 khìn/em. Nhờ đội phát thanh thông báo trên loa vào giờ ra chơi tiết sau. Bán ngay trước cửa lớp. Dễ ùm!

Cái Dương nói xong thì phi một mạch xuống tầng trệt. Mười lăm phút sau, nó vừa thở hồng hộc chạy lên vừa báo tin đội phát thanh đã hứa sẽ “rao” giùm trước khi phát chương trình ca nhạc theo yêu cầu thính giả. Chưa bao giờ hội chị em lại háo hức đến thế. Đứa loay hoay tìm giấy làm bảng giá. Đứa cầm chổi quét hành lang. Cái Vân Ốc thủ quỹ hào phóng trích hẳn hai trăm khìn ra mua chục cái bánh mở hàng ủng hộ vì “Đằng nào thứ Bảy này lớp cũng tổ chức tiệc ngọt mừng Trung thu”.

“Cả lớp nhìn nhau, mặt mũi xanh lè. Món Vân Ốc ăn gần đây nhất là nửa cái bánh trung thu nhân đậu xanh hai trứng nó mua ủng hộ bọn con trai. Và theo lời cái Dương thì nửa còn lại cũng được nó nhanh chóng tẩu tán sau đó mấy chục phút…”

Giờ ra chơi sau tiết Sinh, không khí Trung thu ùa về trên hành lang tầng bốn. Đám con trai mặt mày hớn hở khi nghe tiếng bước chân rầm rập từ đằng xa. Đồng bọn khối 11 cùng đàn em khối 10 kéo lên mua như bão lũ. Trong đám đông, cái Dương vẫn kịp nhận ra chiếc nón cối đã bạc màu của chú Oanh bảo vệ, cả cái dáng ục ịch của thầy Thịnh giám thị và mái tóc uốn lọn mới nhuộm tím của cô Ngọc dạy Văn. Ai cũng mua tận hai cặp. Mẻ bánh đậu xanh hai trứng hết veo chỉ sau mười lăm phút. Đám đông vừa vãn, cái Dương đặt xấp tiền lẻ vào tay Huy sếu, giọng tự hào:

- Thấy chưa? Méo mó có hơn không. Mấy ông chả có đầu óc kinh doanh gì cả!

- Đôi ơn các bà. Mẻ bánh này, bọn tôi huề vốn. – Quang còi cười hề hề.

Chuyện sẽ tốt đẹp biết mấy nếu cái Vân Ốc thủ quỹ không bị đau bụng vào tiết năm. Nó đã nhịn đau suốt 30 phút đầu, cho đến khi mồ hôi túa ra đầm đìa lưng áo thì mới thều thào được mấy câu: “Chúng mày đưa tao xuống phòng y tế với!”. Nhưng nằm ở phòng y tế chưa kịp ấm lưng, Vân Ốc được thầy giám thị tức tốc chở đi bệnh viện đa khoa gần nhất. Cả lớp nhìn nhau, mặt mũi xanh lè. Món Vân Ốc ăn gần đây nhất là nửa cái bánh trung thu nhân đậu xanh hai trứng nó mua ủng hộ bọn con trai. Và theo lời cái Dương thì nửa còn lại cũng được nó nhanh chóng tẩu tán sau đó mấy chục phút. Nguyên nhân đã rõ, nhưng không một ai lên tiếng tra khảo quy trình làm bánh lẫn vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm.

- Bột bánh, nhân bánh tao đều mua ở cơ sở uy tín. Lúc nhào bột, bọn tao cũng đeo bao tay đàng hoàng. Bánh cũng được nướng trong khoảng thời gian cần thiết. Không thể có chuyện cái Vân Ốc ăn phải bánh sống hay bẩn được. – Huy sếu vò đầu.

- Thằng nào làm nhân? – Hải cồ lên tiếng.

- T…a…a…o…!!! Nhưng tao chỉ làm y như công thức, không thêm bớt khâu nào. Nếu tại bánh, tại sao nãy giờ bọn mình không có ai bị đau bụng? Tao nhớ là sáng nay thằng Quang ăn hết cả cái. Tao nửa cái. Thằng Phong cũng nửa cái. – Minh mốc thắc mắc.

Câu hỏi vẫn chưa có lời đáp. Số phận cái Vân Ốc cũng chưa biết ra sao vì mãi không thấy cái Dương gọi điện về báo. Nếu quả thật là do mẻ bánh, đêm nay, không biết trường nó còn có những ai gặp nạn. Thu hồi bánh ngay lúc này là điều cực kỳ bất khả thi. Ba mươi phút trôi qua nặng nề. Huy sếu bắt đầu sụt sịt:

- Biết thế, khỏi bánh biếc cho rồi. Làm lồng đèn cho nó an toàn.

- Lỡ đêm nay có thêm đứa nào đau bụng, phải đi súc ruột, chắc tao không bao giờ dám mò vào bếp lần thứ hai.

- Bây giờ chỉ còn tia hi vọng duy nhất là con Vân bị đau bụng do bị… trúng gió thôi. – Quang còi bẻ ngón tay rôm rốp, mặt mày căng thẳng.

Hội chị em nhìn nhau im lặng. Trách móc hay động viên nhau lúc này cũng bằng thừa. Đằng nào thì bọn nó cũng đã cố gắng hết sức. Một bên gắng sức làm. Bên kia gắng sức mua và ăn ủng hộ. Chẳng ai làm ăn tắc trách hay ủ mưu đầu độc bạn bè. Thời gian chậm chạp trôi qua. Chúng nó chỉ thực sự bừng tỉnh khi cái Dương gọi điện về. Huy sếu bật hẳn loa ngoài để cả bọn nghe cho rõ. Giọng cái Dương líu ríu trong điện thoại, câu nọ quáng quàng vào câu kia, nhưng thông tin về cơn đau bất tử của cái Vân vẫn rõ mồn một:

- Ối giờiiii, không phải bị ngộ độc thực phẩm đâu. Nó bị đau bụng vì… “đèn đỏ” í. Chúng mày khỏi lo, đã có tao và thầy ở đây. Giờ nó đang nằm nghỉ ngơi, nửa tiếng sau xuất viện…blah…blah…blah…

Hội chị em ngượng chín mặt. Đám con trai thì phấn khích đập bàn hú hét ầm ĩ. Có cảm tưởng vụ Vân Ốc đau bụng quằn quại vì “đèn đỏ” là sự kiện đáng được ăn mừng nhất năm. Toàn bộ số tiền bán bánh trung thu được huy động để mua trái cây với sữa tươi tẩm bổ cho thủ quỹ. Bị lỗ sặc gạch, nhưng tên nào tên nấy mặt cứ tươi như hoa. Tối hôm ấy, tại nhà Quang còi, mẻ bánh tiếp theo vẫn được tiến hành theo kế hoạch. Bánh vừa ra lò, cái Dương thoăn thoắt cho vào từng hộp nhỏ, gói lại. Lần đầu tiên nhìn thấy thành phẩm xinh xắn (có sự trợ giúp đắc lực của “Hội liên hiệp phụ nữ 11B6”), Huy sếu cùng đồng bọn cảm kích vô cùng. Quả đúng là cái gì có âm có dương hài hòa mới tốt. Vừa bê xửng bánh thơm phức, cái Dương vừa ngâm nga một đoạn điệp khúc trong “Hà Nội mùa Thu” nghe xao xuyến lạ lùng. Bánh đã được đóng gói xong, sáng mai, cả lớp nó sẽ chia nhau đi khắp trường để bán.

“Giây phút nhìn lớp trưởng hô hào chị em tìm cách tẩu tán mớ bánh làm hỏng, lăng xăng giúp bọn nó làm nhân, đóng khuôn và nướng bánh, Huy sếu chợt nhận ra: Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, điều ngọt ngào nhất của mùa Thu là đây”

Khuya, cả bọn lục đục dắt díu nhau ra về. Huy sếu nán lại, kéo lớp trưởng ra ban công hít gió trời, hỏi khẽ:

- Hỏi thật, mấy bà có giận bọn tôi không?

- Vụ gì?

- Thì vụ “đánh lẻ” này đó.

- Có. Nghĩ gì mà không giận? Nhưng thấy mấy ông lủi thủi rồi gặp đủ sự cố nên… thương.

Huy sếu ậm ừ, vội quay mặt đi chỗ khác. Trời tối, lớp trưởng chắc không thấy hai gò má nó đang đỏ ửng lên. Trước lúc ra về, Huy sếu vẫn kịp đặt vào giỏ xe của lớp trưởng một chiếc bánh nhân thập cẩm đặc biệt được nó đóng khuôn và gói riêng. Cái khuôn bánh Trung thu hình trái tim nó nhờ Quang còi lùng mua mãi mới được. Giây phút nhìn lớp trưởng hô hào chị em tìm cách tẩu tán mớ bánh làm hỏng, lăng xăng giúp bọn nó làm nhân, đóng khuôn và nướng bánh, Huy sếu chợt nhận ra: Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, điều ngọt ngào nhất của mùa Thu là đây.

Đêm. Mùi sầu riêng, lạp xưởng, hạt sen, bột mì quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng. Có ai đó vừa đạp xe vừa ngân nga một đoạn điệp khúc trong “Hà Nội mùa thu”, và thấy tim mình rung lên nhè nhẹ.

 

Quang Huy

Chạm tới bầu trời với Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106

Trên ấn phẩm Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106 phát hành tháng 7/2014, chúng ta sẽ cùng gặp lại những cây bút quen của nhà HHT-Trà Sữa như Jainie, Hi Trần, Việt Anh… trong những tác phẩm mới.

 Chưa hết Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106 cũng đón những luồng gió lạ với những cây bút trẻ mới xuất hiện, mời bạn cùng đón đọc ấn phẩm phát hành ngày thứ Tư 9/7/2014 để cảm nhận không khí mùa hè tràn ngập nha.

covertrasua106

Những truyện ngắn chạm tới tâm hồn luôn là điểm đặc biệt nhất của ấn phẩm Trà Sữa phát hành hàng tháng. Nhưng trong cuốn tạp chí dày 100 trang, bạn còn tìm thấy nhiều điều lý thú khác ngoài các teenstory, đó là hành trình khám phá ly kỳ, hấp dẫn của các nhân vật trong “Hiện Thân” – một tác phẩm dài kỳ đặc sắc của chị Lâm Hân, là những bí kíp món ngon cho những ai yêu thích vào bếp. Chưa hết những góc trú ẩn tâm hồn, giới thiệu những ca khúc hay với nhiều cung bậc cảm xúc do chính bạn đọc chia sẻ đã giúp Trà Sữa Cho Tâm Hồn luôn phong phú về nội dung.

À, bạn đừng quên làm bài trắc nghiệm về “Ngôi nhà mơ ước của bạn” trên Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106. Điều thú vị là những mơ ước của bạn về ngôi nhà sẽ phản ánh chính con người bạn, cho biết bạn là ai, tính cách như thế nào. Thật thú vị phải không!!!

Với những ai yêu mến Zelda – một tác giả quen trên Trà Sữa, trên số báo tháng 7/2014, bạn sẽ thấy Zelda vào vai trò mới, làm hướng dẫn viên du lịch để cùng bạn dạo bước ở Zurich (Thụy Sĩ) trong chuyên mục “Xốc ba lô lên và đi”. Bạn sẽ thấy Zelda dễ thương lắm nhé.

covertrasua-cnt106

 Đồng hành cùng Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106 hàng tháng còn có Cẩm Nang Teen với rất nhiều bí kíp để độc giả Trà Sữa bắt kịp các xu hướng thời trang đang được ưa thích. Bạn sẽ được nghe những chia sẻ về chuyện chăm sóc da và mái tóc từ cô nàng xinh đẹp Miranda Kerr, cùng khám phá về nét đẹp “lạ” của nữ diễn viên Lupita Nyong’o – một cô gái có làn da đen bóng, mái tóc húi cua gần như cụt lủn và vòng 1 phẳng lỳ nhưng lại được tạp chí People bình chọn là cô gái đẹp nhất năm 2013.

Và còn nhiều điều hấp dẫn nữa đang ẩn sau hình bìa siêu dễ thương của “cặp đôi hoàn hảo” Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106 và Cẩm Nang Teen tháng 7/2014. Bạn đã sẵn sàng khám phá chưa nhỉ???

Nhớ nhé, Trà Sữa Cho Tâm Hồn 106 phát hành ngày thứ Tư 9/7/2014 tại các sạp báo, bưu điện trên Toàn quốc. Giá: 18.000đ

Một số hình ảnh trong ấn phẩm:

trasua106-1 trasua106-12 trasua106-124 trasua106-125 trasua106-126 trasua106-127 trasua106-128 trasua106-129 trasua106-cnt-1 trasua106-cnt-2 trasua106-cnt-3 trasua106-cnt-4 trasua106-cnt-5

trasua106-cnt-6

Người anh hùng

Một mùa đông khắc nghiệt tại Chicago. Khi tất cả mọi ngôi nhà đều phủ đầy tuyết trắng và thú vui của mọi người là ngồi trong nhà, phả những hơi thở của mình làm mờ những ô cửa sổ thì cũng là lúc Robert cảm thấy mình vô dụng nhất. Thời tiết lạnh giá như thế này khiến anh cảm thấy người mệt mỏi, những cơn ho vắt kiệt sức lực anh.

6 năm ròng làm việc ở nhà máy ướp hải sản, thường xuyên phải tiếp xúc với đá lạnh và hoá chất đã khiến Robert bị mắc chứng viêm phổi kinh niên. Không thể làm việc vào những ngày trời lạnh, Robert phải xin về nghỉ mất sức. Đã lâu rồi anh rất buồn vì không còn là chỗ dựa cho gia đình nữa.

“Không thể làm việc vào những ngày trời lạnh, Robert phải xin về nghỉ mất sức. Đã lâu rồi anh rất buồn vì không còn là chỗ dựa cho gia đình nữa”

Hôm ấy, trời tuyết càng lúc càng mạnh, gió lạnh thấu xương. Robert nhìn thấy vợ mình chạy ra nhà kho ở sân sau để lấy vài bó củi đốt lò. Mọi lần chỉ một loáng là Mary đã trở lại, hai vợ chồng lại tíu tít chuẩn bị bữa tối. Nhưng lần này, 15 phút, 30 phút, rồi một tiếng trôi qua vẫn chưa thấy Mary trở lại nhà.

Trong thời tiết lạnh giá thế này Mary có thể đi đâu được. Bất chợt anh thấy tiếng vợ. Mary kêu cứu. Biết chắc chắn đã có chuyện không ổn, Robert xông phía nhà kho. Đúng như vậy, gió giật quá mạnh đã khiến cánh cửa nhà kho đóng sập xuống và mắc kẹt trong đống tuyết dầy. Mary vợ anh chắc hẳn không có chìa khoá và đã mắc kẹt trong đó. Nếu không hành động tức thời, Mary sẽ bị nhốt cả đêm trong kho cùng với sự sợ hãi và giá lạnh.

Nửa giờ đánh vật với cánh cửa nhưng mọi nỗ lực của anh vẫn vô vọng! Cái bản lề rỉ sét đã hoàn toàn bị hỏng sau cơn bão tuyết khủng khiếp vừa rồi. Robert vừa động viên vợ vừa cố hết sức xúc tuyết và lấy búa đập vào cánh cửa. Những giọt mồ hôi lăn dài trên má anh. Và cuối cùng thì những nỗ lực của anh đã được đền đáp. Cánh cửa cũ rỉ bật tung và Robert nhìn thấy vợ mình đang khóc, những giọt nước mắt đầy tự hào. Robert cảm thấy hạnh phúc hơn bao giờ hết. Anh tự hào vì mình vẫn luôn là chỗ dựa cho Mary ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

“Anh tự hào vì mình vẫn luôn là chỗ dựa cho Mary ngay cả trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất”

Nhưng có một điều mà Robert không hề biết. Khi anh đang ra sức phá tung cánh cửa, tấm cửa sổ phía sau của nhà xe cũng đã bị gió thổi bật tung. Trong hoàn cảnh đó người vợ hoàn toàn có thể vượt qua để vào nhà một cách dễ dàng. Tuy nhiên khi Mary biết người chồng đang cố gắng như thế nào để cứu mình thì cô quyết định rất nhanh: không thể để vị cứu tinh của mình thất vọng. Thế là cô nhẹ nhàng quay lại phía cửa nhà kho, tiếp tục cầu cứu. Cô đã biến Robert-một người luôn âu sầu vì cảm thấy mình vô dụng trở thành người anh hùng trong khoảnh khắc như thế.

 

Nguyễn Ngọc Thuỷ

(Dịch)