Những bài học cuộc sống: Việc làm thêm của tôi

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Việc làm thêm của tôi

Tôi tốt nghiệp trung học với nhiều ước mơ nhưng không hề có tiền.
Tôi cần một việc làm thêm. Nếu không có việc làm, tức là sẽ chẳng có cơ hội vào đại học.
Đi rất nhiều nơi, nhưng chẳng ai nhận một học sinh mới tốt nghiệp trung học. Nhưng cuối cùng, tôi cũng tìm được một công việc. Nó có thể được gọi là một công việc trong mơ, nếu như bạn là người hay gặp… ác mộng!
Nói thẳng ra, việc tôi nhận được là cọ rửa toilet của một lý túc xá. Tôi “đủ tiêu chuẩn” vì tôi lớn lên trong một trang trại, đã quen với việc cọ… chuồng lợn, bò và gà. Nhưng nói thật, cọ rửa toilet của ký túc xá có những khó khăn lớn hơn nhiều.
Tôi không thích công việc này lắm, nhưng tôi cần tiền. Dù sao, nó cũng là một công việc lương thiện và không có gì đáng xấu hổ. Tôi phải làm việc vào các buổi chiều tối, kể cả buổi chiều Chủ Nhật – khi mà cả thế giới có vẻ đang thư giãn và nghỉ ngơi. Những lúc như vậy, tôi lại tự hỏi tại sao mình lại nhận công việc này. Tôi tự dằn vặt rằng tại sao tôi không sinh ra trong một gia đình giàu có, hoặc ít ra tại sao tôi không gặp may mắn, như trúng số chẳng hạn? Tại sao tôi lại cứ phải bò ra sàn toilet để cọ từ ngày này sang ngày khác?
Nhưng những lúc nản lòng nhất như vậy, tôi lại nghĩ tới ông tôi – ông Sundstrom. Ông tôi rời Thuỵ Điển để di cư tới Iowa nhiều năm về trước. Vì ông nghe nói rằng Iowa là “Vùng đất của những giấc mơ” với rất nhiều việc làm.
Nghe như là Thiên Đường đối với một gia đình phải vất vả lắm mới đủ ăn ở Thuỵ Điển như gia đình ông tôi.
Thế là ông Sundstrom cùng vợ và 5 người con – trong đó có bố tôi – lên một chuyến tàu dài ngày đến New York. Chuyến đi càng trở nên dài hơn bởi những cơn say sóng “ghé thăm” mọi thành viên của gia đình. Ông tới New York, rồi lên tàu tới bang Iowa – nơi những cây ngô cao vút được trồng tràn ngập. Rồi thành phố Algona sẽ là đích đến cuối cùng. Ông tôi đã tiết kiệm nhiều tiền hết mức có thể, đủ để đảm bảo cho gia đình một khởi đầu không quá khó khăn khi đến Iowa, và sẽ bắt đầu một cuộc sống. Lúc này, cả gia đình đều không biết nói tiếng Anh, chỉ nói tiếng Thuỵ Điển. Nhưng ông tôi có quen một người ở Algona. Người này sẽ giúp ông chuẩn bị chỗ ở và một việc làm.
Thế rồi một điều không may xảy ra. Ông Sundstrom của tôi cần vào toilet trên tàu. Toilet kiểu cũ trên tàu có cách hoạt động đơn giản: những gì ở “đầu vào” sẽ có “đầu ra” là… rơi xuống đường ray.
Khi ông tôi trở về chỗ ngồi, ông phát hiện ra mình đã mất ví. Ông trở lại toilet tìm khắp nơi, nhưng không thấy. Hẳn nó đã bị rơi xuống đường ray rồi. Ông cố gắng nói chuyện với người quản lý trên tàu, nhưng ông ta không nói tiếng Thuỵ Điển. Thế là đột nhiên, cả gia đình trở nên bơ vơ, trên một đất nước mà họ hầu như chẳng biết một chút gì, với 5 đứa trẻ cần được chăm sóc, nhưng không có một chút tiền. Nhưng dù sao, vẫn còn người quen của ông tôi và rồi ông tôi sẽ tìm được việc làm. Cả chuyến tàu hôm đó, gia đình ông tôi nhịn đói. Một vài hành khách tử tế cho vài chiếc bánh quy và mấy miếng táo – đó là tất cả những gì bọn trẻ – bao gồm bố tôi – được ăn.
Khi đến Algona, ông tôi rất ngạc nhiên vì không ai ra đón. Có lẽ người quen của ông tôi đã không đến đúng giờ. Và thứ duy nhất ông tôi có lúc đó là địa chỉ của người quen. Cả gia đình rời ga, đi bộ từ đường này sang đường khác, vừa đi vừa giơ địa chỉ ra hỏi mọi người. Cuối cùng, cả gia đình ông tôi cũng tìm đến đúng địa chỉ, nhưng nhận được tin rằng người quen đã mất, và tất nhiên, lời hứa về một việc làm cũng không còn tồn tại.
Và ông bà tôi đã trải qua rất nhiều năm tháng khó khăn. Bà tôi tìm được việc làm là dọn dẹp nhà cửa cho các gia đình khác. Ông bà tôi học tiếng Anh, và quyết định không dùng tiếng Thuỵ Điển trước mặt các con nữa, để các con phải nói tiếng Anh thật tốt. Dù khó khăn, nhưng ông bà vẫn là những bậc cha mẹ gương mẫu, không bao giờ nhận không của ai cái gì. Dần dần, 5 người con của ông bà tôi cũng tốt nghiệp trung học. Bốn người con gái học đại học rồi trở thành giáo viên. Bố tôi theo học trường Luật và trở thành Luật sư.
Ah, đọc đến đây, bạn có thể hỏi ông Sundstrom của tôi làm gì để các con đếu được đi học, rồi có một cuộc sống tốt như vậy?
Ông tôi cũng cọ toilet.

Al Batt
Thục Hân (dịch)

Nguyên tắc “không làm một kẻ tồi tệ”

Nhìn chung thì đó là một ngày tồi tệ.

Sau khi gặp một số chuyện chẳng hay ho gì mà tôi nghĩ nếu kể tất cả ra đây sẽ khiến bạn phải bực mình lây, tôi quyết định tới tiệm ăn ưa thích của mình. Nếu có cách nào để nhanh chóng giúp tôi lấy lại tinh thần, thì đó chính là món bánh mỳ nướng với trứng ở tiệm này – nó ngon đặc biệt, ngon kinh khủng. Và có lẽ vận xui đã hết nên tôi còn “soi” được một chỗ đậu xe ngon lành ngay phía trước cửa tiệm, dù bãi đậu xe đã chật kín.

Đúng, tôi đã nghĩ rằng vận xui của mình đã trôi qua, cho đến khi tôi phải dừng xe một chút cho một người đi bộ qua đường. Trong khi tôi chuẩn bị phóng xe vào chỗ trống đã nhằm trước, thì một anh chàng lái chiếc xe thể thao nhỏ nhắn vượt ngay qua mặt tôi, và đương nhiên, “xí” luôn chỗ đậu xe mà tôi đang hướng tới.

“Trời đất ơi” – Tôi tự đau khổ cho mình – “Lại nữa. Thêm một chuyện tồi tệ cho một ngày tồi tệ”.

“Trời đất ơi” – Tôi tự đau khổ cho mình – “Lại nữa. Thêm một chuyện tồi tệ cho một ngày tồi tệ”.

Vốn không phải là kiểu người thích đối đầu, nên tôi thở dài, chuẩn bị lùi xe lại một chút để đi tìm một chỗ đậu khác trong bãi xe kín mít (một cách vô vọng).

Nhưng khi tôi liếc nhìn anh chàng lái chiếc xe thể thao, tôi để ý thấy còn có một cô gái ngồi bên cạnh anh ta. Họ đang nói chuyện gì đó. Cô gái chỉ về phía tôi. Rồi tôi thấy đèn hậu của xe anh ta sáng lên khi anh ta lùi xe ra khỏi chỗ đậu mà anh ta vừa “chiếm” của tôi. Khi xe anh ta lùi hẳn ra ngoài, anh ta kéo cửa kính xuống.

– Tôi xin lỗi – Anh chàng này nói to – Tôi không để ý thấy là anh đã bật đèn báo hiệu sẽ đỗ vào chỗ này.

Ái chà, đây đúng là điều mà tôi đã không kỳ vọng. Và tôi không chắc chắn rằng mình nên phản ứng thế nào.

– Ồ, người nào nhanh thì thắng ấy mà – Tôi đáp – Đấy là chỗ của anh, nếu anh muốn.

– Khôôông – Anh ta dài giọng – Tôi cũng rất ghét khi ai đó chiếm chỗ đậu xe của mình. Tôi không thể làm thế với người khác.

Anh ta mỉm cười, vẫy tay và lái vào phía trong bãi đậu xe, nhường chỗ trống đó cho tôi. Tôi bước vào tiệm ăn, cảm thấy thật thoải mái, như được tiếp thêm năng lượng, với cái nhìn tích cực hơn hẳn về cuộc sống. Nước cam chưa bao giờ ngọt hơn thế. Bánh mỳ nướng trứng cũng chưa bao giờ ngon hơn thế. Mà lại đúng là nướng hơi cháy như tôi thích nữa chứ!

Khi tôi chuẩn bị rời khỏi tiệm ăn, tôi để ý thấy cặp đôi đi xe thể thao cũng sắp kết thúc bữa ăn. Tôi dừng lại cảm ơn họ lần nữa, nhưng anh chàng lái xe nhún vai như thể đó chẳng phải chuyện gì quan trọng.

– Cuộc sống quá ngắn, nên chúng ta không nên lãng phí thời gian hay năng lượng để làm một kẻ tồi tệ – Anh ta nói.

Cốt lõi của nó còn rất đơn giản là đằng khác: đừng làm một kẻ tồi tệ.

Tôi biết – và tôi cũng rất bất ngờ trước triết lý độc đáo của anh ta. Chúng ta đang sống ở thời điểm mà hầu hết mọi người dường như đều quan tâm đến việc bảo vệ những gì được coi là quyền lợi của mình, hơn là phải làm điều gì thực sự là đúng, và chúng ta không ngại là một kẻ tồi tệ nếu đó là cách dễ nhất. Đôi khi tôi cũng thế. Nhưng hôm ấy, tôi đã có nhiều cảm hứng từ nguyên tắc “không tồi tệ” của anh chàng đi xe thể thao, đến mức tôi cũng cố gắng sống theo nguyên tắc đó suốt lâu nay. Và bạn tin không, ngày hôm đó hóa ra tốt hơn nhiều so với mức tôi tưởng tượng.

Và tôi viết lại nguyên tắc này cho bạn. Nó thực sự không khó khăn gì cả. Cốt lõi của nó còn rất đơn giản là đằng khác: đừng làm một kẻ tồi tệ.

Và bạn sẽ có nhiều ngày tốt lành.

Thục Hân (dịch)

Ngoại giao caramel

Tôi sẽ nói thật – sáng hôm đó tâm trạng của tôi không tốt lắm.

Ngày hôm trước là một ngày dài đối với tôi, nên tôi rất mệt và sáng ra đã hơi cáu kỉnh. Thế rồi tôi lên tàu điện ngầm và không tìm thấy điện thoại di động. Nên tôi lục lọi khắp nơi để tìm nó, và nhớ ra rằng mình đã để quên trong giỏ xe. Cho nên tôi xuống tàu điện ngầm, bắt chuyến khác quay về nhà, không thể tìm thấy điện thoại trong giỏ xe, rồi mở cửa vào nhà, nhưng không tìm thấy nó trong nhà, và tôi vào mạng để dò tìm nó và thấy – nhờ có sự thần kỳ của công nghệ hiện đại – điện thoại của tôi đang ở trên tàu điện ngầm! Thế là tôi vội vàng ra gọi taxi, với hy vọng có thể đuổi kịp tàu điện ngầm ở đâu đó nhằm lấy lại cái điện thoại.

Cuối cùng, khi tìm lại được điện thoại, tôi cảm thấy mình cần một thứ thức uống gì đó thật lạnh. Tôi rẽ vào một cửa hàng tự chọn, mua một chai nước lớn, đủ lớn để làm ngập một con phố, rồi đứng xếp hàng để trả tiền.

Trong khi đang xếp hàng, tôi để ý thấy có một cặp đôi chừng 17-18 tuổi đứng ở hàng bên cạnh, đang nói chuyện rôm rả. Cậu con trai mặc chiếc áo phông rộng thùng thình với dòng chữ gì đó in trên ngực áo. Bạn tin không, tôi có cái tật thâm căn cố đế là luôn đọc những dòng chữ in trên áo người khác. Nếu áo bạn có chữ gì đó, tôi nhất định phải đọc được nó. Tôi tự biện hộ rằng nếu ai đó không muốn người khác nhìn chằm chằm vào… ngực mình, thì đừng có mặc áo có chữ trên ngực khiến người khác phải đọc.

Cho nên tôi nhìn chằm chằm vào ngực cậu ta. Thực ra, dòng chữ gần như chạy khắp cả ngực áo, nên tôi càng cố đọc. Không rõ lắm. Nên tôi nhìn gần hơn. Trên áo cậu ta có một vài từ lóng khó nghe, được in nghiêng.

“..Tôi tự biện hộ rằng nếu ai đó không muốn người khác nhìn chằm chằm vào… ngực mình, thì đừng có mặc áo có chữ trên ngực khiến người khác phải đọc…”

Có lẽ tôi đã nhìn lộ liễu quá. Hoặc có lẽ vẻ mặt tôi đã thể hiện rõ rệt thái độ của tôi đối với thứ ngôn ngữ đường phố đó. Dù là lý do gì, thì dường như tôi đã làm cho cậu thanh niên đó khó chịu.

– Anh có vấn đề gì à? – Cậu ta hỏi, khiến tôi giật mình.

Thường thì tôi sẽ nói đùa một câu gì đó (“Không, tôi chỉ để ý thấy là cậu trông rất giống Ashton Kutcher. Cậu có họ hàng gì với anh ta không?”). Nhưng như tôi đã nói, sáng hôm đó tôi không có tâm trạng để đùa – chưa kể đến thứ ngôn ngữ không ưa nổi được in trên áo cậu thanh niên kia. Nên tôi nhìn thẳng vào mắt cậu ta.

– Đúng vậy – Tôi nói – Tôi đang cố gắng quyết định xem liệu có nên nói với cậu là chiếc áo cậu mặc có thể khiến người khác thấy bị xúc phạm…

– Này, tôi không quan tâm đến việc anh nghĩ gì – Cậu ta gằn giọng.

Cho nên hình như tôi hơi lắc đầu. Hoặc tôi đã đảo mắt. Hơi một chút.

“..Cậu thanh niên nhìn tôi. Rồi nhìn kẹo caramel. Rồi nhìn bạn gái mình. Trong khi cậu ta còn chưa biết nên làm gì tiếp theo thì tôi trả tiền cho chai nước, kẹo và rời cửa hàng…”

Có lẽ việc đó cũng khiến cậu ta khó chịu. Cậu ta bước lại gần tôi hơn, vẻ đầy đe dọa. Cậu ta cao hơn tôi khoảng 10cm, nhưng có lẽ nhẹ cân hơn tôi một chút. Tôi có thể thấp hơn cậu ta, nhưng không thấp đến mức lại cảm thấy hoảng sợ bởi một người kém mình vài tuổi.

Tôi thấy tình huống này khá là nực cười. Nhưng có lẽ nhân viên cửa hàng thì không thấy thế. Thực tế, cô thu ngân trông rất lo lắng, tay đặt lên chiếc điện thoại, gần như sẵn sàng gọi cảnh sát.

Tôi liếc xuống quầy tính tiền và thấy một hộp lớn đựng kẹo caramel. Chẳng hiểu bốc đồng thế nào, tôi nhặt hai chiếc và đưa cho cậu thanh niên cùng cô bạn gái.

– Tôi nghĩ sáng nay cả hai chúng ta đều có tâm trạng không tốt – Tôi nói – Đây, ai cũng có thể cảm thấy dễ chịu hơn với một chút đồ ngọt.

Cô bạn gái nhí nhảnh cười toe toét:

– Cảm ơn! – Cô gái nói – Em thích nhất là kẹo caramel!

Cậu thanh niên nhìn tôi. Rồi nhìn kẹo caramel. Rồi nhìn bạn gái mình. Trong khi cậu ta còn chưa biết nên làm gì tiếp theo thì tôi trả tiền cho chai nước, kẹo và rời cửa hàng.

“..thực sự sẽ rất có ích nếu trong túi bạn luôn có một ít kẹo caramel…”

Khi lên tàu điện ngầm, tôi chợt nhận ra rằng tôi vừa học được chút gì đó từ việc này. Có thể người ta đang quá coi trọng những lý thuyết thật dài về ngoại giao và thương lượng. Chứ còn trong cuộc sống hàng ngày, đôi khi chúng ta chỉ cần một chút ngọt ngào để tránh khỏi một cuộc xung đột mà chúng ta không muốn nó xảy ra, dù rằng mục đích ban đầu của chúng ta là đúng, và dù rằng chúng ta có thể thắng.

Cho nên, thực sự sẽ rất có ích nếu trong túi bạn luôn có một ít kẹo caramel.

 

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Cậu có ở đó không?

Nếu bạn thực sự quan tâm tới một người nào đó, hãy nói cho họ biết. Rất có thể, họ đang khổ sở nghĩ rằng chẳng ai để ý tới sự tồn tại của họ trên thế giới này.

Như tôi chẳng hạn.

An là một cô gái bình thường. Giữa hàng tá những cô gái không ngừng chứng tỏ bản thân mình đặc biệt thì sự bình thường của An khiến tôi cảm thấy vô cùng dễ chịu. Như thể nếu đám mụn ẩm ương không ngừng kéo đến đình công trên mặt bạn, đáng chán đến mức bạn chỉ muốn kiếm ngay cái rổ để úp vào thì cô ấy cũng không bao giờ nhíu mày hay cười cợt mà sẽ đến gần, vỗ vai bạn và bảo rằng đó là một hiện tượng cực kì bình thường vì chỉ những đứa chậm lớn, chưa dậy thì mới không có mụn. Thực tế thì mặt tôi không tàn tạ đến mức ấy nhưng cái thằng tôi lại ngố tệ hơn rất nhiều. Bằng chứng là tôi vẫn chưa đủ can đảm để bắt chuyện với cô ấy, ngay cả khi chúng tôi giáp mặt nhau ít nhất ba lần một tuần vào những ngày tôi có buổi học thêm gần cửa hàng thức ăn nhanh nơi cô ấy làm việc bán thời gian. An luôn mỉm cười chờ đợi tôi ngó tới ngó lui tờ thực đơn ngàn năm không thay đổi và không một lời phàn nàn nếu sau chừng đó thời gian cân nhắc tôi vẫn chỉ trung thành với món ăn quen thuộc. Cô ấy dành sự kiên nhẫn đó cho tất cả mọi người nhưng một mảnh nào đó trong trí tưởng tượng chết tiệt của tôi vẫn không ngừng mơ mộng rằng cô ấy chú ý tới mình.

“Hẳn rồi! Bộ não cô ấy sẽ ghi nhận mày như một thằng ngố tàu luôn cần hơn năm phút để quyết định ăn cái món mày đã ăn cả trăm lần.”

Tôi thả phịch khay thức ăn xuống bàn rồi thở hắt ra. Đến bao giờ tôi mới không còn là một đứa thất bại?

Sau khi xử lý chiếc burger thịt bò, tôi nốc một hơi lớn Pepsi rồi mở sách ra làm bài tập về nhà. Trí thông minh đủ dùng giúp tôi giải quyết các đề Hóa mà không gặp bất cứ khó khăn nào. Gần đến giờ vào học, tôi gom sách vở trên mặt bàn, bỏ vô cặp và ngước nhìn An lần cuối trước khi đứng dậy. Cô ấy đang mỉm cười chờ đợi khách hàng gọi món.

“Ting ting”, âm thanh từ chiếc điện thoại đang cầm trên tay khiến tôi giật mình. Tin nhắn từ một đứa bạn cùng lớp, cho biết buổi học thêm Hóa sẽ được hoãn lại do thầy có việc bận đột xuất. Hẳn chúng nó đã biết thông tin này từ sớm nhưng đến phút chót mới nhớ ra có đứa bạn cùng lớp là tôi để nhắn tin thông báo. Điều ấy chẳng có gì đáng để ngạc nhiên khi tôi luôn được mệnh danh là người trầm lặng nhất lớp. Hoặc tệ hơn, không ai trong lớp thực sự biết đến sự tồn tại của tôi. Sao cũng được, tôi không bận tâm lắm. Khơi mào một cuộc trò chuyện không phải điều tôi có thể làm, biến bản thân mình trở thành một hình mẫu mà người bạn nào cũng muốn đến gần để bắt chuyện càng là chuyện không tưởng. Tất cả những gì tôi đã, đang và sẽ cố gắng làm là đến lớp mỗi ngày, ngồi đủ những buổi học thêm cần thiết, vượt qua kì thi tốt nghiệp và thi đỗ trường đại học mà mình mong muốn. Tình bạn và các mối quan hệ rất quan trọng nhưng có lẽ không phải ở thời điểm này. Dành quá nhiều thời gian để nghĩ về chúng không phải cách giải quyết vấn đề, mà ngược lại, tin tôi đi, nó sẽ biến bạn trở thành một người trầm cảm cực độ.

“Điều ấy chẳng có gì đáng để ngạc nhiên khi tôi luôn được mệnh danh là người trầm lặng nhất lớp. Hoặc tệ hơn, không ai trong lớp thực sự biết đến sự tồn tại của tôi. Sao cũng được, tôi không bận tâm lắm..”

Chết tiệt, cái ngày quái quỷ gì thế này? Tôi đang nghĩ quá nhiều so với mức quy định. Ngồi xuống, mở sách và tiếp tục làm bài tập là việc duy nhất tôi có thể nghĩ ra để lấy lại sự tập trung của mình. Lúc ngẩng mặt lên thì trời đã tối hẳn, cửa hàng cũng sắp đến giờ đóng cửa. Tôi đưa mắt tìm An ở quầy thu ngân nhưng cô ấy đã biến mất. Thất thểu ra ngồi chờ xe buýt, tôi ngán ngẩm nhìn trung tâm thương mại đèn điện sáng trưng bên kia đường. Sau tấm kính là những cô gái hớn hở với những món đồ vừa sắm được, là những chàng trai đi cạnh và trở thành người-khuân vác cho bạn gái mình… Những mối quan hệ tẻ nhạt.

Nhưng nếu cô gái ấy là An thì sao nhỉ? Tôi chưa bao giờ nói chuyện với cô ấy nhưng bằng một thứ linh cảm nào đó không thể gọi tên, tôi nghĩ cô ấy thuộc mẫu người giản dị, thích sự tĩnh lặng hơn là ồn ào, mê đọc sách hơn là cuồng mua sắm… Khỉ thật, tôi lại nghĩ nhiều quá mức quy định rồi.

Dời điểm nhìn trực diện, tôi nghiêng đầu sang trái và bắt gặp hình ảnh mái tóc ngắn quen thuộc. An, cô ấy đang đứng dưới ngọn đèn đường, giơ bàn tay trái lên và… chụp ảnh. Background hẳn là bầu trời đêm và ngọn đèn vàng vọt ấy. Hai bàn tay tôi va loạn vào nhau trong lúc tôi nghĩ cách bắt chuyện với cô ấy. Nhưng ngay lúc tôi dợm cất tiếng gọi thì An nhảy phốc lên chiếc xe buýt vừa trờ tới rồi đi mất.

Tôi không chắc mình thích An, nhưng tôi nhận ra mình đang hướng sự quan tâm bất thường về phía cô ấy. Chúng tôi chạm trán ba lần mỗi tuần nhưng “cự li” ngắn không mang đến cho tôi bất kì lợi thế nào. Sự nhút nhát chết tiệt vẫn ở nguyên đó. Tôi thử sử dụng trí thông minh của mình để tìm cô ấy bằng một cách khác. Qua các mạng xã hội chẳng hạn. Tên đầy đủ của cô ấy thì tôi biết rồi, thông qua bảng tên dán trên túi áo ấy mà. Như đã nói ở trên, An là một cô gái bình thường và hết sức giản dị. Theo phỏng đoán của riêng tôi, cô ấy sẽ sử dụng họ tên thật của mình làm tên tài khoản. Tôi cần mẫn dò tìm trong nhiều ngày trời, tự trách mình bất tài và vô dụng vì chỉ cần bước đến, mỉm cười và làm quen với cô ấy, tôi đã không phải nhọc công thế này. Cuối cùng, ông trời không phụ lòng người, tôi đã tìm ra cô ấy. Bức ảnh đại diện là hình ảnh bàn tay trái vươn ra trước sóng biển và ánh Mặt Trời. Liên kết với việc cô ấy chụp ảnh bàn tay vào một buổi tối nào đó xa lắc, tôi nghĩ mình đã “gặp” đúng người. An cập nhật blog đều đặn, tuy không nhiều. Những dòng trạng thái buồn buồn, khác hẳn với nụ cười thường trực tôi luôn được thấy. Tôi kéo chuột lên trên một chút, và nhận ra cô ấy đặt tên cho blog của mình là “Chẳng ai lắng nghe tôi cả”.

***

Tôi luôn cố gắng duy trì cuộc sống của mình ở mức bình thường. Học hành tạm ổn, chơi thể thao không tồi, phom người không tệ… Tôi không thực sự thích hoặc ghét bất cứ thứ gì mà học cách chấp nhận cuộc sống như nó vốn thế. Một cách lạc quan nhất có thể, tôi tin đó là một lựa chọn đúng đắn. Nhưng dần dần, tôi nhận ra đó là một biểu hiện cho thấy bản thân mình đang dần đánh mất hứng thú với những điều đang thực sự diễn ra. Tôi sống lặng lẽ và cô đơn. Không ai lắng nghe tôi cả. Tôi chẳng bận tâm. Nhưng nếu thực sự bận tâm thì điều đó hẳn đáng kể lắm ấy. Thử tưởng tượng mà xem, bạn muốn được giao tiếp, bạn muốn được lắng nghe nhưng tất cả những gì bạn nhận được chỉ là sự im lặng.

Tôi đọc những dòng cập nhật của An mỗi ngày như một cách quan sát cuộc sống của cô ấy từ xa. An mới nhận nuôi một con mèo và An thường dành mười lăm phút mỗi ngày để trò chuyện với nó. An mới tìm được công thức nấu một món ăn mới và cô ấy sẽ thử nấu nó vào cuối tuần này. An không thích chụp ảnh tự sướng mà chỉ thích tự chụp hình ảnh bàn tay của mình. Cô ấy thích im lặng nhưng lại sợ hãi cảm giác một mình.

“tôi muốn lên tiếng và nói với cô ấy rằng con mèo của cô ấy trông thật dễ thương, rằng bài tập về nhà của tôi cũng khó nhăn răng, rằng tôi cũng bị nhỡ chuyến xe buýt buổi sáng và bị phạt vì đến lớp muộn,…”

Tuần sau An sẽ nhận được lương và cô ấy muốn mua một chiếc áo sơ mi mới. Cô ấy thích màu trắng, và một vài gam màu sáng khác.

“Có thể người nào đó sẽ để ý và nhận ra sự tồn tại của mình”

Đột nhiên, tôi thấy thương cô ấy thật nhiều, muốn chạm nhẹ vào mu bàn tay gầy xương của cô ấy và thì thầm tớ vẫn luôn lắng nghe cậu mà. Song tất cả những gì tôi làm chỉ là im lặng. Chúng tôi vẫn giáp mặt ba buổi một tuần. Mẩu hội thoại quen thuộc và nhàm chán được lặp đi lặp lại. Dù ngàn vạn lần, lúc đứng trước quầy thu ngân nhìn cô ấy quay người giúp tôi lấy Pepsi, tôi muốn lên tiếng và nói với cô ấy rằng con mèo của cô ấy trông thật dễ thương, rằng bài tập về nhà của tôi cũng khó nhăn răng, rằng tôi cũng bị nhỡ chuyến xe buýt buổi sáng và bị phạt vì đến lớp muộn,…

Nhưng tôi im lặng.

Tôi viết những điều đó vào mặt sau của hóa đơn thanh toán với hi vọng rằng một lúc nào đó đổi vị trí, ra khỏi quầy thu ngân để thu dọn bàn, cô ấy sẽ nhìn thấy và đọc được. Cơ may một phần một nghìn. Tôi không tin vào điều kì diệu, nhưng tôi nghĩ giờ chưa phải lúc để phá vỡ nhịp sống bình thường của cô ấy. Sẽ thế nào nếu cô ấy không trông đợi sự lắng nghe từ tôi, ngay cả khi không có ai lắng nghe cô ấy. Sẽ thế nào nếu cô ấy đang chờ đợi sự lên tiếng từ một người nào đó khác, không phải tôi? Một nửa trong tôi muốn nhắn tin cho cô ấy, một nửa trong tôi muốn tiếp tục duy trì cuộc sống bình thường…

Chết tiệt, tại sao tôi không thể ngừng suy nghĩ quá nhiều và quá phức tạp?

“Lần đầu tiên thấy Phan mặc áo phông sáng màu, trông cũng bảnh trai ghê!” – câu nói đùa của cô bạn cùng lớp khiến tôi giật mình. Đây là chiếc áo phông sáng màu đầu tiên mà tôi mặc tính từ hồi mới vào lớp 10 đến tận bây giờ. Chi tiết nhỏ như thế, bạn ấy cũng nhận ra sao?

“Tại sao không chứ? Ha ha! Chúng ta học cùng nhau được gần hai năm rồi đấy, nhớ không?” – nghe tôi bày tỏ thắc mắc, cô bạn ấy ngửa cổ cười. Những người bạn khác tiến gần và nhanh chóng bắt nhịp vào chủ đề của cuộc trò chuyện. Họ ngó tôi và cùng à ồ đòi tôi khao áo mới. Chưa bao giờ tôi cảm thấy dễ dàng như thế khi bắt chuyện với những người khác. Hóa ra, cũng có người để ý đến sự tồn tại của tôi, hóa ra cũng có người muốn lắng nghe những gì tôi nói. Cảm giác ấy thực sự rất tuyệt, như thể bạn cứ ngỡ mình phải một mình sống trên đảo hoang, chẳng ai nghe thấy tiếng kêu cứu của bạn và rồi một chiếc thuyền cá thình lình xuất hiện, người ta đưa bạn vào bờ. Bạn hạnh phúc trào nước mắt bởi bạn luôn nghĩ “chẳng ai lắng nghe tôi cả”. Ngay cả khi đó là những người xa lạ thì sự quan tâm của họ chắc chắn cũng sẽ sưởi ấm những ngày buồn tủi và xua đuổi cảm giác đơn độc trong bạn.

“Tôi tìm thấy mình lạc giữa đại dương mênh mông, không ai tìm ra tôi cả. Tôi nghĩ mình giống con cá voi 52Hz, sử dụng tín hiệu với tần số hoàn toàn khác biệt nên không ai có thể giao tiếp hoặc muốn giao tiếp với tôi”

Tôi nghĩ đến An. Lúc tụi bạn đã tản về chỗ của mình, tôi kết nối Internet qua điện thoại để ghé thăm blog của cô ấy. Ý định gửi cho cô ấy một tin nhắn đột nhiên phải hủy bỏ lúc tôi đọc được trạng thái cô ấy vừa chia sẻ. Đó là một mẩu thông tin về cá voi 52 Hertz.

“Nó có cái tên như vậy vì nó phát ra sóng tín hiệu với tần số 51,75 Hz. Vấn đề là những con cá voi khác giao tiếp với nhau ở tần số 15 – 25 Hz, có nghĩa là chúng không thể nghe được tín hiệu của con cá voi 52Hz này. Các nhà khoa học đã theo dõi cuộc phiêu lưu của con cá voi cô đơn này. Nó luôn luôn hi vọng có thể tìm được một nửa của mình. Nhưng có lẽ vì lý do không thể giao tiếp, nó sẽ mãi mãi lang thang một mình trong đại dương mênh mông.”

Dưới phần thông tin, cô ấy viết.

“Mình là con cá voi 52Hz ấy, đúng không?”

Tôi vơ vội chiếc cặp, nhờ đứa bạn xin phép nghỉ tiết cuối rồi bắt xe buýt đến chỗ làm của cô ấy và chờ đợi. Tôi muốn nói với cô ấy, rằng tôi đã luôn ở đó, rằng tôi đã luôn lắng nghe cô ấy và rằng cô ấy chưa bao giờ đơn độc cả… Bất kể tôi có phải người cô ấy chờ đợi hay không, tôi chỉ muốn cô ấy biết rằng tôi luôn lắng nghe cô ấy…

***

Đơn độc là cảm giác đáng sợ, nhất là khi bạn không thể bắt tay, sống chung với nó. Những mối quan hệ nhạt nhòa không mang lại cho bạn những sợi liên kết an toàn. Bạn phải sống chung với cảm giác sợ hãi rằng mình đang phải bước đi một mình và không ai ngoài đó muốn lắng nghe bạn.

Tôi có một cuộc sống bình thường, điểm số đủ tốt và công việc làm thêm mang lại đủ tiền tiêu. Tôi gặp hàng trăm người mỗi ngày, mỉm cười với tất cả những người trong số ấy, nhưng tôi vẫn cảm thấy cô độc. Như thể cả thế giới này, chẳng ai lắng nghe tôi. Tôi vùng vẫy, cố gắng thoát ra, cố gắng tìm kiếm cảm giác hài lòng trong thế giới chỉ có bản thân mình. Nhưng điều ấy thật không đơn giản.

Tôi không quan tâm đến chủ đề quần áo và mỹ phẩm đủ nhiều để làm bạn với những cô bạn cùng lớp. Tôi không đủ già dặn để trò chuyện về những mưu mẹo làm việc, kiếm tiền của những chị ở chỗ làm. Tôi tìm thấy mình lạc giữa đại dương mênh mông, không ai tìm ra tôi cả. Tôi nghĩ mình giống con cá voi 52Hz, sử dụng tín hiệu với tần số hoàn toàn khác biệt nên không ai có thể giao tiếp hoặc muốn giao tiếp với tôi. Tôi mang theo suy nghĩ ấy tới chỗ làm, thừ người ngồi chờ đến giờ đổi ca. Từ vị trí ngồi của mình, tôi nhìn thấy một tờ hóa đơn có đính kèm những dòng chữ nào đó ở phía sau. Tôi đến gần và lôi nó ra khỏi tệp hóa đơn mà nhân viên phục vụ chúng tôi thường giữ lại khi dọn dẹp. Phía sau tờ hóa đơn, người nào đó đã viết.

“16. Tớ được 9 điểm Hóa kiểm tra một tiết. Tớ buồn bởi tớ đã làm rất tốt và kì vọng mình sẽ được 10. Nhưng tớ không biết kể nỗi buồn ấy với ai cả, vì tụi cùng lớp chẳng bao giờ để ý và lắng nghe tớ. Tớ biết cậu cũng đang phải trải qua quãng thời gian khó khăn như thế, và tớ ước cậu biết rằng luôn có tớ lắng nghe cậu, An ạ!…..”

” Như thể cả thế giới này, chẳng ai lắng nghe tôi. Tôi vùng vẫy, cố gắng thoát ra, cố gắng tìm kiếm cảm giác hài lòng trong thế giới chỉ có bản thân mình. Nhưng điều ấy thật không đơn giản”

Bên dưới là địa chỉ blog của tôi và số điện thoại của người viết. Tôi tháo tung đống hóa đơn và tìm được một vài mẩu tin nhắn nữa. Tôi không biết cậu ấy là ai, nhưng hẳn cậu ấy đã rất quan tâm tới tôi, hẳn cậu ấy đã luôn ở đó và lắng nghe tôi. Cảm giác phát hiện ra một người nào đó đang lắng nghe mình tuyệt như cảm giác bạn kéo tấm rèm mùa Đông và phát hiện ngoài trời đang nắng ấm vậy…

Tôi không biết cậu ấy là ai, nhưng tôi nghĩ tôi nợ cậu ấy một lời cảm ơn. Tôi rút điện thoại nhắn tin cho cậu ấy.

“Này, cậu có ở đó không?”

 

DUNG KEIL

Trắc nghiệm: Bạn sẽ viết dấu gì đây?

Cho bạn một câu thế này nhé: “Trời mưa mà cũng đi chơi”.

Bạn có thể được đánh một dấu vào đầu hoặc cuối câu, bạn sẽ đánh dấu câu này thành thế nào?

a. Trời mưa mà cũng đi chơi;

b. Trời mưa mà cũng đi chơi~~~

c. Trời mưa mà cũng đi chơi?

d. *Trời mưa mà cũng đi chơi*

e. Trời mưa mà cũng đi chơi,

f. Trời mưa mà cũng đi chơi!

 

Những cái dấu mà bạn thích dùng “bật mí” về bạn đây:

a. Thích dùng dấu chấm phẩy làm “vách ngăn” giữa các vế câu, chứng tỏ bạn là người khéo léo, linh hoạt. Bạn thích tìm hiểu và phát triển các ý tưởng. Não bạn không lúc nào là ngừng hoạt động.

Bạn đọc và viết rất nhiều. Thậm chí, bạn có thể thích nghiên cứu về ngôn ngữ.

Bạn tinh tế và có phong cách cổ điển. Cho dù bạn có cảm giác mạnh mẽ về việc gì đó, bạn cũng thích gợi ý hơn là nói thẳng ra.

Bạn cho rằng cuộc sống có nhiều sắc thái, và bạn thường dành thời gian để suy nghĩ, cân nhắc nhiều tùy chọn trước khi quyết định.

“Bạn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy kịch tính. Thỉnh thoảng, bạn cũng khiến cho mọi người… phát hoảng vì những gì bạn khuấy động lên”

b. Thích dùng những dấu tiếp nối kiểu này chứng tỏ bạn là người thông minh, đôi khi nghịch ngợm. Bạn suy nghĩ rất nhanh, phản ứng lanh lẹ trong cả những tình huống oái oăm nhất.

Bạn cũng là người rất hài hước, và bạn thường bật ra những câu ngộ nghĩnh nhất.

Bạn cũng thích nghịch ngợm, nhưng không phải là người thiếu nghiêm túc. Bạn rất hay để ý đến các chi tiết và con số, và còn rất giỏi nhận xét người khác nữa.

 

c. Thích dùng dấu chấm hỏi cho thấy bạn là người tò mò. Bạn luôn băn khoăn về thế giới xung quanh mình. Bạn đặt rất nhiều câu hỏi – đôi khi kể cả vào những lúc bạn không nên hỏi J.

Thực ra, bạn là người sâu sắc và hay triết lý. Theo bạn thì quá trình tìm kiếm câu trả lời còn giá trị hơn là có được câu trả lời.

Những gì quá rõ ràng không khiến cho bạn có hứng thú. Bạn thích nghiên cứu và suy nghĩ để tìm ra cốt lõi của vấn đề. Đối với bạn, ý nghĩa của cuộc sống chính là khám phá.

“Bất kỳ khi nào bạn nghe nói về điều gì đó, bạn đều tìm hiểu nhanh hết mức có thể. Bạn có lượng kiến thức rất lớn, và có thể nói chuyện về bất kỳ lĩnh vực nào” 

d. Thích dùng những dấu sao như một kiểu trang trí cho thấy bạn chú ý đến những chi tiết nhỏ. Bạn thích sưu tập các kiến thức “tí hon”, dù bạn cũng chẳng biết tại sao. Bạn luôn hứng thú học hỏi những điều mới mẻ, dù chỉ là những điều ngẫu nhiên. Có thể nói là bạn mê các kiểu kiến thức.

Bất kỳ khi nào bạn nghe nói về điều gì đó, bạn đều tìm hiểu nhanh hết mức có thể. Bạn có lượng kiến thức rất lớn, và có thể nói chuyện về bất kỳ lĩnh vực nào.

 

e. Thích dùng dấu phẩy cho thấy bạn rất… thích nói. Bạn có thể nói chuyện với bất kỳ ai, về bất kỳ vấn đề gì, và đôi khi bạn cũng nói lan man nữa.

Có rất nhiều suy nghĩ bay trong đầu bạn. Nếu có ai hỏi bạn gì đó thì bạn thường cho họ rất, rất nhiều thông tin. Đôi khi, bạn còn phải cố gắng để sắp xếp những ý nghĩ trong đầu mình cho khỏi… rối.

Bạn thích được ở trong một nhóm đông người. Không gì khiến bạn khó chịu hơn là bị bỏ lại hoặc không được chú ý đến.

“Thích dùng dấu chấm phẩy làm “vách ngăn” giữa các vế câu, chứng tỏ bạn là người khéo léo, linh hoạt. Bạn thích tìm hiểu và phát triển các ý tưởng. Não bạn không lúc nào là ngừng hoạt động”

f. Thích dùng dấu chấm than cho thấy bạn rất nhiệt tình và năng nổ. Dường như lúc nào bạn cũng có gì đó để phấn khích. Cuộc sống thật tốt lành, và bạn biết thế.

Bạn dễ bùng nổ về cảm xúc – thường là những cảm xúc tốt. Và bạn thích chia sẻ. Bạn không thể giữ những cảm xúc cho riêng mình được.

Bạn đầy nhiệt huyết nhưng cũng đầy kịch tính. Thỉnh thoảng, bạn cũng khiến cho mọi người… phát hoảng vì những gì bạn khuấy động lên.

Hơn bất kỳ điều gì khác, bạn không thích im lặng. Bạn nhất định phải thể hiện bản thân và bộc lộ điều gì đó mới được.

 

Đặng Mỹ Dung (dịch)

Chú mèo màu da cam

Đó là hồi tôi 18 tuổi và vẫn đang ở nhà bố mẹ.

Cửa sau nhà tôi thường để mở để chú mèo cưng của gia đình – Blackjack – có thể đi ra đi vào tuỳ thích. Ngoài ra cũng đỡ ai phải bận tâm đi theo nó đóng cửa – vậy là một công đôi việc.

Tất cả những chuyện đó vẫn đều đều như vậy cho đến khi “con mèo màu da cam” xuất hiện.

Người hàng xóm gần nhà tôi đã chuyển đi và rõ ràng chị ấy không muốn mang mèo của mình đi theo. Thế là chị ấy bỏ nó lại. Blackjack chẳng vui mừng gì với việc phải chia sẻ căn nhà của mình với một con mèo khác, nhưng vì nó cứ sang nhà chúng tôi “ăn vạ”, mà tôi thì không nỡ tống nó ra ngoài phố và bỏ mặc nó.

Trong suốt hàng tháng trời, chú mèo mới này chẳng có ý nghĩa gì hơn một cục bông bù xù màu da cam chạy qua chạy lại trong phòng, và một đôi mắt sáng màu vàng xanh thường nhìn ra từ dưới gầm ghế, và một cái bát thức ăn cho mèo lúc nào cũng sạch trơn. Chẳng ai trong nhà tôi có vẻ thích nó cả. Chúng tôi chỉ gọi nó là “con mèo màu da cam”.

Cuối cùng, mẹ tôi là người nghĩ ra một cái tên hoàn hảo cho nó. “Hợp với nó nhất” – mẹ tôi bảo. Thế là nó được gọi là “Cái Bóng”. Đúng là một cái tên rất chuẩn cho “người lạ bí ẩn”, bởi bản thân nó dường như cũng chẳng cố gắng làm thân với chúng tôi.

Tôi để ý thấy rằng Cái Bóng rất hay tìm cách cọ cằm và tai vào thảm chùi chân. Vì vậy, một hôm, khi tôi đang nằm trên giường xem TV và thấy Cái Bóng đi loanh quanh trong phòng, tôi chìa tay gọi nó lại. Con mèo lò dò chạy lại gần. Nhưng khi tôi vừa định sờ tay gãi cằm gãi tai cho nó thì nó giật lùi lại ngay.

Thấy phản ứng kỳ lạ của Cái Bóng, tôi quan sát nó kỹ hơn. Và tôi phát hiện ra nó có những vết sưng nho nhỏ khắp người. Tôi đoán rằng nó bị một bệnh gì đó về da cần phải điều trị.

meocam2

“nhưng tôi không thể từ chối được ánh mắt đó: một đôi mắt sinh động như con người, như biết nói, như nài xin để không bị bỏ rơi thêm lần nữa”

Dù Cái Bóng không thích cho người ta chạm vào nó, nhưng tôi vẫn tìm cách đưa nó đến bác sĩ thú y để kiểm tra cũng như tiêm phòng nếu cần thiết.

Bác sĩ khám cho Cái Bóng rồi kết luận:

– Thân nhiệt bình thường. Trọng lượng tốt. Mọi thứ đều ổn trừ một việc, tôi khá lo về tình trạng nhiễm bọ chét nặng của nó.

– Bọ chét? – Tôi ngạc nhiên. Tôi cũng thấy Cái Bóng hay cọ mình vào sàn, vào cửa, nhưng tôi không biết đó là do nó bị ngứa, mà nghĩ đó chỉ là một thói quen.

– Đúng vậy – Bác sĩ nói. Rất nhiều bọ chét, lại đây mà xem này. Nó bị nhiễm bọ chét nặng lắm, một trong những con mèo bị nặng nhất mà tôi từng biết.

Khi nhìn những chỗ bác sĩ chỉ, tôi phải cố gắng hết sức mới không… ọc hết cả bữa sáng đã ăn ra.

– Tôi sẽ cho nó dùng một loại thuốc chống bọ chét tốt nhất và xem có hiệu quả không. Nhưng nó sẽ phải quay lại đây vài lần để tắm diệt bọ chét.

Tôi gai hết cả người, rùng mình khi nghĩ rằng sẽ thế nào nếu hôm trước Cái Bóng để cho tôi chạm vào người và xoa đầu nó. Rất có thể tôi cũng sẽ bị bọ chét cắn, hoặc bị dị ứng da.

Khi vị bác sĩ đi chỗ khác, Cái Bóng nhìn tôi bằng ánh mắt thực sự như van vỉ. Mặc dù vẫn phát khiếp với tình trạng bệnh của Cái Bóng, nhưng tôi không thể từ chối được ánh mắt đó: một đôi mắt sinh động như con người, như biết nói, như nài xin để không bị bỏ rơi thêm lần nữa.

Sau khi bác sĩ bôi thuốc cho Cái Bóng, tôi lại đem nó về nhà. Mẹ tôi buộc phải nhốt Cái Bóng vào lồng riêng cho đến khi nó khỏi bệnh.

Sau vài lần bôi thuốc và đến bác sĩ để tắm, vấn đề của Cái Bóng đã biến mất nhanh chóng như chưa hề tồn tại. Bây giờ nó là một cục bông tròn xinh xắn, lông mềm mại và mượt mà. Nó như trở thành một chú mèo mới, không còn bỏ chạy mỗi khi có ai đó lại gần hoặc giật lùi khi có ai định vuốt ve nó. Thực tế, bây giờ nó còn tự nhảy lên lòng người khác để đòi được nựng ấy chứ!

meocam3

” Nó như trở thành một chú mèo mới, không còn bỏ chạy mỗi khi có ai đó lại gần hoặc giật lùi khi có ai định vuốt ve nó. Thực tế, bây giờ nó còn tự nhảy lên lòng người khác để đòi được nựng ấy chứ!”

Tôi luôn cảm thấy chính mình may mắn vì có Cái Bóng trong cuộc sống của mình. Chú mèo màu da cam đó như một lời nhắc nhở về tính kiên trì, độc lập mà chính tôi cũng đang cần.

Bây giờ dù đã hết bệnh nhưng Cái Bóng chẳng bao giờ chán việc được gãi vào cằm và tai cả. Thấy ai đi đâu về, nó cũng hớn hở chạy lại gần và quấn vào chân người đó, khiến mọi người đều phải bế nó lên, hoặc ít nhất gãi gãi để nựng nó một câu mới thôi. Và Blackjack nhà tôi cũng phải học để chấp nhận thực tế đó rồi.

 

Jacquelyn Ligon

Thục Hân (dịch)

Trắc nghiệm: Bạn có phải bạn thân của Paris Hilton?

 Hãy xem cách hành xử của bạn trong cuộc sống hàng ngày có giống một… ngôi sao Hollywood không nào.

 

1 Bạn ra sân bay hơi bị muộn giờ, và ở quầy check-in thì một hàng người đang đứng đợi. Bạn:

a. Tìm một nhân viên của hãng hàng không để nhờ giúp đỡ.

b. Xô đẩy để chen lên trước tất cả mọi người, và nếu có ai than phiền thì bạn sẽ kêu lên: “Tôi sắp lỡ chuyến bay rồi đây này!”.

c. Xếp hàng và đợi.

 

2. Bạn có thường bất chợt huỷ các kế hoạch không?

a. Có, bạn bận rộn lắm, có phải rảnh đến mức hẹn thế nào là phải đúng y thế đấy được đâu.

b. Thỉnh thoảng, nhưng bạn cũng thường có lý do của mình.

c. Không đời nào – nếu bạn đã nói là bạn đến đâu và gặp ai đó, thì bạn sẽ làm đúng như thế.

paris

“2. Bạn có thường bất chợt huỷ các kế hoạch không?..”

 

3. Một cậu bạn gà bông mời bạn đi chơi, bạn nghĩ rằng cậu í nên mời bạn tới:

a. Một quán café đẹp đẽ lãng mạn nào đó.

b. Một tiệm ăn mới khai trương.

c. KFC hoặc quán trà sữa là “ngon lành” rùi.

 

4. Nói thật xem, bạn có thường xuyên tự nấu ăn hoặc giặt đồ của mình không?

a. Đôi khi, nếu bạn có thời gian.

b. Không, mẹ thích làm hết mà.

c. Hầu như luôn luôn, bạn không muốn mẹ phải quá bận rộn, với lại bạn cũng thích độc lập mà.

paris2

“Nói thật xem, bạn có thường xuyên tự nấu ăn hoặc giặt đồ của mình không?”

 

5. Nếu phải miêu tả chế độ ăn uống của mình, bạn sẽ nói rằng bạn:

a. Hơi lựa chọn một chút, nhưng bạn có thể ăn ở hầu như bất kỳ đâu.

b. Nạp ít carbohydrate, thực phẩm phải siêu sạch, ăn nhiều rau quả.

c. Gì cũng được, bạn rất dễ tính đối với thức ăn.

 

Đây là bảng điểm để bạn chấm theo:

1.    a    2,     b    1,     c    3.

2.    a    1,      b    2,    c    3.

3.    a    2,      b    1,     c    3.

4.    a    2,       b    1,    c    3.

5.    a    2,       b    1,     c    3.

 

Và kết quả đây:

5-8đ: Bạn là một “super-celeb”, như Paris Hilton vậy.

Có lẽ bạn đã từng nghe một số người phàn nàn hoặc thậm chí là chỉ trích “phong cách diva” của bạn, nhưng bạn bỏ ngoài tai. Bạn luôn đòi hỏi rằng mình phải được những điều tốt nhất – và bạn tin rằng chẳng có gì sai với việc đó cả!

Muốn được nhận những điều tốt – đúng là việc rất tốt. Nhưng đừng quá khó tính, quá yêu sách, bởi sức chịu đựng của những người khác cũng có giới hạn. Không ai có thể luôn luôn phục vụ bạn, và bạn, cho dù làm việc gì, thì cũng không thể sống mà không cần đến ai hết, phải không nào?

paris3

“Không ai có thể luôn luôn phục vụ bạn, và bạn, cho dù làm việc gì, thì cũng không thể sống mà không cần đến ai hết, phải không nào?”

 

9-11đ: Bạn là một celeb biết điều, như Lindsay Lohan vậy.

Bạn biết rõ rằng ai cũng cần đến các mối quan hệ, cho dù ở vị trí nào đi nữa. Và giống như LiLo có lúc nổi đoá với paps (paparazzi) nhưng có lúc lại hỏi chuyện họ (tuỳ tâm trạng), bạn cũng vậy: có lúc bạn dễ nổi cáu và đòi hỏi khi bạn cho rằng mình xứng đáng, nhưng bạn biết kiềm chế để không biến mình thành kẻ quá khó chịu và bị cô lập.

Bạn là sự pha trộn của duyên dáng, trung thực và tử tế. Bạn nổi bật nhưng vẫn rất dễ gần.

paris4

“Bạn dễ gần, dễ tính và thậm chí bạn có thể chịu đựng được cả những hành vi kiểu diva của người khác. Tính cách này của bạn khiến bạn trở thành “người bạn được ưa thích và tin cậy” trong mắt tất cả mọi người”

 

12-15đ: Bạn không hề hành xử như một celeb, hoặc nếu có thì là một celeb rất thân thiện, như Miley Cyrus vậy.

Bạn không thích gây ra những chuyện ầm ỹ hoặc lôi kéo sự chú ý. Bạn dễ gần, dễ tính và thậm chí bạn có thể chịu đựng được cả những hành vi kiểu diva của người khác. Tính cách này của bạn khiến bạn trở thành “người bạn được ưa thích và tin cậy” trong mắt tất cả mọi người.

Nhưng hãy cẩn thận, vì nhún nhường quá mức sẽ khiến người khác dễ lợi dụng bạn đấy. Hãy biết tự bảo vệ mình nhé!

 

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Giá đâu đó có người đợi tôi

Tôi không thích có ai đó bước vào thế giới của mình.

Không biết từ lúc nào, tôi đã quen với thế giới chỉ có một mình. Từng sở thích, từng suy nghĩ, tôi cất cho riêng mình. Tôi say mê làm những điều mình thích như sưu tầm manga, sách, băng đĩa, tem, hoa ép khô… Tất cả những thứ đó đều được giữ gìn cẩn thận. Nếu có một vết gấp trên trang sách, dù vô ý, tôi cũng sẽ thấy vô cùng khó chịu vì sự hoàn hảo bị phá vỡ. Thi thoảng, cao hứng, tôi dành nhiều thời gian làm một việc gì đó thật tỉ mỉ. Như đan một chiếc khăn, một chiếc áo, một đôi găng tay bằng những cuộn len nhiều màu sắc xinh đẹp. Tôi còn làm cả những chiếc bánh bằng vải đựng đầy trong giỏ mây… Cuộc sống đôi lúc thú vị, đôi lúc nhàm chán, tùy từng lúc tôi cảm nhận.

Tôi có nhiều bạn nhưng không ai thật sự thân thiết. Tôi tin rằng trong số họ, không ai hiểu mình, không ai giống mình và sẽ khó chấp nhận mình, như sự khó tính trong việc gìn giữ những cuốn sách chẳng hạn. Nhưng tôi không hề cảm thấy cô đơn.

Ngày đầu những năm cấp ba, mặc cho mọi người làm quen với nhau, tôi vẫn bình thản tìm cho mình một chỗ ngồi tốt. Không đầu dãy, không cuối dãy, tôi chọn một chỗ cạnh cửa sổ. Nơi đó tôi có thể nhìn rõ bảng và khi nào lười biếng học hành thì có thể thong thả ngắm nhìn mọi thứ bên ngoài lúc nào tùy thích.

Được khoảng hai tuần vào học, mọi thứ đều ổn. Nhờ việc quan sát mọi người, tôi thuộc tất cả tên của mọi người trong lớp và khám phá ra nhiều thứ cũng thú vị. Nhưng tôi không có ý định tìm kiếm cho mình một người bạn thân. Tuy vậy, cuộc đời không hẳn cho ta tự sắp đặt.

Gần mười hai giờ trưa. Trời nắng gắt, nhựa đường như muốn chảy ra tựa miếng bơ cho vào chảo nóng. Xe đạp thì hỏng. Con đường như sáng trắng lên dưới nắng làm tôi cứ phải dụi mắt lia lịa. Nóng, mệt, khát nước, cứ ngỡ như mình đang đi trên sa mạc.

- Thủy, cậu cần tớ chở về không?

Là Thịnh, cô bạn chung lớp, ngồi cách tôi một dãy bàn. Đối với một lớp mới, trừ những người thật sự nổi bật về ngoại hình hay tài năng, hoặc tệ hơn là tai tiếng thì những người như Thịnh phải mất một thời gian để được nhớ đến. Cô bạn không xinh, mái tóc xoăn tít kì quặc, đôi mắt quá to trên gương mặt nhỏ thó gầy gò. Tuy nhiên, vì tôi rất giỏi quan sát lại dành khá nhiều thời gian cho việc này nên rất nhanh, tôi nhận ngay ra Thịnh.

Tôi nghĩ. Nếu không đồng ý thì chắc chắn tôi vẫn phải tiếp tục chịu cảnh địa ngục trần gian này. Thật sự thì tôi đã gần phát điên lên vì nắng gắt rồi. Nếu đồng ý thì rất có thể chuyện này sẽ kéo theo một mối quan hệ bạn bè phức tạp, mà trước đây tôi chưa từng phải đối mặt.

doitoi3

“không ai hiểu mình, không ai giống mình và sẽ khó chấp nhận mình, như sự khó tính trong việc gìn giữ những cuốn sách chẳng hạn. Nhưng tôi không hề cảm thấy cô đơn…”

- Tớ chở cậu về nhé? Chúng mình sẽ mang xe cậu đến tiệm sửa xe gần đây, tớ quen, gửi ở đấy rồi ngày mai lấy. Thế nào?

Tôi mím môi, ngước nhìn mặt trời chói chang trên đầu một lần nữa trước khi quyết định.

- Đồng ý. Nhưng để tớ đèo nhé.

Kể từ đó, Thịnh bắt đầu chạm vào thế giới của tôi. Không hẳn là bước vào, chỉ là đứng ở ngoài và liên tục quấy rầy sự yên tĩnh của tôi. Không còn những giờ giải lao lim dim mắt ngủ, nhưng là để tận hưởng một giai điệu country tuyệt hay. Không còn những lúc nhìn ra ngoài cửa sổ, ngóng lên những tán cây tìm một con chim sẻ ngủ ngày… Thịnh chia sẻ với tôi những câu chuyện vụn vặt không đầu không đuôi, rủ tôi đi shopping, ăn vặt lúc tan trường… Toàn những chuyện bọn con gái hay làm.

Thoạt đầu, tôi thấy phiền phức và cực kì khó chịu. Cuộc sống quen thuộc của tôi bị xáo trộn, sự yên tĩnh bị quấy rầy. Nhưng dần dần, không hiểu vì sao, tôi bắt đầu quen với sự có mặt của Thịnh và xem cô bạn như một phần của thế giới riêng. Cô bạn thi thoảng tới nhà tôi chơi, thì thầm thích thú trước những thứ xinh xắn trong lẵng mây. Khi nghe tôi nói về các “luật lệ” không gấp sách, không làm nhăn hay rách sách, Thịnh thấy khó hiểu nhưng vẫn thực hiện chúng và không giễu cợt rằng tôi khó tính, cũng như rất nhiều những điều kì quặc khác của tôi. Không thấu hiểu nhưng chấp nhận. Tôi thấy vui vì điều đó.

Tôi cũng đến nhà Thịnh chơi. Chưa lần nào tôi đến nhà một đứa bạn nên khá căng thẳng, nhưng cũng giống như Thịnh, bố mẹ cô bạn cũng là những người sống đơn giản và thân thiện. Tôi dần trở thành khách quen ở đấy.

Thịnh thích những thứ rất con gái như làm bánh, cắm hoa, thêu thùa. Tôi thì không, chỉ đơn giản là khi làm những việc như vậy, tôi thích sự tập trung và một cảm giác thỏa mãn khi cho ra đời một sản phẩm đẹp. Chúng tôi cùng nhau đi học làm bánh kem. Lần đầu tiên, tôi biết cảm giác thú vị khi bị người khác bôi kem lên mũi và có bạn cùng làm một việc gì đó. Chúng tôi đặt cả biệt danh cho nhau. Thịnh là Mèo, tôi là Gấu. Tôi cảm thấy thú vị.

*

Năm lớp mười một, Thịnh kể cho tôi rằng đang thích một người lớp trên. Nhìn gương mặt vừa đỏ ửng vì ngượng nhưng lại lấp lánh niềm vui trong ánh mắt một cách rất con gái của Thịnh, tôi thấy vui thay.

Chủ nhật đầu tiên của tháng mười một, Thịnh có hẹn đi xem phim cùng người đó. Tôi ghé nhà, giúp cô bạn chọn một bộ quần áo đơn giản, tiện lợi nhưng vẫn đủ gây ấn tượng trong lần hẹn đầu tiên. Rồi tôi ghé quán trà sữa quen thuộc, uống một hơi hai cốc trà xanh- bạc hà. Đến cốc thứ ba thì quán có khách mới- là một toán thanh niên cao lộc ngộc. Tôi nhận ra ngay gã con trai đi giữa, cao nhất bọn. dù mới chỉ nhìn một lần. Là Phong, người có hẹn với Thịnh hôm nay. Nhưng hắn làm gì ở đây?

doitoi

“Chúng tôi cùng nhau đi học làm bánh kem. Lần đầu tiên, tôi biết cảm giác thú vị khi bị người khác bôi kem lên mũi và có bạn cùng làm một việc gì đó. Chúng tôi đặt cả biệt danh cho nhau. Thịnh là Mèo, tôi là Gấu. Tôi cảm thấy thú vị”

Một cách từ tốn, tôi thưởng thức cốc trà sữa của mình và đồng thời góp nhặt ở bàn bên một số chi tiết từ những câu chuyện rôm rả. Chắp nối chúng lại với nhau, tôi nhận ra tất cả chỉ là một trò chơi ngu ngốc của tụi con trai thách nhau xem ai cưa đổ nhiều con gái hơn. Tôi thanh toán tiền, định về nhà, nhưng rồi lại ghé qua công viên. Đúng là Thịnh vẫn còn đợi. Tôi nói đơn giản.

- Hắn không đến đâu.

Hai đứa im lặng một lúc. Tôi không biết an ủi thế nào, mà cũng không thích nói những điều đã quá quen thuộc chẳng ích gì. Đột ngột, Thịnh bảo.

- Hai đứa mình đi xem phim thôi vậy.

Tôi khẽ gật đầu. Thịnh không khóc, nhưng đôi mắt thì đỏ hoe. Tôi biết cô bạn đã cố hết sức để không bật khóc. Lần đầu tiên, tôi thấy Thịnh can đảm và mạnh mẽ đến vậy.

Tối đó, tôi lại cặm cụi vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ trên giấy cùng một quả táo đỏ Mỹ tươi giòn. Thứ trái cây tôi ưa thích giúp tôi khá nhiều trong việc tập trung và nảy ra nhiều ý tưởng. Một kế hoạch trả đũa.

Mất một chút công sức, tôi có được địa chỉ Y!M và một vài sở thích của Phong. Tôi lập một địa chỉ Y!M mới, add nick hắn, và mua một sim điện thoại mới. Kế hoạch bắt đầu. Tôi học thuộc tất cả sở thích của Phong, xem những trận bóng đá nhàm chán và đóng vai một cô gái tên là Ngọc Linh đầy nữ tính. Mọi chuyện diễn ra gần như hoàn hảo.

Sau rất nhiều lần tán gẫu, Phong bắt đầu tin trên đời này tồn tại một Ngọc Linh xinh xắn, dịu dàng và cực kì hợp với hắn. Khi Phong đòi xem ảnh, tôi đem những tấm ảnh mà mình đã chọn từ trước gửi cho hắn. Ảnh của một cô diễn viên Nhật Bản lúc đời thường, lúc tự sướng bằng điện thoại, nhìn gần cũng không chắc nhận ra cô ấy. Tôi còn dùng số sim mới mua thỉnh thoảng nhắn tin cho Phong những tin nhắn hỏi han, động viên…

Cuối cùng, Phong hẹn gặp Ngọc Linh. Dĩ nhiên, tôi đồng ý ngay không ngần ngại. Kế hoạch đã đi vào giai đoạn cuối. Địa điểm, ngày giờ đã được quyết định. Mọi thứ đều hoàn hảo, kể cả thời tiết, chỉ trừ chuyện Ngọc Linh sẽ không bao giờ xuất hiện. Chỉ có tôi đến, chọn một chỗ ngồi kín đáo quan sát Phong từ đầu đến cuối, nhìn ngắm bộ dạng sốt ruột, thất thểu của hắn, mặc cho điện thoại rung liên hồi. Quá giờ hẹn gần một tiếng, hắn rời quán. Tôi cũng về nhà, quăng sim vào sọt rác, gửi email cuối cùng cho Phong với tư cách Ngọc Linh “Xin lỗi, tớ có hẹn với BF nên quên mất cuộc hẹn với cậu.”. Hôm nay, tôi chính thức cho Ngọc Linh vĩnh viễn biến mất.

Nhưng cảm giác thỏa mãn, hả hê đó nhanh chóng biến mất. Thay vào đó, tôi thấy khó chịu, và một cảm giác không ngờ đến là ăn năn. Liệu tôi đã làm đúng? Và nếu như chuyện tôi đã làm là đúng thì tại sao tôi lại thấy không được vui?

Tôi quyết định kể mọi chuyện với Thịnh.

- Tớ làm vậy cậu có thấy vui không?

Thịnh yên lặng suy nghĩ. Rồi cô bạn nhìn sâu vào mắt tôi, nói rất chậm rãi.

- Vấn đề không phải tớ vui hay không. Tớ đã ngốc nghếch nên tin lầm người, đã quyết định sai lầm. Nhưng thời gian qua, tớ sẽ ổn, hiện tại thì tớ ổn đấy thôi. – Thịnh vòng tay ôm nhẹ tôi – Cám ơn vì điều cậu đã làm là vì tớ. Nhưng quan trọng là cậu có vui không?

Tôi có vui không ư?

doitoi4

“Trên đời này, có những người mà định mệnh sẽ sắp đặt để gặp ta, ở bên cạnh ta, dù chẳng biết là bao lâu. Nhưng họ sẽ là những người sẽ luôn chấp nhận chính bản thân ta và thấu hiểu ta theo cách của riêng họ”

Vài ngày sau, tôi gửi một email cho Phong, nói rõ mọi chuyện. “…Tôi không rõ điều mình làm với cậu là đúng hay sai? Nhưng tôi biết mình sai ở chỗ đã đem tình cảm người khác ra đùa cợt. Tôi chỉ xin lỗi vì điều đó mà thôi”.

Rồi tôi làm một cái bánh kem thật to, trang trí lên mặt bánh kiwi, xoài, dâu tây và cả cherry ăn cùng cả nhà, cùng cô bạn thân thiết, và để phần cho gia đình của Thịnh nữa. Mọi chuyện cho vào quá khứ.

*

Vô tình, trong lúc dọn dẹp tủ sách, tôi nhìn thấy cuốn sách lần trước mình đã mua mà vẫn chưa đọc. “Giá đâu đó có người đợi tôi”, chính tựa cuốn sách đã mang lại cho tôi một cảm giác rất ấm áp. Trên đời này, có những người mà định mệnh sẽ sắp đặt để gặp ta, ở bên cạnh ta, dù chẳng biết là bao lâu. Nhưng họ sẽ là những người sẽ luôn chấp nhận chính bản thân ta và thấu hiểu ta theo cách của riêng họ. Như tôi đã gặp Thịnh. Bravo BẠN THÂN!

 

*: Tên tựa một cuốn sách của Anna Gavalda

 

Băng Giang

 

Câu chuyện tình yêu

Có lẽ chính định mệnh đã khiến Ellie dậy sớm như vậy vào một buổi sáng thứ ba. Bình thường thì mẹ của cô bé sẽ phải gào thét hàng chục lần để Ellie có thể ra khỏi giường. Nhưng thứ ba này thì không. Ellie bật dậy từ lúc 7h, tỉnh như sáo. Đánh răng rửa mặt xong, cô bé chạy xuống nhà và “rình” ngoài hành lang ngay khi những tờ báo buổi sáng được đưa tới. Và Ellie đã gặp cậu con trai ấy lần đầu tiên.

Cậu bé đưa báo ấy là cậu con trai trông hoàn hảo nhất mà Ellie từng thấy. Cao, khoảng 15 tuổi, tóc mềm màu đen và mắt màu nâu. Vào buổi sáng ngày thứ ba hôm đó, Ellie đứng ở hành lang và nhìn thấy cậu bé đi bỏ báo dọc theo phố. Tuyệt thật! Làm sao lại có một người dễ thương như thế đi trên phố vào buổi sáng cơ chứ!

Lúc đó, Ellie nhìn đồng hồ. 7h15. Và ngay thời điểm ấy, Ellie đặt đồng hồ báo thức lúc 7h sáng. Cô bé hồi hộp đến mức đêm hôm đó không ngủ nổi, chỉ nghĩ đến chuyện sẽ được nhìn thấy cậu bé đưa báo vào buổi sáng hôm sau. Thế rồi, cô bé bí mật “ngắm” cậu bé từ ngày này qua ngày khác. Rõ ràng là “fall in love” rồi!

tinhyeu3

Thế rồi Ellie phải đợi đến tận khi mọi người đi ngủ hết mới lén dán tin nhắn bên ngoài hộp đựng báo. Cô bé còn cẩn thận cho nó vào trong một chiếc phong bì, ghi rõ: “Gửi người đưa báo”…

Bước tiếp theo là phải tìm cách nói chuyện với cậu ta. Ellie chỉ muốn một buổi sáng nào đó, cô sẽ mở toang cửa đúng lúc cậu bé đến bỏ báo, nhưng như thế hẳn cậu ta sẽ sợ chết khiếp. Cậu ta sẽ nghĩ là mình bị theo dõi cho mà xem!

Chính vì thế nên một mảnh giấy nhắn có vẻ hợp lý hơn. Tất cả những gì Ellie cần làm chỉ là dán nó bên ngoài hộp đựng báo. Cô bé dành cả cuối tuần để thiết kế mảnh giấy nhắn ấy. Và cuối cùng, tin nhắn cũng hoàn thành: “Xin chào! Cậu thích làm gì khi cậu không phải đi bỏ báo? Tớ thì tối nào cũng chạy bộ ở công viên. Hy vọng gặp cậu ở đó nhé! Ellie”.

Ellie cũng viết thêm tuổi của mình (trong ngoặc đơn) để tránh trường hợp cậu bé tưởng nhầm rằng tin nhắn đó là do… mẹ của Ellie viết (vì mẹ thỉnh thoảng ra lấy báo sớm và gặp cậu bé mà). Thế rồi Ellie phải đợi đến tận khi mọi người đi ngủ hết mới lén dán tin nhắn bên ngoài hộp đựng báo. Cô bé còn cẩn thận cho nó vào trong một chiếc phong bì, ghi rõ: “Gửi người đưa báo”.

Sáng hôm sau, Ellie lại dậy muộn. Thực ra, cô bé đã tỉnh rồi nhưng không dám dậy, vì sợ mình sẽ bị “phát hiện” khi cứ loanh quanh ở ngoài hành lang. Và đến tối, ngay sau khi ăn cơm, Ellie đã diện chiếc quần jeans mốt nhất, mặc chiếc áo rực rỡ nhất, chạy ra công viên (có ai đi chạy bộ mà mặc như thế không?). Chạy được vài phút, cô bé ngồi xuống ghế, đợi. Và đợi.

Và đợi…

Sau hai tiếng đồng hồ cộng với cảm giác thất vọng, Ellie buồn bã đi về nhà. Cô bé cảm thấy mình thật ngốc nghếch và đáng xấu hổ, nhưng hơn tất cả là cảm giác buồn chán vì kế hoạch không thành công. Có thể cậu bé đưa báo đã từng nhìn thấy cô rồi và cho rằng cô không đáng để quan tâm. Cũng có thể cậu ta nghĩ là cô định “chơi xỏ”…

Sáng hôm sau, Ellie lại ngủ muộn. Tận 8h mới dậy. Chẳng có lý do gì cứ theo đuổi một người không có hứng thú với mình.

Bên cạnh đĩa thức ăn sáng mà mẹ để sẵn là một phong bì ghi “Gửi Ellie”. Không thấy ghi địa chỉ, như vậy rõ ràng không phải là thư gửi qua đường bưu điện. Có thể mẹ thấy nó ngoài hộp đựng báo mà mang vào cho cô bé. Tim cô bé đập nhanh hơn.

tinhyeu

“Kevin thích chơi bóng đá ở công viên vào buổi chiều. Chắc chắn cậu ấy sẽ rất vui được gặp cô ở đó. Ký tên, Mike (42 tuổi)”.

“Ellie thân mến” – Trong bức thư có viết – “Tôi là chủ cửa hàng báo, nơi hàng ngày cung cấp báo cho cho cô. Cảm ơn tờ giấy nhắn của cô. Tôi đoán chắc cô gửi nó cho Kevin – cậu bé đưa báo của chúng tôi. Nhưng bây giờ cậu ấy đang nghỉ phép, và tôi đưa báo thay cậu ấy cho đến khi cậu ấy quay lại vào cuối tuần này… Nhưng vì cô đã hỏi thì tôi cũng xin trả lời là khi không đi bỏ báo, Kevin thích chơi bóng đá ở công viên vào buổi chiều. Chắc chắn cậu ấy sẽ rất vui được gặp cô ở đó. Ký tên, Mike (42 tuổi)”.

Ellie có thể cảm thấy rõ mặt mình đang nóng lên tới bao nhiêu độ. Một người đáng tuổi bố cô đã đọc được mảnh giấy nhắn của cô. Hẳn ông ấy nghĩ là cô bị điên… Nhưng rồi đột nhiên, Ellie lại mỉm cười. Dù sao thì cuối tuần này cô cũng có thể gặp cậu bé ấy. Cô đã biết là cậu bé thường đi chơi ở đâu rồi còn gì! Tất cả những gì cô bé cần làm chỉ là lại gần bắt chuyện mà thôi. Cậu ấy sẽ không biết là cô đã theo dõi hàng tuần nay…

Hẳn kế hoạch lần này sẽ được hoàn thành tuyệt hơn lần trước. Và tuyệt hơn cả là cô bé lại có thể ngủ dậy thật muộn mỗi buổi sáng…

 

Sky love

 

Truyện ngắn: Mùa cây nấm đỏ

Sáng nay đến trường, vừa bước vào cổng, My đã nhìn thấy đốm lửa nhỏ ấy. Cây phượng cổ thụ nằm chếch bên phải cổng trường chẳng xanh rì như mọi hôm nữa. Một chùm hoa nhỏ đã trổ bông sớm, màu đỏ lẻ loi giữa màu xanh dịu mát. Nhưng My biết, sẽ sớm thôi, như một mồi lửa, từ đốm lửa nhỏ ấy, màu đỏ sẽ lan cả cây mà không gì có thể ngăn lại được. Khi ấy, nhìn từ xa, cây phượng sẽ trông giống một cây nấm khổng lồ đỏ rực rỡ. My không thích mùa hè, vì tiết trời nắng nóng. Nhưng My thích hình ảnh cây nấm đỏ rực rỡ ấy. Hai năm trước, dù đã nghỉ hè, không có việc gì phải đến trường nhưng My thi thoảng lại đạp xe ngang qua để ngắm.

Năm nay có chút đổi khác, My không muốn thấy hình ảnh cây nấm đỏ ấy, hoặc nếu có thì thật chậm thôi. Đôi lúc, My nghĩ rằng, phượng không nở hoa thì mùa hè sẽ chẳng đến. Hoặc phượng nở muộn thì mình sẽ có thêm thời gian ở bên cạnh những gương mặt thân quen, sẽ kịp nhớ thêm những kỉ niệm. Ngược lại, khi phượng trở thành cây nấm đỏ, mọi thứ thuộc về khoảng thời gian này sẽ hóa thành một giấc mơ đẹp đẽ tuyệt vời mà người ta chẳng thể mơ thêm một lần nào được nữa.

Ai đó vỗ nhẹ vào vai My, làm cô bạn giật mình. Là Quân.

Làm gì đứng đây mãi vậy tiểu thư?

My vén tóc qua một bên, nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản thường ngày.

-Đợi cậu.

-Đợi tớ? Làm sao cậu biết tớ ở đằng sau mà đợi?

-Tớ biết. Vậy thôi.

Nói rồi cô bạn rảo bước đi thẳng. Quân đứng trước mặt My, đi giật lùi, làm cô bạn hơi lo lắng là cậu ta sẽ tự mình vấp té mất. Nhưng Quân không vấp té, cậu ấy nghiêng nghiêng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô bạn thăm dò xem là nói thật hay nói xạo. Cậu ta lúc nào cũng nghịch ngợm như vậy. Tự dưng thấy bối rối, My lấy tay đẩy bạn qua một bên. Quân la oai oái.

-Hư tóc đẹp của người ta rồi. Sáng nay tớ đứng trước gương chải mất nửa tiếng mới đẹp trai được như thế này đấy.

Câu nói đùa (khờ ơi là khờ) của bạn làm My bật cười.

-Còn cười được à? Bắt đền đấy.

-Này thì đền.

Vừa nói My vừa đấm vào vai Quân. Cú đấm con gái nhẹ hều như không khí nhưng Quân vẫn vờ vĩnh la đau. Rồi cậu cũng cười toe. Chẳng biết từ bao giờ, cậu xem việc trêu chọc cô bạn là một thói quen. Và cậu cảm nhận được niềm vui nho nhỏ ngọt ngào như viên kẹo khi làm cô bạn bật cười.

“Chẳng biết từ bao giờ, cậu xem việc trêu chọc cô bạn là một thói quen. Và cậu cảm nhận được niềm vui nho nhỏ ngọt ngào như viên kẹo khi làm cô bạn bật cười…”

* * *

Tiết Thể dục cả lớp học bóng chuyền. Bọn con trai không thèm tập chuyền bóng, cái trò chúng nó cho là tầm thường mà chia làm hai đội thi đấu thật luôn. Cả bọn lấy luôn lưới giăng sẵn giữa sân mà thi thố. Bọn con gái bớt ồn ào hơn, chỉ chia ra vài nhóm nhỏ vừa tập tâng bóng, chuyền bóng, vừa thì thầm to nhỏ những câu chuyện vụn vặt.

Một cú đập bóng quá tay của Hoàng bay thẳng vào đầu My. Cô bạn choáng váng, ngã xuống nền đất cát. Tay đập vào tảng đá nhỏ nên cùi chỏ bị trầy, rớm máu. Bóng đập vào mặt, suýt chút thì vào mắt, bắt đầu sưng đỏ lên. Quân bảo để cậu ấy đưa My đến phòng y tế, vì cậu biết giờ này cô Thư y tế đang ở đâu. Phòng y tế ít ai ghé vô, cả năm mới có vài ba học sinh mò xuống xin dầu để xoa đầu, xoa bụng. Nhiều nhất là hội giả ốm xin xuống đây nằm trốn tiết. Nên cô Thư khóa cửa phòng y tế, luôn ở phòng thủ thư để phụ giúp thầy Tâm vài công việc sổ sách, khi nào học sinh cần thì cô mới chạy qua. Cô Thư đưa Quân chìa khóa để mở cửa phòng, còn cô chạy ra mấy hàng nước ngoài cổng trường xin ít đá chườm.

Quân ấn My ngồi xuống ghế, cẩn thận dùng oxy già rửa vết xước ở cánh tay.

-Đau không?

My lắc đầu. Oxy già sủi bọt nhè nhẹ, trông thì có vẻ nghiêm trọng nhưng đúng là không quá đau. My để yên cho Quân tẩy trùng vết thương. Cậu bạn vừa làm chăm chú vừa lẩm bẩm trách Hoàng vô ý. Tự dưng My thấy vui vui. Nó len lén nhìn cậu bạn. Ở vị trí này chỉ có thể nhìn thấy mái tóc của cậu ấy, lông mi, và chóp mũi. Nhưng khoảng cách thực sự rất gần, đến mức My ngửi thấy mùi nắng trên tóc cậu ấy. Và lần đầu tiên, My nhận ra Quân có hàng mi dài và cong, đến con gái còn phải ghen tị.

Cô Thư mang túi đá tới chườm lên vết sưng, cho My cái băng cá nhân dán ở tay.

-Cứ ở đây cho hết choáng rồi hãy về. Không sao đâu, chỉ sưng lên tí thôi.

-Vâng ạ – My nhận túi đá chườm từ tay cô.

-Cô cứ đi làm việc đi ạ. Tí em sẽ chạy lên phòng thầy Tâm trả cô chìa khóa. Bảo đảm không mất mát gì. Có mất em đền bù gấp đôi cô nhé.

Cô cười trước cậu học trò nhanh mồm nhanh miệng. Phòng y tế này có cái gì đâu mà mất. Rồi cô lại trở sang phòng thủ thư tiếp tục công việc đang dở tay. Quân ngồi kể hết chuyện này đến chuyện khác cho My nghe cho đỡ buồn. Cho đến khi My bảo, về thôi, cậu mới thôi không nói nữa. Hai đứa rời khỏi phòng y tế. Quân nhìn quanh quất.

-Lớp mình cũng tan giờ học Thể dục rồi.

-Ừ.

-Bây giờ tự dưng tớ chưa muốn về nhà. Làm gì đây nhỉ?

My ngước nhìn những tán phượng. Vẫn xanh rì. Nhưng những đốm lửa đỏ đã bắt đầu nhói lên rải rác. Và khắp các cành dần dần xuất hiện những cái búp nhỏ, xanh nhạt.

-Quân này, hái phượng xuống chơi đá gà đi.

-Cậu đùa à? Mười tám tuổi rồi chơi cái đó mấy đứa lớp mình mà thấy chắc cười thối mũi. Ý tớ là đi xem phim hay cái gì tương tự như thế…

Nhưng My giật nhẹ ống tay áo của Quân như năn nỉ, và đôi mắt cô bạn trong veo cứ chăm chú nhìn Quân, như cầu khẩn thiết tha. Quân đành hái một chùm phượng nhỏ, vừa hái vừa ngó quanh canh chừng xem thầy giám thị có đi quanh không. Chỉ vì một vài búp phượng bé xíu mà bị kết tội phá hoại cây xanh thì oan uổng quá.

“Trong buổi chiều tươi tắn của mùa hè, khi nắng vẫn còn rất vàng trên những tán cây, có hai đứa ngồi trên ghế đá bặm môi chơi đá gà. Những tiếng cười trong trẻo thi thoảng xuất hiện, làm xôn xao bầy sẻ trên mái ngói..”

Trong buổi chiều tươi tắn của mùa hè, khi nắng vẫn còn rất vàng trên những tán cây, có hai đứa ngồi trên ghế đá bặm môi chơi đá gà. Những tiếng cười trong trẻo thi thoảng xuất hiện, làm xôn xao bầy sẻ trên mái ngói. Được một lúc, Quân cười đắc thắng.

-Cậu thua rồi nhé!

My hếch mũi lên tỏ ý không phục.

-Thôi, đi về. Tiện đường cậu có muốn đi ăn cái gì đó mát mát không?

-Tớ thích ăn kem.

-Ok, vậy thì kem.

-Cậu trả tiền nhé.

-Cậu thua đá gà thì phải trả chứ. Sao lại là tớ?

Quân giơ tay định nhéo má My một cái nhưng cô bạn đã né được.

* * *

Quân giống như nắng buổi sáng. Rộn ràng, nhiều sức sống, không quá gắt gao nên không làm người khác khó chịu. Cậu nói nhiều, cười nhiều, và dường như chẳng bao giờ đứng yên một chỗ. Quân sẽ xuất hiện chỗ này một tí, chỗ kia một xíu, nói chuyện với người này một tí, người kia một xíu. Dường như ai cũng yêu mến cậu bạn. Quân giống như một mặt trời nhỏ với sức hút khiến mọi người tự nguyện quay xung quanh cậu như đó là lẽ tất nhiên.

Còn My lại giống một cơn mưa rào sẽ đột ngột rơi xuống giữa tiết trời hanh hao, làm mọi thứ bỗng dưng nhẹ và mềm đi, mát rượi. Cô bạn hơi ưu tư, khá trầm lắng, lại có vẻ gì đó bình thản nhưng khiến người khác cảm thấy dễ chịu. My không hay nói nhiều, chỉ thường im lặng lắng nghe những câu chuyện của Quân bằng đôi mắt chăm chú, và mỉm cười. Chẳng biết từ bao giờ, My thích cảm giác hàng ngày được thấy nụ cười của Quân, nghe cậu ấy nói những câu chuyện nửa đùa nửa thật và bật cười. Mỗi khi nhìn vào mắt Quân, hay mỗi khi cậu ấy ném cho nó một viên kẹo bạc hà, nó lại cảm thấy mình trở nên đặc biệt.

Nhưng My không bao giờ để lộ ra những suy nghĩ ấy. My yêu quý những tháng ngày như bây giờ, nên nó băn khoăn, lo sợ nếu bước lên một bước nữa thì mọi thứ sẽ không còn được như cũ. Nếu cậu ấy không thích nó như nó thích cậu ấy thì liệu hai đứa có thể nhìn mặt nhau và cười vô tư như bây giờ không?

* * *

Tan học, một cậu bạn đứng đợi My ở cầu thang. Một cậu bạn mà My không biết, chưa nói chuyện bao giờ. Quân xuất hiện ở đầu cầu thang. Đột nhiên My giật mình, như bị bắt gặp làm điều gì đó vụng trộm. Nhưng cậu ấy chỉ nhìn nó một cái rồi đi thẳng xuống dưới. Không hiểu sao cái nhìn đó làm My thấy khó thở. Và buồn.

Khi My ra đến nhà xe rồi, vẫn thấy Quân ở đó, trông dáng rất tư lự. Xe My đứng cạnh xe Quân. Hai đứa đứng cạnh nhau nhưng chẳng nói gì với nhau. Có điều gì đã xen giữa, đặt nặng trong lồng ngực, khó chịu lắm mà chẳng biết phải rũ bỏ như thế nào. Cô Thư ở đâu đột ngột xuất hiện.

-May quá gặp được hai đứa. Bây giờ hai đứa có rỗi không? Tưới giùm cô mấy bồn hoa nhé? Trời nắng quá, không tưới thêm nước thì cây chết hết. Mà cô thì đang bận chút sổ sách cuối năm. Cô nhờ hai đứa năm phút thôi, rồi vào phòng thủ thư uống nước sâm cô nấu nhé.

Vậy nên khi mọi người tan học hết rồi, có hai đứa vẫn ở lại để tưới cho mấy cái cây hơi rũ xuống.

“Hai đứa đứng cạnh nhau nhưng chẳng nói gì với nhau. Có điều gì đã xen giữa, đặt nặng trong lồng ngực, khó chịu lắm mà chẳng biết phải rũ bỏ như thế nào…”

Đôi lúc Quân có cảm giác ai đó đã mang My từ một thế giới khác và đặt vào đây. Vì đôi lúc cô bạn cứ như chẳng suy nghĩ gì cả, cứ bình thản, cứ ung dung. Như lúc này đây, My tưới cây mà ánh mắt cứ xa xăm. Quân lén nhìn cô bạn. Ở vị trí này, Quân chỉ thấy gương mặt My nghiêng nghiêng, và vài sợi tóc ướt mồ hôi trên trán cậu ấy. Trời đã về chiều mà vẫn còn nóng quá. Đột ngột My quay đầu lại, Quân giật mình vội ngoảnh đi chỗ khác.

-Quân ơi, hoa phượng nở rồi kìa. Nhanh thật, mới hôm nào còn xanh rì, giờ đã đỏ rực rồi.

-Ừ.

-Chẳng mấy chốc sẽ thành một cây nấm đỏ.

Quân siết vòi nước hơi chặt nhưng cố giữ giọng mình tỉnh bơ.

-Cậu bạn hồi nãy tìm cậu có việc gì thế?

-Cậu ấy rủ tớ đi chơi vào Chủ nhật tới.

-Sĩ tử sắp thi Đại học đến nơi rồi mà còn có thời gian đi chơi sao? – Quân không nhận thấy giọng mình hơi sẵng.

-Tớ không có đi.

Nghe đến đó, mặt Quân giãn ra một chút. Và rất không dưng vành tai cậu đỏ ửng lên.

Tự dưng lại thấy My im lặng, Quân rời mắt khỏi cái vòi nước. Cô bạn lại để đầu óc mình lang thang đâu đó, trông hơi buồn bã.

-My sao thế? Từ chối cậu bạn kia nên giờ tiếc à?

-Không có. Chỉ là tớ hơi buồn một chút khi nghĩ đến ngày chia tay. Tớ có cảm giác những tháng ngày vừa qua thật đẹp, đẹp đến nỗi có cảm giác như tớ đang sống trong một giấc mơ. Và khi tỉnh giấc, rất bình thường, cảm thấy buồn và tiếc nuối khi biết đó là giấc mơ mình sẽ chẳng thể mơ thêm được một lần nào nữa. Nhưng tớ cũng biết, tớ sẽ không quên những gì từng có ở đây.

-Tớ nghĩ rời khỏi giấc mơ này thì tớ sẽ mơ một giấc mơ khác đẹp hơn. Đẹp như thế này này.

Quân lấy vòi nước xịt thành một đường cung về phía vạt nắng trước mặt. Những tia nước bắn tung trong nắng tạo những dải màu gần như là cầu vồng tí hon lấp lánh. My tròn mắt trước cảnh tượng đó, rồi cô bạn nhoẻn miệng cười. Nụ cười trong trẻo mát lành.

-My nè, đối với cậu, tớ có thuộc về giấc mơ đó? Một phần mà cậu sẽ mãi không quên?

My không nói gì vội. Cô bạn im lặng một lúc, như để những suy nghĩ lắng lại. Rồi chậm rãi gật đầu.

-Cậu là phần rõ ràng nhất trong giấc mơ ấy. Tớ… , thật ra tớ … tớ thích cậu. Tớ đã nghĩ là mình không nên nói, tớ sợ nếu cậu không thích tớ thì giấc mơ ấy sẽ chẳng còn đẹp nữa. Nhưng bây giờ, tớ nói ra, vì tớ nghĩ giấc mơ dù có đẹp đến mấy nó cũng không bao giờ là thật.

Người ta luôn tự hỏi, khi nào thì mình có thể bày tỏ tình cảm của mình cho đối phương biết. Nhưng thường thì người ta chẳng bao giờ biết được chính xác đó là lúc nào. Chỉ đơn giản là khi nó đến, thì ta sẽ biết. Như lúc này đây, chẳng hiểu sao Quân biết đây là lúc thích hợp để mình nói ra những gì mà cậu đã giấu kín.

“Người ta luôn tự hỏi, khi nào thì mình có thể bày tỏ tình cảm của mình cho đối phương biết. Nhưng thường thì người ta chẳng bao giờ biết được chính xác đó là lúc nào. Chỉ đơn giản là khi nó đến, thì ta sẽ biết…”

-Tớ biết mình chẳng phải là một chàng trai tốt, hay can đảm. Thật ra tớ chưa bao giờ dám mời thẳng thắn cô bạn mà tớ thích đi chơi, hay thừa nhận một điều gì đó về tình cảm của mình. Tớ tự hài lòng với việc trêu chọc cô bạn ấy mỗi ngày, làm cho bạn ấy cười, và những điều tương tự như thế. Vì tớ sợ mọi thứ sẽ thay đổi, theo một cách xấu đi, nếu tớ nói ra. Nhưng khi thấy cô bạn ấy được một người khác rủ đi chơi, tớ lại khó chịu và ganh tị. My này, tớ thật sự không muốn chỉ là một phần giấc mơ của cậu, mà tớ muốn thuộc về hiện tại và một phần tương lai của cậu nữa.

Quân nắm lấy tay My, cảm thấy nó hơi run nhẹ, và gương mặt cô bạn hơi ửng hồng. Nhưng My mỉm cười. Có cảm giác như một cơn mưa rào vừa ào xuống sau những ngày hè nắng gắt, làm mọi thứ tự dưng mềm ra và rất dịu dàng.

 

Fuyu

 

* Để nghe bản audio book của truyện ngắn này, mời bạn truy cập website: www.hoahoctro.com.vn/h2thits.