Người hùng mới được phát hiện

Trông tôi không giống bố tôi một chút nào.

Bố tôi có mái tóc dày màu đỏ rực. Tóc tôi thì mỏng, màu gần như pha trộn giữa màu vàng và màu nâu. Bố có đôi mắt sáng, màu xanh da trời trông rất mê hoặc. Mắt tôi màu gỗ phỉ (đấy là mẹ tôi bảo thế, chứ tôi dám cá rằng dù bạn có mua hộp bút chì màu to đến thế nào, bạn cũng không thể tìm ra cây bút có màu “gỗ phỉ”). Bố có cái mũi cao, thẳng tắp, như người miền Địa Trung Hải. Mũi tôi tẹt, tròn, như một cục bột đính lên giữa mặt. Và dù đã lớn tuổi, nhưng bố tôi vẫn giữ được bờ vai rộng, cánh tay khỏe mạnh, và bàn tay chắc chắn. Trong khi vai tôi thì hẹp, cánh tay nhỏ, còn bàn tay tôi rất mềm, như tay con gái.

Không phải tôi nói tay con gái thì có vấn đề gì. Trông một đôi bàn tay mềm mại sẽ rất đẹp khi chúng thuộc về một cô gái. Nhưng trông chúng không chắc chắn và nam tính. Như đôi bàn tay của bố tôi.

Đó là lý do tôi giật mình khi một bác lớn tuổi ở trung tâm thương mại bỗng lại gần tôi và hỏi:

- Cháu có phải là con bố Bud Walker không?

- Dạ đúng – Tôi đáp – Cháu là con út. Cháu tên là Joe.

- Ta nghĩ vậy – Bác ấy bảo – Bố cháu đã rất hay nhắc đến cháu, có lần còn cho ta xem ảnh hồi nhỏ của cháu nữa.

Tất nhiên là bố tôi phải cho bác ấy xem ảnh, chứ nếu không, không ai có thể nhận ra tôi là con của bố tôi. Nhưng bạn cần biết rằng đã vài năm nay, bố tôi hầu như không nói chuyện gì với ai ở ngoài gia đình. Một vài chứng bệnh đã lấy đi của bố một trong những khả năng tự nhiên tuyệt vời nhất mà ông có: khả năng giao tiếp. Bố tôi có cách dùng từ ngữ và kết nối với mọi người rất lạ kỳ mà tôi luôn thán phục và muốn học được theo. Gần đây bố tôi hay phải nằm viện, nhưng nụ cười ấm áp của bố thì vẫn không thay đổi.

bolanguoihung

“…Nhưng tôi tìm được một thứ còn tốt hơn: một người anh hùng mới được phát hiện…”

Nhưng hẳn là gần đây bố không nói với ai – về tôi hay bất kỳ điều gì khác.

Vậy là, sau khi trả lời về tình hình của bố, tôi hỏi làm sao mà bác ấy vẫn còn nhớ bố tôi, chứ đừng nói đến chuyện nhớ cả đứa con út của bố tôi, sau nhiều năm liền.

Bác ấy dừng lại một chút, rồi nói đơn giản:

- Bố cháu là một trong những người hùng của ta.

Tôi có thể hiểu được điều đó. Bố cũng là người hùng của tôi. Nhưng theo cách nào đó, khi chăm sóc bố qua nhiều lần ốm bệnh, tôi quên đi mất phong thái cởi mở, hồ hởi, tươi vui của ông.

Cho đến khi được nhắc bởi một người xa lạ.

- Nhiều năm trước, khi ta bắt đầu khởi nghiệp trong lĩnh vực bảo hiểm, bố cháu đã hướng dẫn cho ta – Bác ấy giải thích – Bố cháu dạy ta cách bán bảo hiểm, nhưng quan trọng hơn cả, bố cháu dạy ta cách phục vụ khách hàng và phát triển các mối quan hệ dựa trên niềm tin và sự thông cảm đối với họ. Sau hồi đó, ta đã có công ty riêng. Và ta tin rằng chẳng có cách làm nào tốt hơn cách bố cháu đã nói.

bolanguoihung3

“…Bố cũng là người hùng của tôi. Nhưng theo cách nào đó, khi chăm sóc bố qua nhiều lần ốm bệnh, tôi quên đi mất phong thái cởi mở, hồ hởi, tươi vui của ông…”

- Nhưng đó không phải là lý do thực sự khiến bố cháu là người hùng của ta – “Người xa lạ” tiếp tục – Có lần, một nhóm đồng nghiệp, trong đó có ta và bố cháu, tới họp ở Los Angeles. Ta chưa từng có những chuyến công tác như thế này, nhưng ta được nghe mọi người kể nhiều câu chuyện… Và đúng thật, ngay đêm đầu tiên, tất cả đàn ông trong nhóm đã có kế hoạch tới những nơi và làm những việc mà… chà, mà những người đã có gia đình không nên làm. Ta cũng muốn hòa nhập với các đồng nghiệp, nhưng ta không muốn làm theo họ. Nên ta hỏi: “Bud có đi cùng không?”. Những người khác nhìn nhau và phá lên cười. Một người bảo: “Bud là một anh bạn tốt đấy, nhưng anh ta không biết thế nào là thư giãn và vui vẻ”. Chỉ cần nghe vậy, ta cười với người đó và đáp: “Các anh biết gì không? Tôi cũng thế”. Ta phát hiện ra rằng nếu bố cháu có thể có một sự nghiệp tốt mà không làm mất đi các giá trị của con người mình, thì ta cũng có thể.

Bác ấy kết luận:

- Ta đã có một sự nghiệp tốt, và hai tháng nữa là ta sẽ kỷ niệm 30 năm ngày cưới. Làm theo gương của bố cháu là một phần giúp ta đạt được cả hai điều đó.

Hôm đó tôi không tìm được thứ mình cần mua ở trung tâm thương mại. Nhưng tôi tìm được một thứ còn tốt hơn: một người hùng mới được phát hiện.

Cho dù trông tôi không giống người hùng đó một chút nào.

Thục Hân (dịch)

Trắc nghiệm: Một chuyến leo núi

1. Nào, hôm nay bạn sẽ leo núi nhé! Từ đằng xa, bạn nhìn thấy ngọn núi ra sao?

a. Bạn thấy những đám mây che phủ đỉnh núi.

b. Ngọn núi trông thật cao lớn, nhưng không phải đáng sợ.

c. Trông ngọn núi đúng là khổng lồ.

d. Bạn đứng quá gần, không thể nhìn bao quát hết cả ngọn núi.

 

2. Bạn bắt đầu một chuyến leo núi. Bạn mang theo những gì?

a. Một ba lô đầy thức ăn, nước uống, túi ngủ, cả một căn lều gấp gọn (có thể có cả… một cái ô).

b. Một ba lô nhỏ với một ít thức ăn, nước, bộ dụng cụ sơ cứu.

c. Một chai nước.

d. Chẳng gì cả. Nặng chết!!!

tracnghiemdulich2

“Những gì bạn mang theo trong chuyến leo núi chính là hành trang bạn vẫn mang theo trong cuộc sống.”

3. Leo được chừng nửa ngọn núi, bạn dừng lại nghỉ. Lúc này bạn cảm thấy thế nào?

a. Hơi đau mỏi nhưng vẫn tràn đầy năng lượng.

b. Tuyệt vời – bạn đang rất phấn chấn.

c. Hơi mệt, nhưng bạn sẽ leo được thôi.

d. Mệt lử, thở không nổi luôn, hic.

 

4. Bạn gần đến đỉnh núi rồi, và thời tiết bắt đầu thay đổi. Trời trở nên:

a. Nắng hơn.

b. Như sắp có bão.

c. Nhiều gió hơn.

d. Mát mẻ hơn.

"Khi mệt, bạn rất cáu kỉnh. Bạn có xu hướng nghĩ rằng mọi chuyện tồi tệ hơn mức thực sự."

“Khi mệt, bạn rất cáu kỉnh. Bạn có xu hướng nghĩ rằng mọi chuyện tồi tệ hơn mức thực sự.”

5. Cuối cùng bạn cũng lên tới đỉnh núi. Lúc này bạn cảm thấy:

a. Thỏa mãn vì đạt được một thành tựu.

b. Phấn khích.

c. Bình yên.

d. Ơn giời, cuối cùng cũng đến nơi!!!

 

Giải mã từng câu trả lời của bạn nhé!

 

1. Cách bạn nhìn về ngọn núi – tức là nhìn về thử thách trước mắt – cho thấy cách suy nghĩ và tinh thần nói chung của bạn.

a. Bạn là người thích phiêu lưu và thích khám phá những điều bí ẩn. Chẳng bao giờ bạn lùi bước chỉ vì có điều gì đó ở phía trước mà bạn chưa biết.

b. Bạn là người lạc quan, dù trong khó khăn, bạn vẫn luôn có hy vọng và tin tưởng rằng mình vượt qua được.

c. Bạn là người chăm chỉ, không ngại mất thời gian, sẵn sàng làm mọi việc từng chút một.

d. Bạn là mẫu người dễ căng thẳng, đôi khi vì lo lắng thái quá mà không nhìn được toàn cảnh vấn đề.

 

2. Những gì bạn mang theo trong chuyến leo núi chính là hành trang bạn vẫn mang theo trong cuộc sống.

a. Đi đâu bạn cũng mang theo rất nhiều hành lý – cả hành lý vật chất lẫn những “hành lý cảm xúc”. Và chắc chắn, một số trong số đó là không cần thiết, chỉ khiến bạn nặng nề hơn thôi.

b. Riêng việc mang theo bộ dụng cụ sơ cứu đã cho thấy bạn là người biết suy nghĩ và có trách nhiệm. Rất hiếm khi bạn bị rơi vào những tình huống lúng túng.

c. Bạn luôn sống nhẹ nhàng, chỉ mang theo những gì bạn chắc chắn là mình sẽ cần đến. Cho nên tinh thần bạn cũng luôn thoải mái.

d. Bạn luôn để mọi việc diễn ra tự nhiên, không gò bó. Bạn thích những điều bất ngờ và hy vọng rằng mọi chuyện sẽ xảy ra theo hướng tốt nhất.

 

3. Cách bạn đối xử với chính mình là đây:

a. Bạn có xu hướng thích thử thách những giới hạn của bản thân. Bạn sẽ không ngừng lại, trừ phi bạn thực sự phải làm thế.

b. Bạn là người rất có động lực, thậm chí là tham vọng nữa. Bạn càng đạt được nhiều thì bạn càng cảm thấy hài lòng.

c. Bạn rất giỏi tìm được sự cân bằng cho cuộc sống của mình. Bạn nghỉ ngơi khi cần thiết, nhưng bạn cũng biết rằng nghỉ ngơi quá nhiều cũng là rất nguy hiểm.

d. Về cơ bản thì bạn là người có ít năng lượng và dễ nản chí. Bạn cần phải chăm sóc bản thân mình tốt hơn để có sức chịu đựng bền hơn, cả về thể chất lẫn tinh thần.

 

4. Khi thời tiết thay đổi chính là lúc bạn cũng bắt đầu cảm thấy thấm mệt. Khi đó bạn sẽ thế nào?

a. Khi mệt mỏi thì bạn thường bình tĩnh. Bạn chỉ có thể thư giãn khi bạn biết mình đã cố hết sức.

b. Khi mệt, bạn rất cáu kỉnh. Bạn có xu hướng nghĩ rằng mọi chuyện tồi tệ hơn mức thực sự.

c. Khi mệt mỏi, bạn dễ cảm thấy mất phương hướng và không suy nghĩ được sáng suốt.

d. Khi mệt, bạn thường đi chậm lại một chút, nhưng rồi bạn nhanh chóng lấy lại năng lượng của mình.

 

Khi bạn nghĩ lại những gì mình đã có, để biết ơn tất cả mọi điều trong cuộc sống này. Bạn biết rằng hạnh phúc là một lựa chọn.

“Khi bạn nghĩ lại những gì mình đã có, để biết ơn tất cả mọi điều trong cuộc sống này. Bạn biết rằng hạnh phúc là một lựa chọn.”

5. Bạn hạnh phúc nhất khi nào?

a. Khi bạn đã đạt được một mục tiêu hay một dấu mốc quan trọng. Bạn thích cái cảm giác rằng cuộc sống của mình đang được cải thiện và tốt lên từng chút một.

b. Khi bạn có thể thả lỏng và ăn mừng, bởi bản chất tự nhiên của bạn đã là luôn vui vẻ, lạc quan mà.

c. Khi bạn có một ngày nhiều thử thách và trọn vẹn. Chẳng cảm giác nào tuyệt vời hơn là được nghỉ ngơi một cách xứng đáng.

d. Khi bạn nghĩ lại những gì mình đã có, để biết ơn tất cả mọi điều trong cuộc sống này. Bạn biết rằng hạnh phúc là một lựa chọn.

 

Đặng Mỹ Dung (dịch)

Sky talkshow: Lựa chọn đúng, lựa chọn sai

Anh Sky ơi,

Tình hình là em đang học lớp 12 và điều khác biệt lớn nhất trong năm nay là em phải lựa chọn và quyết định quá nhiều. Ban đầu cũng vui vui, kiểu thấy mình có vẻ “người lớn”, nhưng càng ngày em càng sợ hãi mỗi khi phải lựa chọn. Em biết anh sẽ khuyên em kiểu đừng sợ hãi này nọ nhưng nhỡ em lựa chọn sai thì sao hả anh? Anh có bao giờ lựa chọn sai chưa, khi đấy anh đã làm gì?

Kem_bodega_matcha…@yahoo.com

Continue reading

Nối lại bằng tình yêu thương

Vào một lúc nào đó khoảng nửa đêm thứ Sáu, có ai đó – tôi không chắc là ai – đã “quyên góp” 12 cuộn giấy vệ sinh cho gia đình chúng tôi bằng cách treo chúng khắp trên những cây táo trong vườn nhà chúng tôi.

Và tôi chỉ muốn nói là “Cảm ơn”.

Thật đấy. Tôi không đùa đâu. Thời điểm không thể thích hợp hơn – và lại còn bổ sung giấy vệ sinh cho chúng tôi nữa chứ.

Thực tế, tối thứ Sáu đó đã là một buổi tối dài đằng đẵng trong nhà chúng tôi. Tôi, 15 tuổi, đã đưa ra một quyết định mà cả bố lẫn mẹ tôi đều quyết liệt phản đối (dịch ra là: tôi đã gây rắc rối lớn). Chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian để thảo luận về tình huống đó (dịch ra là: cả nhà tôi “nói chuyện” với âm lượng to gấp đôi bình thường), sau đó, những hậu quả của quyết định của tôi đã được bố mẹ xác định (dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần).

Việc này khiến tất cả chúng tôi đều căng thẳng. Cho đến tận khi đi ngủ, cả bố mẹ và tôi vẫn không nói với nhau lời nào, và sáng hôm sau cũng chẳng ai cảm thấy khá hơn. Mẹ cố gắng làm nhẹ bớt bầu không khí bằng cách xin lỗi vì những lời nói dễ gây tổn thương mà mẹ đã nói vào tối hôm trước. Nhưng tôi vẫn “không phục” và không nói gì cả, khiến bố tôi càng có vẻ bực hơn.

dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần

“dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần”

Thế rồi ai đó – tôi không nhớ là ai nữa – đã phát hiện ra những “món đồ trang trí” ngoài vườn. Vào thời điểm đó, có vẻ đây là “giọt nước tràn ly” khiến cả nhà chúng tôi cùng nổ tung. Nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để cân nhắc xem nên nổ tung bằng cách nào: vì những đám mây đen kịt báo hiệu rằng trời sắp mưa to, và mưa sẽ biến những cuộn giấy vệ sinh treo trong vườn thành những đống giấy nát bẩn thỉu và rất khó dọn. Ai đó sẽ phải xử lý khu vườn trước khi mưa đến, và có vẻ bố tôi biết ai là người thích hợp cho việc này.

Tất nhiên, tôi phải ra vườn, gỡ những mớ “giấy trang trí” ra. Nhưng vì trời càng ngày càng tối sầm lại, nên bố tôi đàngiờ phải “ra tay” bằng cách cầm cái túi rác ra vườn để cùng tôi nhặt giấy. Ban đầu, bố con tôi mỗi người dọn một cây, nhưng một lúc sau, chúng tôi phát hiện ra cả hai đang dọn cùng một cái cây – nơi mà sự im lặng dày đặc giữa chúng tôi còn tạo cảm giác nặng nề hơn là một cuộn giấy vệ sinh hai lớp bị ướt sũng nước. Rồi không hiểu vì lý do gì, bố tôi chợt lên tiếng:

- Hôm qua con xem đá bóng không?

- Không ạ – Tôi đáp. Lại im lặng. Rồi, hơi ái ngại vì câu trả lời cụt ngủn của mình, tôi hỏi thêm – Đội chúng ta có thắng không ạ?

- Chúng ta bị đập cho tơi bời – Bố tôi cười khô khan.

- Ôi, không đời nào!

- Thật mà. Đội nhà của chúng ta chơi rất tồi tệ. Nếu cứ kiểu này thì chúng ta sẽ bị loại ngay vòng sau.

- Bố nghĩ thế thật à?

- Thật mà, con mà xem thì biết ngay.

Cuộc nói chuyện cứ tiếp diễn cho đến khi chúng tôi dọn xong cái cây đó và cùng chuyển sang dọn cây tiếp theo. Và cây tiếp theo. Và chẳng bao lâu thì bố con tôi cùng hoàn thành công việc, bao gồm cả một cuộc trò chuyện say sưa về việc làm sao để đội bóng chúng tôi ưa thích có thể giành chức… vô địch thế giới. Chúng tôi cùng xách những túi rác đầy lá khô và giấy vệ sinh để đi vứt, thì chợt bố đặt một tay lên vai tôi.

Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

“Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn”

- Bố bảo này, Joe – Bố nói, và tôi quay lại nhìn bố. Bố tôi chỉ do dự một giây, rồi nói tiếp – Bố xin lỗi vì buổi tối hôm qua. Bố nghĩ bố đã hơi nặng lời. Và bố thực sự rất tiếc.

Tôi chẳng biết làm gì nữa ngoài việc thả túi rác xuống và vòng tay ôm bố tôi thật chặt – ngay ngoài vườn, ngay khi những giọt mưa đầu tiên của mùa hè bắt đầu rơi xuống. Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

Vì mẹ, vì bố, vì cơn mưa, và vì những “nghệ sĩ giấy vệ sinh” nào đó.

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Chàng trai Tarot

Hay câu chuyện về CÚ NGÃ ÊM ÁI

 

1. “Đó là một buổi sớm mùa Đông dịu dàng…”.

“Khoan, khoan, dừng ngay, không dịu dàng hay nhẹ nhàng gì sất, kể chuyện cho tao nghe thì dài dòng nhất cũng chỉ là đó là một buổi sớm mùa Đông thôi, ô-kê?”.

Tôi thở dài đánh sượt nhìn Fuu, con bạn thân nhất, người luôn luôn lắng nghe và thường xuyên… cắt cụt câu chuyện như vậy. Dù sao thì tôi vẫn nghĩ là bạn, những người đang theo dõi câu chuyện này, sẽ từ tốn hơn (và tôi sẽ dành tặng câu chuyện này cho bạn). Vậy nên tôi vẫn muốn bắt đầu câu chuyện nhỏ của mình, (nhất định) bằng một buổi sớm mùa Đông dịu dàng.

Continue reading

Những món quà mãi mãi

Giáng sinh là thời điểm mà ai cũng muốn tặng quà cho những người mình yêu thương. Cũng giống như ba ông tiên trong câu chuyện cổ tích quen thuộc, mỗi chúng ta đều hy vọng tìm được món quà hoàn hảo để thể hiện tình cảm và sự quan tâm của mình đối với họ. Tuy nhiên, vào mỗi mùa Giáng sinh, khi tôi nhớ lại những món quà hoàn hảo mà tôi từng nhận được trong suốt nhiều năm, tôi nhận ra rằng không món quà nào trong số đó lại đến dưới hình thức một món quà bình thường, tức là được gói trong giấy nhiều màu hoặc đặt dưới gốc cây thông. Thế nhưng mỗi món quà đó đều tìm được một vị trí mãi mãi trong trái tim và trí nhớ của tôi.

Continue reading

Chương trình Giáng sinh ở trường Baring

“Suỵt, các em phải im lặng khi các bạn khác đang luyện tập!”. Chúng tôi thường nghe thấy cô Miller kêu lên như vậy. Thật ra cô rất hiền vì bây giờ là sắp Giáng sinh và cô biết bọn tôi phấn khích đến mức nào. Đây là thời điểm luyện tập cho chương trình Giáng sinh hằng năm ở trường Baring. Tất cả các bậc phụ huynh và nhiều người lớn khác trong vùng sẽ tới tham dự.

Continue reading

Sky talkshow: Thay đổi hay lớn lên cùng nhau?

Anh Sky ơi,

Em có hai nhỏ bạn thân, chơi với nhau lâu như trái đất vậy. Dạo gần đây bọn em rất hay cãi nhau, ngay như tuần vừa rồi chọn chỗ đi chơi Noel thôi mà cũng bất đồng quan điểm. Tụi nó bảo em thay đổi. Em có thấy em thay đổi gì đâu, chỉ là em không muốn lao vô mấy đám đông rồi thi nhau chụp hình nữa. Hay là… em thay đổi thật hả anh? Làm sao để dù lớn lên bọn em vẫn có thể làm bạn với nhau tiếp anh nhỉ?

frozen_santa_claus@hotmail…

Continue reading

Giọng ca bí mật

Tui ghét nhứt cái trò vẽ người ta theo phong cách chibi rồi đưa lên Facebook lớp cho bà con vô tung hoa hoặc ném đá. Nói nào ngay, đứa nào xinh đẹp sẵn thì vẽ một mắt hay ba mắt cũng dễ thương như thường. Nhưng cỡ tui thì vẽ kiểu này thấy rầu quá xá. Như bức vẽ dựa trên tấm hình của tui vừa được cập nhật hôm qua. Ai đời gì mà gò má nhô cao, cái cằm dài nhọn lễu, cặp mắt nhỏ rí dưới mái tóc rủ kín che nửa khuôn mặt, nhìn gian quá là gian. Còn thân hình cao kều của tui, bên ngoài chỉ hơi ròm chút xíu thôi, vậy mà lên tranh ốm nhách que củi. Khi tui lao tới nhỏ An lớp phó kiêm hoạ sĩ của lớp cự nự, nó cười khỉnh: “Ông không biết chấp nhận sự thật à?”. Tui sửng cồ: “Bà vẽ tui gớm thế, người ta có ấn tượng xấu, làm sao mai mốt tui dám lên sân khấu biểu diễn?”. Lớp phó nhíu mày: “Bộ ông chưa coi tranh nhỏ Trà sao? Ai cũng kêu bức vẽ giống lắm luôn. Nhưng nhỏ í có càm ràm gì đâu!”. Tui tức cành hông. Ai mà không biết trong lớp, Trà chưa bao giờ được đánh cao về mặt nhan sắc.

Continue reading