Những đồng một xu

Đó là hồi tôi học ở Everett, Washington. Khoa của tôi được chia thành từng nhóm, gồm những người từ các lớp khác nhau, mỗi nhóm thực hiện một đề tài. Một buổi sáng, sau khi thảo luận sôi nổi đến mệt nhừ người, tôi cùng Kenny, một bạn thân trong nhóm đi ra ngoài lấy xe. Lúc rút vé xe ra trả, tôi thấy trong túi có một đồng 1 xu, liền đùa Kenny bằng cách đưa đồng xu cho cậu ta và bảo:

– Đây là phần thưởng đặc biệt cho những cố gắng của cậu!

Kenny thận trọng cầm lấy đồng xu, đút vào túi và tỏ vẻ rất cảm ơn tôi.

Khoảng hơn một tháng sau, khi đề tài của chúng tôi đã hoàn thành, tôi lại đi về cùng người bạn thân nhất của mình. Nhưng lần này là ở California. Và thật trùng hợp, tôi lại tìm thấy một đồng xu trong túi. Tôi lại đưa cho Kenny.

“..để ý thấy hai đồng xu được đính một cách tự hào, nên bắt đầu hỏi tôi rằng… tại sao họ không nhận được những đồng xu như vậy. Từ đó, tôi thường tặng mọi người những đồng xu, và giải thích rằng đó là sự thừa nhận, chứ không phải phần thưởng”

Ít lâu sau, khi ghé thăm chỗ ngồi của cậu ta trong lớp, tôi thấy hai đồng xu của mình được dán lên một tờ giấy nhỏ, và đính trang trọng lên trước bàn. Cậu ấy nói muốn “trưng bày” việc cậu ta được thừa nhận cho một việc làm tốt.

Những người bạn khác trong nhóm của chúng tôi trước đây, và cả những người không ở trong nhóm, để ý thấy hai đồng xu được đính một cách tự hào, nên bắt đầu hỏi tôi rằng… tại sao họ không nhận được những đồng xu như vậy. Từ đó, tôi thường tặng mọi người những đồng xu, và giải thích rằng đó là sự thừa nhận, chứ không phải phần thưởng.

Từ chuyện này dẫn tới chuyện khác. Có quá nhiều bạn bè đòi tôi phải tặng đồng xu, tới mức mà tôi còn thiết kế những cái hộp đựng xu bằng bìa. Phía trước có khe nhét đồng xu vào, và dòng chữ: “Việc tốt của bạn được thừa nhận!”. Cái hộp nhỏ, chỉ đựng được khoảng 30 đồng xu, nhưng ai cũng đặt một hộp trước mặt mình.

Có lần, tôi thấy người bạn mình đang lau bàn hộ người khác. Tôi muốn chứng tỏ sự “thừa nhận” việc tốt của cô ấy, nhưng không có đồng 1 xu, nên đã đưa cho cô ấy đồng 25 xu. Chiều hôm đó, cô ấy ghé qua lớp tôi, trả lại 24 đồng 1 xu, nói rằng để tôi có thể tặng cho nhiều người khác.

“Chiều hôm đó, cô ấy ghé qua lớp tôi, trả lại 24 đồng 1 xu, nói rằng để tôi có thể tặng cho nhiều người khác…”

Đó là câu chuyện ra đời của “Giải thưởng đồng xu” ở trường chúng tôi. Chúng ta cần một sự thừa nhận, chứ không cần phần thưởng, phải không?

 

Hoa Chi
(Dịch)

 

Những vĩ nhân thất bại thảm hại trước khi thành công (phần 2)

Dưới đây là một số câu chuyện thành công của những người vĩ đại nhất thế giới, từ ngôi sao điện ảnh đến nhà khoa học, những vĩ nhân đã trải qua những lần thất bại lớn đến mức có thể dễ dàng làm cho họ nản chí mà từ bỏ.

Nhưng họ đã không làm thế và bây giờ mọi người chỉ nhớ đến họ là những tượng đài thành công, một nguồn động viên lớn khi bạn cảm thấy rằng mình sẽ chẳng bao giờ đi được đến cuối con đường.

Harland David Sanders, “Đại tá” của thương hiệu KFC nổi tiếng không thể bán nổi thịt gà của mình. Hơn 1.000 nhà hàng đã từ chối gà của ông.Nhưng sau đó một nhà hàng đã đồng ý làm ăn với ông, và ngày nay nhà hàng KFC mang hình ảnh của ông đến mọi ngóc ngách trên toàn thế giới.

RH Macy đã có một lịch sử kinh doanh không được vẻ vang cho lắm, bao gồm cả một nhà hàng mang tên Macy ở New York. Nhưng Macy tiếp tục công việc khó khăn ấy và cuối cùng trở thành chủ sở hữu với những cửa hàng bách hóa lớn nhất trên thế giới.

Công ty ô tô đầu tiên của Henry Ford bị phá sản. Ông đã từ bỏ công ty thứ hai vì cãi nhau với bạn làm ăn và công ty thứ 3 thì xuống dốc vì suy giảm doanh số bán hàng. Tuy thế, ông đã trở thành một trong những doanh nhân vĩ đại nhất của Mỹ thời nay.

Soichiro Honda đã không có được công việc kỹ thuật tại Toyota và sau đó bị thất nghiệp. Nhưng sau đó ông bắt đầu sản xuất xe máy, khởi nghiệp và trở thành một tỷ phú.

Vera Wang đã không thể làm vận động viên trượt băng đi thi Olympic cho đọi tuyển quốc gia Mỹ. Sau đó, cô đã trở thành một biên tập viên cho tạp chí Vogue và có được vị trí Phó tổng biên tập tại đây. Bà bắt đầu thiết kế áo cưới ở tuổi 40 và hiện nay là nhà thiết kế hàng đầu trong nghề, với một công ty nhiều tỷ đô la.

Vincent Van Gogh chỉ bán được một bức tranh duy nhất trong cả cuộc đời của mình, cho một người bạn. Ông đôi khi chịu đói để cuối cùng vẽ nên 800 bức tranh. Ngày nay, tác phẩm của ông là vô giá.

Walt Disney đã bị sa thải bởi một biên tập viên vì ông “thiếu trí tưởng tượng và không có ý tưởng nào tốt cả.” Ông còn thất bại mấy lần nữa trước khi ra mắt bộ phim “Nàng Bạch Tuyết và 7 chú lùn” của ông. Ngày nay, tuổi thơ của hầu hết trẻ em sẽ không là thể như bây giờ nếu không có ý tưởng của ông.

Có một sự thật ít ai biết đến là tuyển thủ bóng rổ vĩ đại nhất mọi thời đại – Michael Jordan – thậm chí còn không được nhận vào đội tuyển của trường đại học vào năm thứ hai, do chiều cao “khiêm tốn” (1m80). Tuy nhiên, bằng nỗ lực tập luyện đáng kinh ngạc, Jordan đã cao thêm tới hơn chục cm và sở hữu những kỹ năng điêu luyện trên sân đấu, giúp anh lọt vào đội bóng ở trường năm thứ 3 và thu hút sự chú ý của các tuyển trạch viên NBA, để rồi từng bước trở thành một cái tên lịch sử.

Steven Spielberg đã bị từ chối từ ngôi trường mà mình mơ ước, Đại học Southern California, đến ba lần.Ông tìm đến một nền giáo dục khác và đã bỏ học để làm đạo diễn phim.

Cách biểu diễn của Charlie Chaplin đã bị từ chối bởi các giám đốc hang phim vì họ nghĩ rằng cách diễn ấy quá mơ hồ cho mọi người có thể hiểu được. Nhưng sau đó họ cho Chaplin một cơ hội, người đã trở thành ngôi sao điện ảnh thực sự đầu tiên của Mỹ.

Hợp đồng đầu tiên của Marilyn Monroe với Columbia Pictures không đi đến đâu cả bởi họ đã nói với cô ấy cô ấy không đẹp hoặc đủ tài năng để trở thành diễn viên. Monroe quyết theo nghiệp đến cùng và là một trong những nữ diễn viên mang biểu tượng sex của mọi thời đại.

Oprah Winfrey đã bị sa thải khi làm phát thanh viên truyền hình bởi vì họ nói với bà rằng bà không phù hợp để lên hình. Nhưng Winfrey quay trở lại và trở thành nữ hoàng truyền hình, vị trí mà chưa ai có thể làm được. Bà cũng là một tỷ phú.

Sau khi bộ phim đầu tay của mình, Harrison Ford làm nhà sản xuất thất vọng và được cho biết rằng ông sẽ chẳng bao giờ thành công được. Nhưng ngày nay Ford là nam diễn viên có doanh thu cao nhất thứ ba của mọi thời đại.

Thông qua việc thành lập Apple Inc., Steve Jobs đã định hướng lại cách tiếp cận máy tính cá nhân của mỗi người dùng. Song tính cách có phần lập dị đã khiến ông bị đuổi khỏi chính công ty của mình vào năm 30 tuổi. Không bỏ cuộc, Jobs đã lập ra NeXT cũng chuyên về máy tính và thu được thành công nhất định. Sau đó, Apple kinh doanh sa sút và ngỏ ý mời Jobs quay trở lại trên cương vị CEO. Ông đã đồng ý và dẫn dắt trái táo khuyết trở thành công ty lớn nhất thế giới hiện nay.

J.K. Rowling bị thất nghiệp, ly dị và nuôi một con gái băng tiền trợ cấp xã hội của chính phủ, trong khi viết cuốn tiểu thuyết Harry Potter. J.K. Rowling bây giờ là nhà văn nổi tiếng quốc tế, với loạt 7 cuốn sách Harry Potter của bà và cũng là người đầu tiên trở thành tỷ phú nhờ văn học.

 

Nối lại bằng tình yêu thương

Vào một lúc nào đó khoảng nửa đêm thứ Sáu, có ai đó – tôi không chắc là ai – đã “quyên góp” 12 cuộn giấy vệ sinh cho gia đình chúng tôi bằng cách treo chúng khắp trên những cây táo trong vườn nhà chúng tôi.

Và tôi chỉ muốn nói là “Cảm ơn”.

Thật đấy. Tôi không đùa đâu. Thời điểm không thể thích hợp hơn – và lại còn bổ sung giấy vệ sinh cho chúng tôi nữa chứ.

Thực tế, tối thứ Sáu đó đã là một buổi tối dài đằng đẵng trong nhà chúng tôi. Tôi, 15 tuổi, đã đưa ra một quyết định mà cả bố lẫn mẹ tôi đều quyết liệt phản đối (dịch ra là: tôi đã gây rắc rối lớn). Chúng tôi đã dành rất nhiều thời gian để thảo luận về tình huống đó (dịch ra là: cả nhà tôi “nói chuyện” với âm lượng to gấp đôi bình thường), sau đó, những hậu quả của quyết định của tôi đã được bố mẹ xác định (dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần).

Việc này khiến tất cả chúng tôi đều căng thẳng. Cho đến tận khi đi ngủ, cả bố mẹ và tôi vẫn không nói với nhau lời nào, và sáng hôm sau cũng chẳng ai cảm thấy khá hơn. Mẹ cố gắng làm nhẹ bớt bầu không khí bằng cách xin lỗi vì những lời nói dễ gây tổn thương mà mẹ đã nói vào tối hôm trước. Nhưng tôi vẫn “không phục” và không nói gì cả, khiến bố tôi càng có vẻ bực hơn.

dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần

“dịch ra là: về cơ bản, tôi bị cấm túc suốt cuối tuần”

Thế rồi ai đó – tôi không nhớ là ai nữa – đã phát hiện ra những “món đồ trang trí” ngoài vườn. Vào thời điểm đó, có vẻ đây là “giọt nước tràn ly” khiến cả nhà chúng tôi cùng nổ tung. Nhưng chúng tôi không có nhiều thời gian để cân nhắc xem nên nổ tung bằng cách nào: vì những đám mây đen kịt báo hiệu rằng trời sắp mưa to, và mưa sẽ biến những cuộn giấy vệ sinh treo trong vườn thành những đống giấy nát bẩn thỉu và rất khó dọn. Ai đó sẽ phải xử lý khu vườn trước khi mưa đến, và có vẻ bố tôi biết ai là người thích hợp cho việc này.

Tất nhiên, tôi phải ra vườn, gỡ những mớ “giấy trang trí” ra. Nhưng vì trời càng ngày càng tối sầm lại, nên bố tôi đàngiờ phải “ra tay” bằng cách cầm cái túi rác ra vườn để cùng tôi nhặt giấy. Ban đầu, bố con tôi mỗi người dọn một cây, nhưng một lúc sau, chúng tôi phát hiện ra cả hai đang dọn cùng một cái cây – nơi mà sự im lặng dày đặc giữa chúng tôi còn tạo cảm giác nặng nề hơn là một cuộn giấy vệ sinh hai lớp bị ướt sũng nước. Rồi không hiểu vì lý do gì, bố tôi chợt lên tiếng:

– Hôm qua con xem đá bóng không?

– Không ạ – Tôi đáp. Lại im lặng. Rồi, hơi ái ngại vì câu trả lời cụt ngủn của mình, tôi hỏi thêm – Đội chúng ta có thắng không ạ?

– Chúng ta bị đập cho tơi bời – Bố tôi cười khô khan.

– Ôi, không đời nào!

– Thật mà. Đội nhà của chúng ta chơi rất tồi tệ. Nếu cứ kiểu này thì chúng ta sẽ bị loại ngay vòng sau.

– Bố nghĩ thế thật à?

– Thật mà, con mà xem thì biết ngay.

Cuộc nói chuyện cứ tiếp diễn cho đến khi chúng tôi dọn xong cái cây đó và cùng chuyển sang dọn cây tiếp theo. Và cây tiếp theo. Và chẳng bao lâu thì bố con tôi cùng hoàn thành công việc, bao gồm cả một cuộc trò chuyện say sưa về việc làm sao để đội bóng chúng tôi ưa thích có thể giành chức… vô địch thế giới. Chúng tôi cùng xách những túi rác đầy lá khô và giấy vệ sinh để đi vứt, thì chợt bố đặt một tay lên vai tôi.

Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

“Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn”

– Bố bảo này, Joe – Bố nói, và tôi quay lại nhìn bố. Bố tôi chỉ do dự một giây, rồi nói tiếp – Bố xin lỗi vì buổi tối hôm qua. Bố nghĩ bố đã hơi nặng lời. Và bố thực sự rất tiếc.

Tôi chẳng biết làm gì nữa ngoài việc thả túi rác xuống và vòng tay ôm bố tôi thật chặt – ngay ngoài vườn, ngay khi những giọt mưa đầu tiên của mùa hè bắt đầu rơi xuống. Và khi tôi đứng đó, ôm bố tôi, yêu thương và kính trọng bố tôi, thì tôi chợt thấy mình thực sự biết ơn.

Vì mẹ, vì bố, vì cơn mưa, và vì những “nghệ sĩ giấy vệ sinh” nào đó.

Thục Hân (dịch)

Lằn ranh hạnh phúc

Rất khó làm một phim về các huyền thoại âm nhạc, về những người đã quá nổi tiếng và có ảnh hưởng lớn đến công chúng nhiều thế hệ, như Johnny Cash, lại càng khó. Thế nhưng, cuộc đời của nghệ sĩ nhạc đồng quê này tự thân nó đã là một “bộ phim hay” để các nhà biên kịch không thể bỏ qua. Walk the line (Đi đúng đường, 2005) là một trong những phim âm nhạc hay nhất của Hollywood.

Người không tên

“J.R, mày không là gì cả!” là lời người cha dành cho Johnny Cash trong buổi lễ Tạ ơn. Không là gì, dù anh đang ngồi giữa ngôi nhà mới đẹp đẽ, bao quanh là toàn thể gia đình và cô gái anh yêu June Carter (Reese Witherspoon). Đó là khoảnh khắc xuất thần nhất của Joaquin Phoenix. Khuôn mặt Johnny, đờ đẫn vì thuốc, trắng bệch ra như một bức tượng, đôi mắt chất chứa đầy nỗi đau. Không khí xung quanh đông đặc lại trong một khoảng lặng. Trên chiếc ghế dường như không còn là Johnny hay Joaquin, mà là một xác chết.Cha anh nói đúng.

Johnny Cash, huyền thoại âm nhạc Mỹ, thậm chí, không là gì từ chính cái tên. Cha mẹ anh không biết đặt tên anh ra sao, nên chỉ ghi tắt hai chữ “J.R”. Tên anh chỉ là hai chữ viết tắt. Chỉ khi vào quân đội, người ta không chấp nhận cái tên như thế, anh tự đặt mình là Johnny. Sự rạn vỡ trong quan hệ gia đình, chủ yếu với người cha (Robert Patrick) của Johnny, bắt nguồn từ một bi kịch thơ ấu. Johnny có một anh trai hơn mình hai tuổi, Jack vẫn cùng Johnny nằm nghe những ca khúc trên radio từ tấm bé. Jack mất trong một tai nạn xưởng cưa. Ông bố đã quát lên trong sự giận dữ với Johnny: “Mày đã ở đâu? Chúa đã bắt sai đứa con tôi rồi!”. Vết thương ấu thơ này đi theo suốt cuộc đời Johnny.

2

Mất 4 năm để các nhà sản xuất có thể mua được bản quyền câu chuyện Johnny Cash từ một người bạn của ông. Người ta vẫn nói, Johnny không phải là ca sĩ có chất giọng hay nhất nhưng chắc chắn là một trong những người có ảnh hưởng và hấp dẫn công chúng nhất. Điều đó đến từ cá tính rất rõ của ông, cả trong âm nhạc và cuộc sống. Johnny xuất thân từ gia đình làm nông, trải qua thời trẻ nghèo khó. Trong phim, ông phải đi bán dạo hàng điện tử cho cửa hàng. Đó là điều khiến ông trở nên gần gũi. Ông yêu thích ca hát, tập tành sáng tác khi ở trong quân đội, lập ra một ban nhạc nghiệp dư gọi là “Các chàng trai Tennessee”. “Anh gọi đó là ban nhạc. Thế mà đó chỉ là hai gã thợ máy còn không chơi nhạc nên hồn”, vợ ông cay đắng nói.

Cá tính âm nhạc của Johnny thể hiện rất rõ trong cảnh anh đi thử giọng cho hãng Sun Record, ở Memphis. Nói như nhà bình luận Roger Ebert, thì đó là “anh bắt đầu như một gã thua cuộc và kết thúc như Johnny Cash”. Nhà sản xuất huyền thoại Sam Phillips (Dallas Roberts thủ vai) đã rất kiên nhẫn khi nghe Johnny hát các bản nhạc phúc âm “không bán được”, theo cách mà một triệu ca sĩ khác đã hát. Nhưng khi Sam cho anh thêm một cơ hội, để hát ca khúc của anh, với phần lời đậm chất đời và có phần hoang dại, với sự tự do trong tâm trí, anh đã “bay” với cây đàn guitar. Hai người bạn đã phải cố gắng để theo kịp anh. Chúa không quá bất công để lấy đi đứa trẻ được gia đình yêu mến mà không để lại cho đứa kia bất cứ thứ gì. Thứ Chúa để lại, ở đây là tài năng.

Tìm thấy nhau

Walk the line thực chất không mới so với dòng phim âm nhạc kể về các huyền thoại. Câu chuyện vẫn là cuộc sống thay đổi khi trở thành ngôi sao, chìm đắm trong những buổi lưu diễn, sự tha hóa, ma túy, tình dục và được cứu vớt. Chúng ta từng xem điều đó trong Crazy heart, trong Jay, trong Nowhere boy, trong hàng tá bộ phim khác và không ngạc nhiên nữa. Nhưng điều khiến một bộ phim về các huyền thoại thành công, không phải là khắc họa chân dung họ như một ngôi sao, hay đào sâu các tình tiết giật gân kiểu showbiz để thỏa mãn tò mò, mà là soi chiếu họ dưới ánh sáng đời thường. Để biết rằng, câu giới thiệu nổi tiếng: “Xin chào, tôi là Johnny Cash!” chỉ là vì ông quá hồi hộp trong lần diễn lớn đầu tiên và không biết nói gì hơn. Để biết rằng, ông thường mặc áo đen, sau đó còn sáng tác cả bài Man in black (Người đàn ông mặc đồ đen), bởi đó là chiếc áo màu duy nhất ông có khi đi thử giọng. Xem Walk the line, khán giả không hề thấy một Johnny Cash nghệ sĩ huyền thoại, mà chỉ là Johnny Cash. Một Johnny Cash bị bỏ rơi. Một Johnny Cash vật lộn với cuộc sống và âm nhạc. Thành công của phim nằm ở đấy.

1

Trong khi các nhà biên kịch khác thường phải thêm thắt nhiều thứ để phim hấp dẫn, bộ đôi Gill Dennis và James Mangold gần như không phải sáng tạo gì thêm trong Walk the line. Nhiều người ngạc nhiên khi biết tình tiết Johnny cầu hôn June trên sân khấu là có thật. Vào tháng 2/1968, họ cùng hát ca khúc Jackson và chuyện xảy ra. Nhưng đó không phải là một khoảnh khắc lãng mạn như thường thấy, mà đầy bấp bênh. June đã từ chối ông chừng 40 lần trước đó và dường như sẽ từ chối ông thêm lần nữa. Không phải vì cô không yêu ông.

Phần kịch bản đã xây dựng rất vững chắc các mối liên hệ trong đời Johnny. Kể cả June, cô gái ông đã yêu từ năm 10 tuổi, khi nghe giọng nói qua radio. Trong khi Johnny đấu tranh với nỗi đau quá khứ và sự khác biệt trong cuộc sống gia đình với vợ thì June cũng có những nỗi sợ hãi riêng. Reese Witherspoon vào vai June rất sống động, một cô gái dường như lúc nào cũng đầy năng lượng nhưng là để che dấu sự tự ti bên trong. “Tôi không phải là ca sĩ giỏi. Vì thế tôi học cách pha trò để có thêm cơ hội”, cô tâm sự với ông ở lần đầu tiên chuyện trò. Đi cùng với tự ti là sợ hãi, điều khiến cô thất bại trong các cuộc hôn nhân.

Tình yêu cứu rỗi

Tình cảm của Johnny và June pha trộn giữa tình yêu và tình bạn, đôi chút của sự ngưỡng mộ. Ông đã nghe June hát cả cuộc đời, còn June thích giọng hát “nhanh như xe lửa và sắc như dao cạo” của ông. Nhưng trên hết, họ nương tựa vào nhau. Họ không mạnh mẽ như vẻ bề ngoài và luôn phải rất cố gắng để đứng một mình. June không hơn gì Johnny, dù cô không thảm hại như ông, trong giai đoạn đen tối của cuộc đời. Cô yêu ông nhưng lại sợ phải gắn bó với ông. Dù vậy, sự cự tuyệt của June có vị của một liều thuốc để giúp ông đứng dậy. Cô luôn từ chối nhưng chưa bao giờ rời xa Johnny. Cảnh phim xúc động nhất là khi gia đình cô giúp Johnny cai thuốc. Không phải gia đình ông, mà là gia đình June. Phim có tôn vinh đôi chút về đạo Cơ Đốc, với cha mẹ June hiền lành và tốt bụng, cùng một cảnh quay cầu nguyện sau đó trong nhà thờ, thể hiện sự cứu rỗi. Johnny được cứu rỗi khỏi Jack, trong một cuộc đời mà ông sống như một hình nhân, trong mặc cảm tội lỗi trở thành bản sao kém hoàn hảo của anh trai. Ở bên cạnh June, ông biết ngay từ phút đầu tiên, là nơi ông cảm thấy chính mình.

3

Để có thể thể hiện một mối liên hệ đặc biệt và phức tạp như thế, cả Joaquin và Reese đã tương tác lẫn nhau rất sâu sắc trong quá trình quay phim. Họ trở nên thân thiết và dựa vào nhau nhiều đến mức đi đến việc thực hiện một giao kèo: nếu vì lý do gì đó mà một trong hai người không thể tiếp tục bộ phim, người kia cũng sẽ ra đi. Trong rất nhiều cảnh xuất sắc, cả hai đã diễn rất ngẫu hứng, như cảnh Johnny chọc tức June trên sân khấu, hoàn toàn nằm ngoài kịch bản. Đó là điều góp phần lớn vào thành công của phim, sự tương hỗ đó giúp cả hai có được đề cử Oscar cho nam/nữ diễn viên chính xuất sắc nhất và Reeve đã đoạt giải.

Với những người yêu mến nhạc đồng quê, Walk the line là một món quà giàu cảm xúc, khi hầu như tất cả các bài hát hay nhất của Johnny Cash đều được phát trong phim. Bên cạnh đó, họ còn được gặp gỡ các huyền thoại âm nhạc thời trẻ khác như: Elvis Presley hay Jerry Lee Lewis và cảm nhận được cá tính của họ. Nhưng với những ai không biết đến Johnny Cash thì cũng không có vấn đề gì cả. Họ sẽ được xem không phải một bộ phim hay về huyền thoại âm nhạc, mà là một bộ phim hay về cuộc sống và tình yêu.

May mắn sẽ đến

Suốt một tuần liền, sáng nào Phúc cũng dậy sớm lục thùng thư. Mặc dù tui đã bảo với em trai rằng chẳng có chú đưa thư nào đi làm ban đêm, thằng nhóc vẫn bướng bỉnh vì lá thư sắp đến có thông tin vô cùng quan trọng. Thực ra tui cũng hiểu vì sao thằng em hy vọng đến vậy. Cuối năm lớp Tám vừa rồi, trường của Phúc phối hợp với một tổ chức du học quốc tế tuyển chọn những gương mặt nổi bật tham gia chương trình học kỳ mùa Hè. Người thắng giải sẽ có hai tuần giao lưu và học hỏi ở Úc, hoàn toàn miễn phí. Ngoài danh hiệu học sinh giỏi sẵn có, thằng nhóc rất tự tin vì bài thi viết tiếng Anh nó làm ngon lành. Trước đợt thi, nó lên mạng, tìm kiếm thông tin về nước Úc, đọc làu làu. Còn tài ngoại ngữ của nó thì miễn bàn. Má tui đầu tư cho thằng nhóc học tiếng Anh từ hồi nó còn nhỏ xíu.

Sau bao nhiêu hồi hộp, lá thư được trông đợi cũng đã tới vào buổi sáng thứ Bảy. Sau khi bóc chiếc phong bì màu trắng có logo của tổ chức du học, Phúc bỏ ra sau nhà, gục mặt trên đầu gối. Tui tìm lá thư, lén đọc. Thư thông báo rằng, điểm bài viết của thằng nhóc bằng điểm của cô bé cuối cùng lọt vào Top 5. Nhưng cô bé kia được chọn, vì nhà tổ chức cân nhắc thêm yếu tố cô bé từng có giải thưởng văn nghệ. Còn trong cuộc phỏng vấn trực tiếp, em trai tui cũng thành thật nói rằng nó chẳng biết hát hò gì. Đọc xong thư, chính tui cũng tiếc rẻ.

“Nhưng cô bé kia được chọn, vì nhà tổ chức cân nhắc thêm yếu tố cô bé từng có giải thưởng văn nghệ. Còn trong cuộc phỏng vấn trực tiếp, em trai tui cũng thành thật nói rằng nó chẳng biết hát hò gì. Đọc xong thư, chính tui cũng tiếc rẻ..”

Phúc bắt đầu tin rằng may mắn không bao giờ chịu mỉm cười với nó. Thì trước đây, một lần nó đã bị sốt đúng kỳ thi tuyển nên lỡ mất chiếc huy chương Olympic tiếng Anh cấp thành phố. Rồi có đợt thi chạy trên quận, thằng nhóc bị đối thủ chơi xấu, huỵch cùi chỏ vào ngực khi gần về đích. Giờ lại thêm vụ bị loại khỏi học kỳ mùa Hè… Phúc buồn bã lập luận như ông cụ non với tui rằng: “Mình có ráng sức cách mấy mà không gặp may thì cũng thua cuộc mà thôi, chị Hai à!”

Những ngày nghỉ hè vui vẻ cuốn đi nỗi buồn thất bại. Ba má gửi xe khách người quen, cho hai chị em tui về thăm cậu Út dưới tận Cà Mau. Sáng sớm chưa tới năm giờ, tui và thằng Phúc đã được cậu đánh thức, theo ghe mợ Út ra chợ nổi ở tuốt ngã ba sông. Tui sướng mê tơi, lúc nào cũng ôm theo cái máy chụp hình nhỏ, bấm lia lịa. Ngoài đó thôi thì thứ gì cũng có. Cảnh vật sông nước đẹp mê man. Mấy loại chè nướng, xôi hấp có thể ăn thả giàn thay bữa sáng. Trái cây chất tươi rói trên ghe như những ngọn núi di động. Trên sông, người thân kẻ sơ làm quen nhau dễ dàng. Phúc vui vẻ kết thân với mấy thằng nhỏ trạc tuổi bên ghe bạn. Nó phụ mợ Út đổi hàng lấy rau trái thịt trứng, ôm những bó bồn bồn bự chảng chuyển từ ghe nhà qua ghe mua gom. Có bữa sắp nổ máy về, không thấy thằng nhóc đâu, mợ Út hú gọi quá trời mới thấy Phúc ló ra gương mặt vằn vện từ bên nhà ghe bạn. Hoá ra tụi nó đang nổi lửa than nướng cá. Tuy nhiên, phần lớn thời gian là chị em tui ở ngoài mấy vuông tôm với cậu Út. Làm tôm không cực lắm, nhưng phải canh chừng luôn luôn. Tui chụp rất nhiều hình cho cậu Út và thằng em ngoài đìa, để dành làm ảnh tư liệu. Mới có vài bữa mà gương mặt Phúc bắt nắng đỏ au au. Không khí trong lành làm hai chị em tui khoẻ khoắn hẳn lên. Thằng nhóc em tui quên sạch nỗi buồn, không còn nói chuyện kiểu thất bại ủ dột nữa.

Chị em tui quay về thành phố, trở lại với nhịp sống bình thường. Tui sắp lên năm hai khoa Báo chí nên phải kiếm việc làm thêm để tập sự tay nghề. Thằng nhóc em tui lại lủi thủi một mình, suốt ngày tìm kiếm thông tin học hành trên mạng. Một bữa đi lấy tin về, tui thấy Phúc ngồi thừ trước máy vi tính. Kêu hoài cũng không vô ăn cơm. Tui tra gạn một hồi, thằng nhóc uể oải kể rằng tổ chức du học lại gửi e-mail, mời nó tham gia cuộc thi viết  “Mùa Hè của bạn”, phần thưởng cũng là hai tuần giao lưu và du lịch vào giữa tháng Tám. Tui thăm dò:

– Vậy có thi nữa không?

Thằng nhóc lắc nhẹ:

– Chắc thôi. Thua nữa thì buồn lắm!

– Thì đừng đặt nặng chuyện thắng thua – Tui động viên, nhưng làm mặt tỉnh – Cứ viết lại chuyến đi nhà cậu Út coi sao!

– Có kỳ không chị Hai? – Thằng nhóc nghi ngờ.

– Đã nói là đừng nghĩ vụ thắng thua mà. Có sao viết vậy đi!

Phúc viết thiệt. Có nhiều từ lạ không biết dịch tiếng Anh sao, nó lại lên mạng tìm kiếm. Viết xong, thằng nhóc cho tui coi. Nó viết đơn giản thôi, nhưng đọc tới đâu, hình ảnh sống động của sông nước và những người nuôi tôm lại hiện ra tới đó. Tui lẳng lặng lấy mấy tấm hình chụp tư liệu, chèn thêm vô bài. Dễ thương nhất chính là tấm thằng nhóc thò gương mặt lem luốc lọ nghẹ qua cửa sổ, lúc cùng tụi nhỏ trên ghe nướng cá.

“Tui lẳng lặng lấy mấy tấm hình chụp tư liệu, chèn thêm vô bài. Dễ thương nhất chính là tấm thằng nhóc thò gương mặt lem luốc lọ nghẹ qua cửa sổ, lúc cùng tụi nhỏ trên ghe nướng cá”

Thế rồi chính tui là người nôn nao trông chờ chú đưa thư mỗi ngày, trong khi nhóc em đã quên bẵng. Sau hai tuần, cái phong bì trắng cũng tới. Tui chụp lấy, cố gắng kìm chế, mang vô để Phúc tự tay bóc ra. Thư gửi thằng nhóc mà tui run quá xá. Nó đọc thư, nhìn lên tui bằng cặp mắt ngạc nhiên: “Em đậu rồi nè, chị Hai!”

Tui mừng ghê lắm. Một phần vì đã thuyết phục được thằng em rằng, may mắn có thể không dễ gặp, nhưng nó vẫn là bạn đồng hành lặng lẽ của tất cả mọi người. Nhưng vui hơn nữa, là chính tui đã khám phá được một bí mật thú vị: Khi ta làm điều gì thiệt lòng, từ trái tim, thì thành công và may mắn sẽ đến, nhẹ nhàng thôi.

 

                                                                   Cừu Shaun

Truyện ngắn: Những chiều trong nắng

Cho Mèo và một chiều ướt nắng :)

 

My ngồi im một góc canteen, đếm từng hạt trân châu trong cốc trà sữa thầm thì: “nói, không nói, nói, không nói, nói…”

Tại khoảng sân cách đấy một tầm mắt, Huy đang chơi bóng rổ. Không có cái dáng thật sporty của dân chuyên nghiệp nhưng ngắm Huy tập luyện với trái bóng cam, bạn sẽ thấy sự quyến rũ toát ra từ niềm đam mê của cậu ấy. Không vận đồ bóng rổ, Huy mặc chemise trắng, jeans đen và Converse trắng đen chơi bóng. Những gam màu đơn giản ấy đem lại cho Huy một sức hút dịu dàng.

Đây chẳng phải lần đầu tiên My cảm thấy sức hút ấy. Nhưng sẽ là một trong những lần cuối cùng. Hai tuần nữa là hết năm học. Chỉ còn hai tuần cho những buổi chiều ngồi ngóng ra sân bóng rổ và dõi mắt theo cậu bạn luôn mải mê một mình với trái bóng. Chỉ còn hai tuần để nói những gì muốn nói. Ừ nhỉ, hay là nói!?

chieunang3

“thế giới của Huy chứa đựng toàn những điều hay ho. Thế giới mà My luôn ngắm nhìn từ xa, rồi giật mình nhận ra rằng mình là một khán giả truyền hình đầy háo hức, thích thú…”

Hai lớp học nằm vuông góc trong dãy hành lang hình chữ nhật cạnh những tán phượng xanh rì. Chỉ cần ngồi im một chỗ và nhìn chếch sang, My đã có thể thấy Huy đang cặm cụi với quyển từ điển dày cộp, hí hoáy vẽ biểu đồ Địa, hay toe toét giảng cho cô bạn ngồi cạnh một câu phương trình dao động. Có một đôi lúc thôi, ngẩng lên và bắt gặp ánh nhìn từ hành lang vuông góc, Huy vẫy tay và cười. Như nắng tỏa mênh mang. Chỉ như thế đã đủ để My vui suốt cả một ngày.

Trường rộng, nhưng thoáng đủ để chỉ cần đứng ở góc hành lang chéo nhau ấy cũng có thể thấy Huy chạy sang lớp Văn mỉm cười với bạn này, chạy sang lớp Pháp nhiệt tình xách đồ hộ bạn kia. Lăng xăng khắp nơi, ngọt ngào với tất cả mọi người, thế giới của Huy chứa đựng toàn những điều hay ho. Thế giới mà My luôn ngắm nhìn từ xa, rồi giật mình nhận ra rằng mình là một khán giả truyền hình đầy háo hức, thích thú.

Cứ như thế, một ngày 5 tiết, một tuần 6 ngày, My vui vẻ và hài lòng với những cái vẫy tay rất vội ở chân cầu thang, với một vài viên kẹo Huy đưa cho lúc hai đứa chạm mặt ở canteen, với những buổi chiều bóng rổ…

Nhưng bây giờ, khi cái cảm giác tất cả những niềm vui bé xíu ấy cũng sắp không còn nữa ngày một gần, thì My bắt đầu nghĩ xem có nên nói cho Huy biết những gì mình đang cảm thấy hay không. Để Huy cùng biết, cùng trân trọng, cùng ghi nhớ. Để nó (cái cảm giác ấy) sẽ không bị trôi đi trong quên lãng. Và để nó có một cơ hội cho riêng mình.

Vì rất có thể sau tuổi 17, những buổi chiều lấp lánh nắng trên sân bóng rổ sẽ mờ dần, rồi tắt hẳn. Rất có thể một ngày nào đấy, sớm thôi, My sẽ không còn hình dung được rằng mình đã từng mong chờ những buổi chiều đến thế nào, sẽ quên mất converse trắng đen, quên mất mắt một mí nâu sẫm, quên mất hành lang vuông góc…

My còn mông lung nghĩ ngợi, Huy đã chạy đến, đập đập quả bóng xuống đất:

– Hey ấy, chưa về à?

– Ừ, tớ chưa – My ngẩng lên cười tít mắt: – À này thế thi cử thế nào rồi. Ấy học nhiều lắm hay sao ý, chẳng bao giờ tớ thấy nick ấy sáng luôn!

– Đâu, tớ cũng onl suốt đấy. Chắc là tại không trùng giờ thôi.

Blah blah blah. Như hàng trăm lần trước, rất hay là dù bí mật tương tư anh chàng này đến mấy, My cũng chưa bao giờ cảm thấy ngượng ngùng khi nói chuyện. Tự nhiên My bật cười nghĩ, nếu bây giờ phải nói ra, chắc My cũng không thấy khó khăn gì nếu đứng trước mặt Huy, rành rọt: “Tớ yêu quý ấy từ lâu lắm rồi, ấy không biết thôi, chứ một cuộc phone với ấy cũng làm tớ vui hàng tuần liền ý, hay là mấy lúc ấy mess off ý, tớ save tất cả lại đấy”. Rõ ràng là My không ngại, không xấu hổ, không “làm cao”. Chỉ là có một cái gì đấy – không giải thích được nhưng rất rõ – ngăn My lại, không cho nó chạy đến sân bóng rổ, kéo tay Huy và nói rằng dù Huy tập mãi không được một cú 3 điểm, thì My cũng vẫn thích xem Huy chơi, ” vì tớ thật sự rất quan tâm đến ấy” :)

***

“Alô mày, lap tao bị virus nặng quá không khởi động được nữa rồi mày ơi. Qua xem hộ tao với!”.

“Okie 30′ nữa xuống mở cửa cho tao”

***

Lâm nhét đĩa hệ thống vào ổ: “Ai bảo mày down một đống tả pí lù các thứ trên mạng về mà chả chịu chạy anti-virus. Cài lại thế này có khi mất hết các files trong máy đấy. Cho từ giờ mày chừa đi nhé”.

Rồi quay sang thấy mặt My méo xệch, Lâm phì cười: “Thôi đền bù cho mày cái soft anti-virus tử tế, với cả có cái phần mềm này hay lắm. Tao đang chạy thử ở máy nhà tao, mang sang cài cho mày luôn. Cứ mỗi lần mày sign in Yahoo thì nó sẽ tự động scan xem trong friendlist của mày có những ai đang invi. Đố đứa nào trốn được nhá há há”.

***

Buổi tối, My onl sớm, hí hửng khi em laptop quay trở lại với tốc độ vốn có của nó. A Huy onl này, Huy onl này. My tíu tít: “Hey ấy ơi”

Không có trả lời.

My buzz thêm một lần nữa “Chiều nay vừa hỏi ấy có onl không, bây giờ lại gặp ấy luôn. Tớ thiêng chưa, hehe”

Không có trả lời. Rồi Huy out.

chieunang4j

“Và hơi thấy nhoi nhói, cái cảm giác khi dành cho ai đấy một khoảng lớn trong suy nghĩ, và rồi biết rằng người ta luôn cố tàng hình và bước đi thật nhanh, vì sợ mình sẽ nhìn thấy và kéo người ta vào huyên thuyên đủ chuyện”

Rồi My phát hiện ra là nó không “thiêng”. Nick Huy không hề available. Chỉ khác là hôm nay, máy tính của My có cài chương trình scan nick ẩn. Và My nhìn thấy nick Huy sáng là qua chương trình ấy.

Thế đấy. My luôn cố gắng để không bị invisible trước mắt Huy. Còn Huy thì lại luôn muốn invisible với My.

Thế mà có những đêm thức học thật khuya, My cứ treo nick available, mong mãi một lần nick Huy sáng, rồi lại tiếc là mình không onl vào đúng giờ Huy hay onl… Mà không hề biết rằng, thật ra thì sẽ chẳng bao giờ nick Huy sáng với My cả. Thế đấy!

Nghĩ một lát, My chọn chế độ “luôn offline” với Huy. Để Huy đừng bao giờ thấy nó online nữa. Vì My sẽ buồn lắm, khi biết rằng Huy nhìn thấy nick nó sáng mà lại không gọi. Và vì cũng đến lúc nên invisible với Huy rồi. Dù có cố gắng hay không, với Huy, My vẫn luôn invisible. Thế thì tốt nhất là thôi không cố nữa. Mà để ai đó yêu quý mình thì không phải cứ cố là được.

My nhớ lại một lần Huy kể, rằng bạn ấy chỉ available với một group rất nhỏ, là những người bạn ấy thật sự muốn nói chuyện. Và hơi thấy nhoi nhói, cái cảm giác khi dành cho ai đấy một khoảng lớn trong suy nghĩ, và rồi biết rằng người ta luôn cố tàng hình và bước đi thật nhanh, vì sợ mình sẽ nhìn thấy và kéo người ta vào huyên thuyên đủ chuyện.

Bất giác, My cảm giác rất rõ rằng, mình sẽ không bao giờ thuộc về cái thế giới hay ho và lạ lẫm của Huy.

Mà có gì đâu… Chỉ là suy nghĩ của Huy không nghe thấy My thôi mà. Tự nhiên My thấy lòng nhẹ bẫng. Nhẹ đến hụt chân. Đã có câu trả lời cho những buổi chiều ngồi đếm hạt trân châu “nói, không nói, nói, không nói” . Không nói.

***

Buổi học cuối cùng…

“Hey ấy, chưa về à?”

“Ừ tớ chưa” – My nói, mắt vẫn dán chặt vào quyển Địa. Nếu ngước lên, nó không chắc mình lại có thể toe toét như hàng trăm lần trước.

Huy về rồi… My len lén nhìn theo cái dáng trắng đen mà nó có thể nhận ra giữa cả một biển người… Len lén nghe tiếng lá khô vỡ giòn tan dưới từng bước chân bạn ấy… Và thấy mắt nhòe nhoẹt nước.

Lần đầu tiên My hiểu vì sao nó chưa bao giờ muốn nói ra những cảm xúc của mình. Những ánh nhìn một chiều tha thiết. Những cái mess off Huy viết rất vội và My đọc rất lâu. Những cái vẫy tay vội ở chân cầu thang. Và một niềm hi vọng, thầm lặng thôi nhưng không hề bé nhỏ, mà My vẫn luôn cố bám víu vào mà hạnh phúc từng ngày…

My đã hiểu vì sao nó cất tất cả sâu đến thế. Không phải vì đấy là một thứ tình cảm “không cần được đáp lại”. My không phải là nhân vật vị tha lãng mạn trong phim Hàn Quốc. My chỉ là một con bé 17 tuổi

Và là một con bé 17 tuổi nhút nhát. Không nói ra những cảm xúc ấy, chỉ vì, My đã sợ phải đối diện với một câu trả lời không bao giờ muốn nghe. Giấu kín tất cả chỉ là một cách để cố giữ cho mình một chút hi vọng, để đừng ai dập tắt nó đi.

Thế mà cuối cùng chẳng cần My nói, chẳng cần Huy đáp lại, câu trả lời tự nó mò đến và phơi sáng. Tự nhiên thấy biết ơn cái phần mềm scan nick ẩn mà thằng bạn chí cốt vô tình cài vào laptop của My, biết ơn cả Huy nữa. Bởi vì theo cách này, chẳng phải những cảm giác dịu ngọt của My đã có một kết cục êm đềm hơn ư. Không phải là một “happy ending”, nhưng lời-đáp-không-lời ấy đủ dịu dàng để nó có thể ở lại lung linh mãi trong một miền trái tim.

***

My ngồi lại rất lâu dưới cột bóng rổ. Mới chỉ thế thôi mà nó đã tha thiết nhớ. Sân trường xanh mướt, các dãy hành lang chạy thành hình chữ nhật, hai phòng học vuông góc, chemise trắng, jeans đen và Converse trắng đen, ngón tay dài lướt piano, dáng ném bóng rổ, và mắt một mí nâu sẫm… Tất cả rõ như nó vẫn đang diễn ra. Ở góc này sân trường lớp Văn đang chí chóe, góc kia sân trường lớp Lý đang làm bài kiểm tra, ở ngay giữa sân trường, Huy đang tập đi tập lại một cú ném 3 điểm.

chieunang

“Không phải là một “happy ending”, nhưng lời-đáp-không-lời ấy đủ dịu dàng để nó có thể ở lại lung linh mãi trong một miền trái tim”

My không còn lo rằng sẽ có một lúc nào đấy mình quên đi một nụ cười tỏa nắng từ phía phòng học vuông góc, quên đi những băn khoăn khi ngồi đếm từng hạt trân châu. My không cần Huy phải biết đến và trân trọng tình cảm của mình nữa. Tự nó sẽ trân trọng những cảm xúc ấy, trân trọng thay cả phần của Huy.

Tất cả để lại nơi này, dưới cột bóng rổ này, ở sân trường này. Những rung cảm đầu tiên của một cô bé teen đang lớn!

 

Lê Thu Hạnh Trang

 

 

Truyện ngắn: Tủ lạnh đầy kem chuối

Món kem chuối của ba tôi chắc hẳn là món kem chuối chán nhất thế giới. Mà tôi còn không chắc gọi nó là kem chuối thì có đúng không. Những món kem mà tôi biết ngoài mát và ngọt ra thì nó còn phải mềm mịn đến nỗi chỉ cần đưa một muỗng lên miệng là kem sẽ tan đi ngay trên đầu lưỡi. Như món kem đậu đỏ mà tôi yêu thích ở tiệm cà phê và bánh ngọt MOF ấy. Món kem ấy ngọt, mềm, có những viên bánh mochi nhỏ ở dưới đáy ăn dai dai, và còn có cả dâu tây lẫn kiwi bên trên.

Món kem chuối của ba chỉ là nửa trái chuối cắt đôi theo chiều dọc, xong thì ép cho nó dẹt dẹt một tí, rắc lên trên tí đậu phộng rang giã nhỏ và dừa tươi bào sợi. Cuối cùng cho nó vào một cái bịch ni-lông, kiểu bịch mà đi mua cơm hộp người ta hay dùng đựng canh, để trong ngăn đông tủ lạnh chờ nó cứng lại là ăn được. Tôi chưa ăn một cái kem chuối nào kể từ bé đến giờ, vì tôi không thích chuối, và cũng không thích nốt những món được làm từ chuối. Nhưng tôi chắc chắn rằng món kem chuối này không thể mềm mịn và tan trên đầu lưỡi được.

Hiện tại tủ lạnh nhà tôi đang chất đầy kem chuối. Một người họ hàng ở quê lên chơi đã mang cho nhà cả một quầy chuối to bự của nhà trồng được. Dĩ nhiên ba không thể nào ăn hết. Trước khi số chuối còn lại chưa chín rục ra và đối diện với nguy cơ phải vào thùng rác, ba đã nghĩ ra cách giải quyết là làm kem toàn bộ. Toàn bộ!!! Tức là năm nải chuối và mỗi nải trung bình có khoảng hơn mười trái.

Trái ngược với tôi, Hàng xóm thích kem chuối lắm. Chính xác thì cậu ta thích tất cả những món ăn mà ba tôi nấu. Đã thế mỗi lần ăn, Hàng xóm cứ xuýt xoa khen liên tục làm ba phổng mũi tự hào lắm. Vậy là lâu lâu, cỡ một tuần một lần, Hàng xóm lại trở thành khách mời danh dự được ba mời qua nhà dùng cơm. Hàng xóm được lòng ba nhưng với tôi thì còn khuya nhé. Ai bảo cậu ta chỉ khen mỗi thức ăn ba nấu, còn của tôi thì cứ chê ỏng chê eo. Thế nghĩa là làm sao? Tôi được ba dạy nấu ăn cho cơ mà.

Tôi đi ra hiên nhà, cất tiếng gọi Hàng xóm: “Có kem trong tủ lạnh nàyyyyyyyyy”. Nhà hai đứa sát nhau đến mức chỉ cần trèo lên cái lan can, nhảy phốc qua một cái là đứa này đã vào được nhà đứa kia rồi. Tôi nghe tiếng Hàng xóm trả lời: “Ơi, qua ngay”. Tôi lại nghe tiếng mẹ của Hàng xóm phàn nàn: “Ôi, sao mày cứ qua nhà bác Thành ăn chực hoài thế hả con?”. Tôi không nghe Hàng xóm nói gì, chắc là đang gãi đầu gãi tai. Thế là tôi cố nén cười, trở lại vào trong bếp.

“Món kem chuối của ba tôi chắc hẳn là món kem chuối chán nhất thế giới. Mà tôi còn không chắc gọi nó là kem chuối thì có đúng không. Những món kem mà tôi biết ngoài mát và ngọt ra thì nó còn phải mềm mịn đến nỗi chỉ cần đưa một muỗng lên miệng là kem sẽ tan đi ngay trên đầu lưỡi”

Khoảng năm phút sau, Hàng xóm qua nhà, đi thẳng vào bếp, hồn nhiên mở tủ lạnh, lấy kem ăn rồi ngó tôi chằm chằm.

-Trâm đang nấu món gì đấy?

-Chuẩn bị nấu canh khổ qua nhồi thịt bằm, sao, ý kiến gì?

Hàng xóm cười.

-Có gì đâu.

Tôi lờ đi, vớ lấy dao và rạch trái khổ qua. Sau đó cẩn thận lấy hết hạt ra.

-Cho tớ một bịch kem nữa mang về cho mẹ nhé? Mẹ tớ cũng thích.

-Cứ lấy bao nhiêu tùy thích. Nhiều thế ba con tớ ăn chẳng hết được đâu.

-Cảm ơn nhé! À mà nè, lần này nấu canh nhớ chú ý thời gian, đừng để khổ qua chín nát như lần trước Trâm nấu canh bí đỏ nhé!

Tôi cầm con dao dí dí vào cậu ta đe dọa, nhưng Hàng xóm đã kịp lỉnh đi, để lại một tràng cười chế nhạo giòn tan như pháo nổ. Tôi nghe một tiếng “bộp”. Hàng xóm đã chạm đất sân nhà mình.

*

Nhà tôi chỉ có tôi và ba. Má tôi mất mấy năm trước vì tai nạn giao thông. Chuyện xảy ra cũng lâu nên lòng ai cũng đã nguôi ngoai bớt rồi. Chúng tôi sống chỉ hai ba con nhưng vui vẻ. Tôi học lớp Mười, cùng khối với Hàng xóm. Mỗi sáng hắn cứ đợi tôi ở cổng rồi đi chung. Ba tôi là quản lý của một siêu thị nhỏ gần nhà, mất mười lăm phút đi xe máy. Hôm nào công việc ít, ba sẽ tranh thủ chạy về nhà nấu cơm trưa. Còn khi nào bận quá, sau khi đi học về tôi sẽ nấu cơm rồi xách cà-mèn đến siêu thị cho ba. Vì cơm ở siêu thị rất khô mà hầu như ngày nào cũng chỉ có mỗi món thịt kho, ăn ngán muốn chết. Chủ nhật được nghỉ làm, ba chiếm luôn cái bếp nấu đủ các món từ mặn đến ngọt, rồi kêu Hàng xóm qua ăn cùng. Xong xuôi còn để dành một ít để cậu ta mang về cho bố mẹ. Tôi tin là nếu không phải vì mưu sinh gầy dựng gia đình, có nhiều thời gian cho mình và rèn luyện tử tế, ba hẳn sẽ là một đầu bếp giỏi. Má đã từng kể với tôi trở thành đầu bếp là ước mơ khi còn trẻ của ba. Nhưng ba nói trở thành đầu bếp của nhà hàng Ngàn sao mang tên “Gia đình” đã là một hạnh phúc rồi.

“…ba hẳn sẽ là một đầu bếp giỏi. Má đã từng kể với tôi trở thành đầu bếp là ước mơ khi còn trẻ của ba. Nhưng ba nói trở thành đầu bếp của nhà hàng Ngàn sao mang tên “Gia đình” đã là một hạnh phúc rồi”

Kể từ ngày tủ lạnh chất đầy kem chuối, Hàng xóm hầu như ngày nào cũng qua để ăn một cái. Hôm nay, cậu ta vào bếp khi tôi đang nấu món sườn xào chua ngọt.

-Ui, thơm thế, tay nghề của Trâm tiến bộ hơn rồi đấy. Tớ ăn thử được không?

Tôi định xùy xùy đuổi đi như đuổi ruồi, nhưng chẳng hiểu sao vẫn gắp cho hắn một miếng nhỏ. Vừa hay ba về. Không dưng tôi nhăn nhó, nhưng mặt đỏ bừng, vội rụt tay về, tỏ ra như không. Ba chỉ tủm tỉm cười. Hàng xóm thì cười toe, sốt sắng.

-Hôm nay bác về ăn trưa ạ?

-Ừ. Ở lại ăn cơm luôn đi cháu.

Hàng xóm chưa kịp nói gì đã nghe tiếng mẹ Hàng xóm từ bên nhà vọng sang: “Tuấn Anhhhhhhhhhhhhh! Đi đâu rồi? Lại qua nhà bác Thành ăn chực đấy phải không?”.

-Thôi, cháu về, mẹ cháu nấu cơm rồi, không ăn là không xong đâu ạ. Với lại món sườn này hơi mặn Trâm nhé!

Tôi tức muốn xì khói.

-Đi về, ngay và luôn! Từ nay về sau đừng có mà qua đây ăn kem chuối nữa đấy.

Bố lên tiếng bênh vực.

-Ô hay, Tuấn Anh không ăn thì ai giải quyết cái mớ kem chuối này cho ba đây?

Hàng xóm khoái chí đưa ngón tay cái lên với ba tôi đồng ý. Rồi cậu ta chào ba và nhảy về nhà mình. Từ trong bếp tôi nghe rõ tiếng chân cậu ta chạm đất “bộp”, và một tiếng “Ui da”. Chắc là quá đà bị trật chân rồi.

Tôi liếc ba thì ba chỉ cười thật to. Rồi vui vẻ dọn cơm. Suốt buổi ăn hôm đó ba cứ luôn miệng gật gù:  “Đúng là hơi mặn thật, hơi mặn”. Trời ạ, không biết tôi với Hàng xóm, ai mới là con ruột của ba đây. Lần trước cũng vậy, thấy tôi than thở điểm số môn Hóa vẫn cứ không cải thiện được xíu nào, ba khen Hàng xóm học giỏi môn đó và bảo “Hay là nhờ Tuấn Anh kèm cho”. Thấy cái mặt tôi xị ra, ba vui vẻ móc ví để tôi đi học thêm.

Mấy hôm sau ba bảo sẽ làm tăng ca. Thế là hôm nào cũng mười giờ tối, khi tôi chuẩn bị đi ngủ thì ba mới về.

*

Trưa đó không thấy ba về nên tôi đinh ninh là ba không về nhà nấu cơm trưa được. Như mọi hôm, tôi nấu vài món đơn giản rồi xách cà-mèn đến siêu thị. Vừa đến nơi, đã thấy mấy chú đồng nghiệp bạn của ba hốt hoảng bảo hồi sáng ba tôi đột nhiên ngất nên đã được đưa đi bệnh viện. Tôi cứ nghe ong ong cả tai và chẳng biết phải làm gì thì đã thấy một chú chở tôi vào bệnh viện. Bác sĩ nói ba không sao, chỉ lao động quá sức dẫn đến mệt mỏi và kiệt sức, tĩnh dưỡng là khỏi. Ba không sao hết, vậy mà tôi cứ khóc rấm rứt khi ngồi ở bên ngoài đợi. Khóc cho đến khi Hàng xóm đến. Cậu ta dỗ tôi như dỗ con nít.

“Ba không sao hết, vậy mà tôi cứ khóc rấm rứt khi ngồi ở bên ngoài đợi. Khóc cho đến khi Hàng xóm đến. Cậu ta dỗ tôi như dỗ con nít…”

-Thôi, có gì đâu mà khóc. Bác không sao hết mà.

Tôi vẫn sụt sịt.

-Tớ không biết nấu món cà-ri ngon như ba nấu.

-Dĩ nhiên rồi, món đó khó nấu lắm. Trâm cứ phải học từ từ thì mới được. Đợi bác khỏe thì bác huấn luyện cho.

-Món sườn xào chua ngọt của tớ vẫn mặn.

-Lần sau nếm bỏ bớt muối lại là ổn hết mà.

-Tớ còn chẳng bao giờ ăn kem chuối ba làm nữa.

-Trâm đã ăn hết những món khác cơ mà. Còn kem chuối thì cứ để tớ ăn hết cho.

Tôi không nói được những gì tôi thật sự muốn nói. Rằng tôi sợ. Sợ lắm. Tôi chỉ còn có ba thôi. Tôi sợ mình sẽ lẻ loi giữa thế giới này. Tôi sợ đến chết đi được. Thế nhưng việc mà tôi có thể làm lúc đó là khóc không ra tiếng, mà nước mắt thì chảy hoài không dứt.

Dù vậy, có vẻ Tuấn Anh hiểu. Cậu ấy cứ vỗ nhẹ, vỗ nhẹ lên vai tôi. Thật dịu dàng.

*

Ba được bác sĩ cho về nhà. Tôi cùng Hàng xóm, ba mẹ của Hàng xóm chuẩn bị một bữa ăn nhỏ ấm cúng. Ai cũng vui. Tôi bảo ba không cần làm tăng ca nữa. Tôi chỉ cần ôm vở Hóa qua cho Hàng xóm kèm cặp là sẽ khá môn đó ngay thôi. Ba cười, khen món sườn xào chua ngọt của tôi hôm nay đã hết mặn rồi.

Tối đó, khi tôi rửa chén xong thì ba đã ngủ. Tôi mang hai bịch kem chuối ra trước hiên nhà. Cho tôi một cái, cho Hàng xóm một cái. Chúng tôi ngồi ở đó ngắm sao trên bầu trời trong vắt không một gợn mây. Hàng xóm ngửa cổ tìm cái lưng cong cong của ông Thần Nông. Còn tôi chậm chạp tách lớp vỏ ni-lông của bịch kem chuối và cũng chậm chạp cắn một miếng. Kem chẳng mềm mịn, chẳng tan trên đầu lưỡi, chẳng có bánh mochi hay dâu tây lẫn kiwi, chỉ có đầy mùi chuối.

Đây vẫn là món kem chuối chán nhất thế giới.

Nhưng đây cũng là món kem chuối tôi yêu thích nhất thế giới.

Và tôi luôn yêu chiếc tủ lạnh nhà mình chất đầy kem chuối do chính ba tôi làm.

“Và tôi luôn yêu chiếc tủ lạnh nhà mình chất đầy kem chuối do chính ba tôi làm”

 

FUYU

Tôi sẽ hạnh phúc

Trong một khoảng khá dài của cuộc đời mình, tôi nghĩ tôi đã bị một “hội chứng”. “Hội chứng” này khiến cho tôi rất xuống tinh thần, đôi khi cạn kiệt năng lượng, và có những khi dường như nó cướp sạch sức sống của tôi. Đôi khi, nó thậm chí còn làm cho tôi cảm thấy khó mà rời khỏi giường vào mỗi buổi sáng. Nó biến mỗi ngày của tôi trở nên khó khăn và đầy thách thức. Và cũng trong một thời gian, tôi cảm thấy như “hội chứng” này là một gánh nặng mà tôi sẽ phải mang theo suốt cả đời mình. “Hội chứng” này được gọi tên là “Như thế rồi tôi sẽ hạnh phúc”.

Tôi nghĩ lần đầu tiên tôi phát hiện ra mình mắc “hội chứng” này là hồi tôi học cấp 2. Hồi còn nhỏ thì tôi, như hầu hết mọi đứa trẻ khác, luôn tận hưởng từng khoảnh khắc và ngày nào cũng thấy thoải mái. Nhưng không hiểu sao, đến một lúc nào đó giữa những năm học cấp 2, tôi nhớ rằng tôi bắt đầu nghĩ đến tương lai nhiều hơn và càng ngày càng ít tận hưởng hiện tại. Ban đầu, khi nghĩ đến kỳ thi lên cấp ba, tôi cho rằng trở thành một học sinh trung học sẽ khiến tôi vui hơn nhiều. Trông những anh chị học trung học ăn mặc đẹp và tươi tắn, tôi thấy họ thật hạnh phúc.

“Nhưng không hiểu sao, đến một lúc nào đó giữa những năm học cấp 2, tôi nhớ rằng tôi bắt đầu nghĩ đến tương lai nhiều hơn và càng ngày càng ít tận hưởng hiện tại…”

 

Thế rồi, khi tôi cũng vào trường trung học, giấc mơ của tôi chuyển sang thành ngôi sao bóng đá của trường. Tôi thấy rằng những cậu bạn “hot boy” chơi thể thao giỏi được rất nhiều bạn gái ưa thích. Nên tôi nghĩ tôi sẽ rất hạnh phúc nếu trở nên giống như họ: được chơi chính thức và nổi bật trong đội thể thao của trường. Ước mơ này đi theo tôi đến tận khi tôi vào trường đại học (và lại chưa bao giờ trở thành hiện thực). Khi học gần xong đại học thì tôi không còn mơ tưởng gì đến việc trở thành ngôi sao bóng đá nữa. Lúc này tôi có nhiều việc phải lo và tôi nghĩ rằng kiếm được một việc làm có mức thu nhập cao sẽ là hay nhất. Tiếp theo đó, tôi sẽ trở nên giàu có và mua một ngôi nhà thật lớn. Và như thế thì chắc chắn tôi sẽ rất hạnh phúc.

Tôi đi làm và có một công việc tốt, tuy lương không phải là cao kinh khủng nhưng cũng ở mức nhiều người mong muốn. Lúc này, tôi mơ ước rằng mình sẽ có nhiều tiền hơn để về sau gửi con tôi đi học ở một trường nổi tiếng nhất thành phố… Thế rồi tôi sẽ có một tài khoản lớn trong ngân hàng… Rồi tôi sẽ về hưu – mà không phải lo lắng gì về tiền bạc – và cuối cùng thì tôi sẽ có thể thực sự tận hưởng cuộc sống của mình.

Mỗi ước mơ như thế đều trì hoãn hạnh phúc của tôi, đẩy hạnh phúc ra xa một chút trên con đường tôi đi. Và rồi tôi nhận ra rằng nếu tôi cứ sống kiểu này, thì tôi sẽ chết trước khi tôi thực sự hạnh phúc.

“Mỗi ước mơ như thế đều trì hoãn hạnh phúc của tôi, đẩy hạnh phúc ra xa một chút trên con đường tôi đi. Và rồi tôi nhận ra rằng nếu tôi cứ sống kiểu này, thì tôi sẽ chết trước khi tôi thực sự hạnh phúc”

Đó cũng là khi tôi thấy rằng hạnh phúc ngay bây giờ sẽ là tốt hơn rất nhiều so với việc sống cùng với “hội chứng” “như thế rồi tôi sẽ hạnh phúc”. Bất kỳ người thông thái nào cũng sẽ nói với tôi rằng cuộc sống sẽ luôn có những vấn đề mới và những căng thẳng, những rắc rối, những bực mình. Nhưng sẽ tốt hơn rất nhiều nếu tôi đối diện với chúng bằng một trái tim hạnh phúc và một tâm hồn yêu thương, thay vì chờ đợi cuộc sống phải thật hoàn hảo rồi mới hạnh phúc. Cho nên tôi đã phải đặt lại “sứ mệnh” cho mình. Thỉnh thoảng, tôi vẫn rơi vào “hội chứng” cũ, nhưng tôi gạt nó đi bằng cách nhắc mình rằng tôi có thể chọn yêu thương và hạnh phúc cho từng giây phút trong cuộc sống của mình.

Những người yêu thương chúng ta vốn yêu thương rất nhiều và mong chúng ta hạnh phúc ngày hôm nay, ngày mai, và những ngày sau nữa. Vậy tại sao lại bản thân chúng ta lại không muốn thế? Trong khi những gì bạn cần làm chỉ là lựa chọn yêu thương, chia sẻ niềm vui, và lan tỏa hạnh phúc trong từng ngày một.

 

Thục Hân (Dịch)

Truyện ngắn: Nhớ một người ở xa

Quang – Một ngày tệ hại và “điểm sáng” bất ngờ

Cuối tuần, tôi quanh ra quẩn vào giữa những bức tường màu hồng phớt. Bố mẹ về quê ăn cỗ cưới, ông anh thì đang tung tăng bên nhà chị dâu tương lai. Điện thoại của tôi nằm chết dí một xó trên bàn vi tính. Đăng nhập FB, tôi thấy đứa bạn thân khoe ảnh nó làm bánh tặng sinh nhật cho gà bông. Chiếc bánh ga tô đẹp mắt, nụ cười rạng rỡ mãn nguyện. Ngán ngẩm, tôi tựa vào thành ghế nghĩ vu vơ.

“Giá mình yêu một người nào đó ở xa. Xong những lúc cô đơn thế này có thể nhảy lên tàu hay máy bay và tới bên người đó…”

Chưa đầy nửa tiếng, gần hai mươi cái “like” nhưng đa phần đến từ những người bạn tôi chưa một lần gặp mặt. Sự đồng điệu chăng? Nhưng cũng chẳng để làm gì khi tôi vẫn phải kết thúc ngày Chủ nhật của mình với vài bản nhạc của Sheryfa Luna, với cuốn truyện ngắn mua được ở hội chợ sách bữa trước, với nỗi cô đơn chỉ trực trào dâng thành nước mắt. Vậy đấy!

Tôi thả người xuống giường trong trạng thái hoàn toàn kiệt sức. Nỗi thất vọng và chán nản lớn đến mức tôi chẳng buồn nhắn tin trách mắng tất cả những thành viên thất hứa hay mở máy và  ban (xóa) nick của họ trên diễn đàn như đã nói ở buổi offline.

Tôi là admin của một diễn đàn về công nghệ, được các anh chị quản lý giao cho trọng trách tổ chức buổi offline lần này. Hô hào ghê lắm, nên chẳng ngạc nhiên khi có gần 50 “mạng” PM qua lại, để lại tên thật và tỉ cách liên hệ khác nhau, hứa hẹn sẽ có mặt. Trừ hao đi ½ có lẽ là giải pháp an toàn. Tôi ứng trước tiền ra đặt nguyên một tầng của quán cà phê ở vị trí trung tâm, để mọi người dễ tìm, lòng thấp thỏm sợ số người vượt quá ghế ngồi… Năm, mười, mười lăm, ba mươi phút trôi qua. Một “mem” đẩy cửa bước vào. Người thứ hai theo sau khoảng vài phút, thả mình vào chiếc ghế bành, ngơ ngác nhìn hai đứa tôi rồi hỏi mọi người đâu hết. Đứa thứ ba trễ giờ hẹn gần một tiếng, nói rằng tới muộn vì bận vài việc đột xuất. Cả bốn thằng ngồi chụm đầu vào chiếc bàn vuông, người phục vụ đứng sau quầy nhìn tôi ái ngại. Tôi mở điện thoại lấy số của mọi người, chia ra bốn thằng cùng toán loạn gọi. Những hồi chuông dài không ai nhấc máy, vài số đã tắt máy tự khi nào…

“Mọi người không đến đâu! Chúng ta về thôi!”

Tôi không cố giấu sự chán nản pha lẫn mệt mỏi, đẩy ghế về phía sau, đứng dậy ra về. Tôi không yếu đuối, càng chẳng dễ bị tổn thương, cũng không phải vì tiếc số tiền bỏ ra vô ích. Chỉ là tôi nghĩ đến những buổi nói chuyện thân tình giữa mọi người, những lời hứa chắc chắn. Hóa ra chẳng điều nào là tin được.

“Tôi và Quang gật đầu kí vô bản hợp đồng nho nhỏ, điều khoản duy nhất là sẵn sàng trao đổi thông tin, buồn vui đủ cả, để người kia lắng nghe và lắng nghe người đó..”

Ức chế!

Tôi cứ nằm ịch một chỗ, dùng điện thoại check FB. Không một tin nhắn nào được gửi tới như một thông báo vắng mặt. Có đáng buồn không? Ở dòng tin đầu tiên là trạng thái của Châu, cô bạn người Hà Nội tôi quen trong dịp cắm trại cùng tình nguyện viên quốc tế năm trước ở Đà Nẵng. Status nghe lãng đãng, có phần hơi sến sến, rất nhiều like nhưng không một người comment. Bỗng dưng trong tôi nãy ra suy nghĩ lạ kì. Liệu rằng cô bạn có đang rơi vào hoàn cảnh tệ hại như tôi. Khó khăn đổ ập xuống đầu nhưng chẳng có lấy một người ở bên để than thở. Sự cô độc, dẫu tồn tại ở người nào, cũng là một sự đáng thương đến xót lòng.

Những hình ảnh về Châu chợt ùa về, dễ dàng như tự nhiên phải thế. Hình ảnh cô gái năng động, hoạt bát trong những trò hoạt động tập thể, tíu tít nói cười cùng những người bạn ngoại quốc, hình ảnh cô gái phiêu cùng cây đàn guitar bên ánh lửa trại, hình ảnh cô bạn ngồi bên tôi trong một buổi sớm cả hai tình cờ bắt gặp nhau trên bãi biển vắng,… Chân thực lắm!

“Hãy cứ mỉm cười và vui vẻ, vì ít nhất cậu còn có tớ ở đây này!”

Tôi type bằng tiếng Việt trên điện thoại, rất chậm. Có lẽ ai đó sẽ nhảy vào trêu. Nhưng tôi biết comment đó của mình rất thật!

 

Châu – Hợp đồng trao đổi

Tôi phát hiện ra tin nhắn của Quang vào buổi tối muộn trong ngày. Hơi bất ngờ vì cũng khá lâu chúng tôi chưa nói chuyện, ngoại trừ vài cú like hay comment vô thưởng vô phạt trên FB. Tôi nghĩ Quang là một cậu bạn hơi hơi đặc biệt. Không có nguyên cớ nào hiện hình rõ nét. Chỉ là khoảnh khắc tôi thấy cậu ngồi bệt trên đất, gọt đẽo những mẩu gỗ để buộc dây dựng trại, khoảnh khắc cậu giúp tôi xách hành lý nặng trịch, khoảnh khắc cậu nở nụ cười và khen tôi chơi đàn rất tuyệt, khoảnh khắc cậu lắng nghe tôi kể về công việc buồn tẻ, về những cuốn sách, về dự định tương lai, đầy quan thiết… Có thể, với ai, cậu cũng nhiệt tình và thân thiện như thế. Tôi cũng không có ý định đòi hỏi hay làm rõ một điều gì đó chính mình cũng không tường tận. Chúng tôi ở quá xa nhau. Phải thừa nhận, đó là vấn đề lớn nhất.

Sau ngày hôm đó, tôi chủ động bắt chuyện với Quang qua ô cửa chat của nhà Phây. Sự cô đơn và khó khăn trùng lặp. Những vấn đề khác nhau nhưng cũng không quá khó khăn để thấu hiểu. Tôi và Quang gật đầu kí vô bản hợp đồng nho nhỏ, điều khoản duy nhất là sẵn sàng trao đổi thông tin, buồn vui đủ cả, để người kia lắng nghe và lắng nghe người đó.

Buổi đầu tiên, Quang kể với tôi về buổi offline diễn đàn bất thành khiến bạn ấy kiệt sức và chán ốm. Chẳng phải người trong cuộc nhưng nghe Quang nói, tôi chỉ muốn… đấm một cú thật đau vào những kẻ thất hứa đó. Cơ mà, nói vậy chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Thế là tôi bảo cậu đó sẽ là một kinh nghiệm hữu ích, để mình tổ chức những buổi offline lần sau được tốt hơn, cần quán triệt vấn đề chi phí trước khi bắt đầu tiến hành. Tiền không nên quá coi trọng nhưng cũng không thể xem nhẹ. Việc qua rồi thì hãy cứ xem đó là một khoản phí hơi… cắt cổ cho một bài học tổ chức sự kiện. Quang nói, những điều tôi chia sẻ khiến tâm trạng cậu trở nên dễ chịu hơn, mặc dù trước đó cậu chỉ muốn tặng mỗi người vắng mặt một cú đấm vào mũi. Tôi thỏ thẻ.

“Tớ cũng từng nghĩ vậy, cách đây vài phút.”

Thế là chúng tôi phá lên cười, rồi Quang bảo muốn nghe tôi kể chuyện. Tôi kể cậu ấy nghe về giấc mơ buổi trưa của tôi. Sắp tới, tôi sẽ sang Nhật tham dự một khóa học về kĩ năng lãnh đạo dành cho những thủ lĩnh trẻ của khu vực châu Á, chuyến bay dài ngất sẽ transit trong vài tiếng ở Hong Kong. Và lạ lùng làm sao, trong giấc mơ, tôi thấy mình… ngơ đến mức bay qua Hong Kong, sau đó tự hỏi tại sao mình lại ở đây và rồi rút hết tiền trong ví ra mua vé bay về! Tới sân bay Nội Bài, tôi bắt đầu tỉnh ra và òa khóc. Khóa học trở nên xa vời. Ra khỏi giấc mơ, tôi bật khóc ngon lành.

“Tới sân bay Nội Bài, tôi bắt đầu tỉnh ra và òa khóc. Khóa học trở nên xa vời. Ra khỏi giấc mơ, tôi bật khóc ngon lành…”

“Có thể do mấy bữa nay tớ hay lo lắng về chuyện sang đó tham dự khóa học. Tất cả đều là những thủ lĩnh trẻ tài năng và bảng thành tích của họ khiến tớ cảm thấy tự ti ít nhiều. Tớ nên làm gì đây?”

“Hmm, cậu có nghĩ những học viên còn lại đến từ các nước khác cũng đang cùng chung suy nghĩ ấy với cậu không. Nghĩa là ai cũng nghĩ mình kém cỏi nếu đem so sánh với người khác ấy?”

“Cậu nghĩ vậy sao?”

“Đương nhiên là không rồi. Chắc chắn họ đang sung sướng và háo hức chờ tới ngày bay. Chỉ riêng việc đá bay tất cả những ứng cử viên còn lại để giành được một tấm vé tham gia cũng đã là một điều cực kì nên tự hào rồi. Trừ khi cậu muốn tự ti vì sang đó hai mắt sưng húp do mất ngủ, căng thẳng trong khi ai cũng cười đùa, vui vẻ!”

Trước khi đi ngủ, Quang để cho tôi một lời nhắn trên điện thoại. Đọc quen quen. “Being the way that you are is enough”. Hình như trong bài “What makes you beautiful” đúng không?!

 

Quang – Nhớ một người ở xa

Còn một ngày nữa, khóa học Leadership của Châu sẽ kết thúc và cô bạn sẽ bay về. Chúng tôi liên lạc với nhau qua email và facebook. Bức ảnh đầu tiên Châu gửi về là hình ảnh những đám mây cô ấy chụp từ cửa sổ máy bay. Rồi những cuốn sách và món quà cô ấy được BTC tặng, vài câu chuyện ngăn ngắn, về bữa ăn và về sự khác biệt giữa Nhật Bản và Việt Nam. Tôi biết Châu vui. Thế là đủ.

Châu không ở Việt Nam. Tôi không biết phải nhắn tin để tâm sự với ai những câu chuyện ở trường, cũng chẳng biết sẻ chia với ai khó khăn gặp phải trong việc quản lý diễn đàn. Nhưng rồi, tôi tự đặt mình vào vị trí của Châu và tưởng tượng cô ấy sẽ nói những gì, sẽ đưa tôi lời khuyên như thế nào. Bỗng chốc, mọi thứ trở nên đơn giản, hệt như thời khắc cơn giông đi ngang cửa nhà, những đám mây đen đi khuất, để lại một bầu trời xanh trong và đầy sức sống.

Chênh lệch múi giờ không đáng kể nhưng vì chương trình học đòi hỏi học viên phải làm việc và trao đổi, thảo luận nhóm cũng như ngoại khóa tới khuya nên chúng tôi không có nhiều thời gian nói chuyện. Khi tôi thức giấc và rảnh rỗi đôi chút, cô ấy đã bắt đầu được phân nửa ngày mới. Khi tôi ngủ khì, email của Châu bay về, nhẹ nhàng như một cơn gió ấm áp, thổi bừng ngày hôm sau của tôi. Khoảng thời gian không chuyện trò với cô, tôi vào phần album ảnh trên FB Châu, tải về những bức ảnh của Châu và bè bạn, những khoảnh khắc bạn bè chụp hình Châu bất ngờ nhưng vẫn rất dễ thương. Tôi mở cả những bức ảnh chụp hồi tham gia hội trại năm ngoái. Bức ảnh duy nhất tôi và Châu chụp chung, lấy từ máy của chị phụ trách, tôi đặt làm ảnh nền laptop. Mỗi khi bật máy lại thấy hân hoan.

“Tôi mở cả những bức ảnh chụp hồi tham gia hội trại năm ngoái. Bức ảnh duy nhất tôi và Châu chụp chung, lấy từ máy của chị phụ trách, tôi đặt làm ảnh nền laptop. Mỗi khi bật máy lại thấy hân hoan….”

Cũng không biết tự lúc nào, tôi phát hiện ra mình luôn chờ đợi những tin nhắn, những cuộc gọi từ Châu. Cô bạn luôn khiến tôi bất ngờ bằng những tin nhắn rơi vào nhiều khung giờ khác nhau, chẳng bao giờ cố định. Có bữa, Châu nhắn tin dặn tôi mang áo mưa vì trời âm u như sắp khóc. Tôi cười, Sài Gòn đâu phải Hà Nội, nhưng vẫn nhét chiếc áo mưa mỏng trong người. Rồi ngày chủ nhật, cô ấy bất ngờ gọi điện, giục tôi rủ bạn đi chơi, ra phố chụp ảnh, ăn kem hay làm điều gì đó tương tự. Tôi hỏi tại sao hả Châu. “Tớ và hội bạn sẽ lên phố ăn nem chua rán rồi ngồi tô tượng trong siêu thị. Tớ lo cậu sẽ buồn khi ở nhà một mình mà không có tớ. Hehe”

Châu thật khờ. Nhưng sau cuộc điện thoại ấy, tôi cũng nhắn tin rủ mấy đứa bạn đi cà phê bệt, hay ngồi trà chanh chém gió, kể đủ thứ chuyện trên đời. Lại thấy vui vui. Mặc dù buổi tối, sau khi hoàn thành xong bài tập ở trường, tôi nhắn tin cho Châu nói Sài Gòn đang mưa tầm tã, Châu bảo cô đang ngồi ban công ngắm sao đầy trời. Ra là mưa đã ngừng rơi ở Hà Nội. Ý nghĩ về hai chữ khoảng cách bỗng hiển hiện rõ rệt.

 

Bay về để bay đi

Tôi đang ở Việt Nam. Những kỉ niệm về một khóa học thú vị, những người bạn dễ mến theo tôi lên máy bay và trở về mảnh đất thân thuộc. Tôi mở máy điện thoại, bố nói sẽ đón tôi trong 10 phút nữa. Tôi ngồi ở sảnh chờ trên tầng 2, bấm số Quang. Máy cậu ấy đang bận. Tôi chưa kịp đặt điện thoại vào túi xách để tìm chai nước khoáng thì điện thoại đã đổ chuông, bản nhạc “What makes you beautiful” vang lên sôi động, vô tình đánh thức cơn ngái ngủ và mệt mỏi của những người xung quanh. Số của Quang.

Cậu ấy lo lắng hỏi tôi đợi lâu chưa, và tại sao vừa rồi cậu không thể gọi cho tôi. Tôi len lén cười trước sự sốt sắng của cậu. Hóa ra số máy cậu bận là vì cậu đang cố gọi cho tôi. Tôi nghĩ bố sắp đến nơi và sẽ gọi để biết tôi đang đứng ở đâu nên nói với Quang rằng sẽ nhắn tin cho cậu khi về đến nhà. Quang nói không cần thiết, dặn tôi hãy ngủ một giấc thật say cho đỡ mệt. “Châu này, cảm ơn cậu vì đã trở về bình an!” Quang bảo thế trước khi chúng tôi nói lời tạm biệt. Tôi không hiểu lắm lý do vì sao cậu cảm ơn, nhưng trong lòng vẫn thấy bùi ngùi.

“Tôi đã không nói Quang biết, rằng những ngày ở bên Nhật, tôi đã nhớ cậu biết bao. Tôi nhớ giọng cậu miền Nam thật ngọt, tôi nhớ những chuyện cậu kể, nhớ sự tin tưởng cậu dành cho tôi trong mỗi tin nhắn thở than…”

Tôi đã không nói Quang biết, rằng những ngày ở bên Nhật, tôi đã nhớ cậu biết bao. Tôi nhớ giọng cậu miền Nam thật ngọt, tôi nhớ những chuyện cậu kể, nhớ sự tin tưởng cậu dành cho tôi trong mỗi tin nhắn thở than, nhớ khi nào cậu cũng trả lời tin nhắn của tôi rất nhanh, nhớ khi cậu và tôi ngồi thảo luận về thời tiết và chợt nhận ra chúng tôi đang ở cách nhau cả nghìn cây số… Nhưng điều ấy có hề gì. Tôi về đây, và biết mình cần chuẩn bị cho một chuyến đi mới. Ngay cả khi khó khăn chưa chất chồng và nỗi cô độc không còn tìm đến, tôi vẫn muốn bỏ lại tất cả, lên máy bay và đi về nơi ấy, nhìn cậu ấy cười và có thêm động lực cố gắng. Tôi nhắn tin kể với Quang điều ấy. Tin nhắn trả lời dịu dàng đến sau đó vài giây. “Đang ở ngoài này rồi nè! Tớ và Hà Nội chờ cậu!”.

 

Dung Keil

Vệ sỹ mến thương

Năm tôi thi đậu vào lớp 10 trường chuyên của thành phố, bố đã tặng tôi món quà bất ngờ: Một chú chó trắng đen có đôi mắt màu nâu xám. Theo “lý lịch” thì chú ta vừa tròn ba tháng tuổi. Tôi đặt tên nó là Tôm. Với một tên con trai 15 tuổi, Tôm thực sự là món quà trên cả tuyệt vời.

Tôm ở chung phòng với tôi được vài tháng thì bố mẹ đề nghị tôi thả nó ra ngoài vườn. Tôm rụng lông nhiều lắm. Lông nó rải khắp nhà, trên nệm, bàn ghế, quần áo, cả đồ ăn cũng dính lông. Bố đóng cho Tôm một cái nhà nhỏ từ ván ép, đặt ngay ngắn dưới gốc cây xoài già. Mẹ khâu nệm mới, ấm và dày hơn để khi sương đêm xuống, Tôm không bị lạnh. Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn.

Nhưng có vẻ như Tôm lại thích ngôi nhà mới trong vườn hơn là cái nệm nhỏ sơ sài đặt ở góc phòng chật chội. Mất hai ngày đầu để làm quen, sang ngày thứ ba, Tôm bộc lộ rõ bản chất hiếu động. Tôm rất thích đào bới. Một buổi sáng, khu vườn nhỏ nhà tôi đã bị xới tung. Mấy bụi hoa đang chuẩn bị đơm bông ở góc vườn bị bật gốc. Sợ mẹ nổi trận lôi đình, bố con tôi lén lút dọn dẹp “hiện trường”, nhưng cũng chỉ được một chốc, quay đi quay lại đã thấy Tôm hí hửng ngậm trong miệng một bụi cúc chi. Mẹ bắt đầu nhận ra sự phiền toái của thành viên mới khi sàn nhà lúc nào cũng in đầy dấu chân Tôm cùng đất lẫn cát. Một lần bực quá, mẹ vớ lấy cây chổi lông gà quất nhẹ vào mông Tôm. Bị ăn đòn, nó lấm lét lùi về phía sau, vẻ sợ hãi. Không cần phải dùng biện pháp mạnh tới lần thứ hai, hễ mẹ lừ mắt, Tôm tự động lỉnh ra vườn, chui vào căn nhà nhỏ. Bữa nào có mẹ ở nhà, dù có ngứa ngáy chân tay lắm, nó cũng chỉ ngoan ngoãn ngồi vờn mấy trái banh da hay nghịch cây xích đu treo toòng teng trên tán xoài. Nhưng bóng mẹ vừa đi khuất, Tôm sẽ nhào bổ ra đám đất mềm ở góc vườn, hì hục đào bới như thể đang tìm kiếm báu vật.

“Tôi móc tiền tiết kiệm mua đồ chơi, thêm một cái lốp xe ô tô cũ làm thành cái xích đu nhỏ. Tôi sợ Tôm tủi thân. Bố tôi bảo Tôm thuộc giống chó săn thông minh và nhạy cảm hơn các loài khác, vì thế tôi cần quan tâm đến nó nhiều hơn…”

Sáng Chủ nhật, nhà tôi có khách. Chú Hưng, bạn cùng cơ quan mẹ tới chơi, ngỏ ý muốn xin Tôm về nuôi. Chú Hưng ở một mình buồn, nhà cửa vườn tược lại rộng rãi. Bố nhìn mẹ, mẹ nhìn tôi. Mẹ nhỏ nhẹ:

– Nhà mình hơi chật. Chú Hưng cũng ở cách đây không xa. Cuối tuần, con có thể đến thăm Tôm nếu thích.

– Không được đâu! – Mặt tôi đỏ lựng lên.

– Bố mẹ đã quyết rồi. Con có thể nuôi một con chó khác thuần tính hơn, không phải giống chó săn hiếu động.

– Mọi người cứ thử bắt Tôm xem! – Tôi gằn giọng, chạy thẳng ra vườn.

Tôm rất khôn. Nó nhất quyết không cho chú Hưng đụng tay. Mặc cho bố mẹ gọi rát, nó trốn tịt dưới gầm giường. Vài lần như thế, chú Hưng nản, bố mẹ tôi cũng nản. Vậy là Tôm chẳng phải đi đâu. Cuối tuần, tôi dắt Tôm đi công viên dạo chơi, để ăn mừng thoát nạn. Lúc băng qua một bãi cỏ rậm, Tôm giật mạnh dây xích, chạy ào về phía sau. Cách chỗ tôi đứng chừng mươi bước chân, có một con chó bẹc-giê đang gầm gừ định lao tới. Tôm vờn quanh con chó lạ như muốn cảnh cáo. Cuộc rượt đuổi chỉ thực sự bắt đầu khi con chó lạ cáu kỉnh giơ chân táp trúng mặt Tôm. Khoảng 15 phút sau, Tôm trở về, liếm láp bộ lông sũng nước.Tôi phạt Tôm hai ngày, không cho nó ra khỏi nhà. Tôi mong nó hiểu dùng bạo lực để trấn áp kẻ lạ là một điều đáng xấu hổ. Nhưng Tôm không nghe lời. Có vẻ nó cũng chẳng sợ bị nhốt phạt.

Hôm sau, khoảng 6 giờ tối, tôi dắt Tôm chạy bộ quanh khuôn viên khu chung cư mới xây. Lúc băng qua đường, dây xích trên tay tôi bất ngờ bị giật mạnh. Tôm gầm gừ nhìn một con chó giống Đức xa lạ, đang chuẩn bị nhao người về phía chúng tôi. “Tôm, đi nào!” – Tôi giật mạnh dây xích. Tôm ngoan cố níu lại, thủ thế. Con chó lạ hiếu chiến bất thình lình lao phầm phập tới. Kẻ nó tấn công không phải Tôm, mà là tôi. Tôi không kịp né nên lãnh ngay một vết ngoạm bên chân trái. Ngay sau đó là một hỗn chiến kinh hoàng. Tôm vất vả ra đòn vì vướng sợi xích to ở cổ. Mọi chuyện chỉ thực sự kết thúc khi người đàn ông cao lớn chạy tới, kéo con chó giống Đức hung hãn đi, xin lỗi rối rít. Tôm bị thương ở tai. Nhưng nó không kêu. Nó liếm liếm vết trầy trên chân tôi rồi lầm lũi trở về.

..Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”…

Mẹ đưa tôi đi chích ngừa còn bố đưa Tôm đến bác sĩ thú y lau rửa bôi thuốc cho vết thương trên tai. Khi về, mẹ cứ xoa đầu Tôm mãi, nói rằng thật may mắn khi Tôm vẫn ở đây cùng gia đình tôi. Nếu không có Tôm bảo vệ, tôi đã bị con chó lạ tấn công trầm trọng hơn nhiều. Bố bảo tôi: “Tôm ngửi thấy mùi nguy hiểm xung quanh con, sẵn sàng chiến đấu với bất cứ kẻ nào có ý định tấn công con. Nó không hiếu chiến, mà chỉ muốn bảo vệ”. “Thế mà con không biết, bố ạ”, tôi xúc động. Bố trầm giọng: “Vì nó là người bạn rất thương bạn của mình. Nó biết con cũng vô cùng yêu thương nó”.

Tôi dắt Tôm đi dạo mỗi ngày. Tôi cố gắng dạy cho nó cách giữ bình tĩnh trước những mối đe dọa. Khi có một con chó lạ gầm gừ tiến đến gần, Tôm không cuồng lên và gầm gừ đáp trả nữa. Nó quay lại nhìn chằm chằm vào “đối thủ”, đủ lâu để có thể coi như một lời cảnh cáo, chờ nghe mệnh lệnh của tôi rồi quay lưng. Tôm không chỉ là một con chó thông minh, nó còn rất biết cách lắng nghe và kiểm soát tốt hành vi của mình. Tôi tin vậy.

 

MINH ANH