Chỉ sống một lần

Đầu năm lớp Mười, ba thằng ngồi chung dãy và kết nhau luôn. Trong ba đứa, Khôi có gia đình khá giả nhất. Đủ 18 tuổi Khôi đã có tài khoản riêng, mua đồ trên mạng thanh toán luôn bằng thẻ. Tôi thì bình thường. Ba mẹ tôi làm việc văn phòng, sống nhờ đồng lương cố định. Các khoản chi dùng đều phải lên kế hoạch trước. Còn Quế thì khó khăn hơn cả. Ba của cậu ấy bỏ đi lấy vợ khác. Má Quế xoay xở hết bán vải cây rồi chuyển qua bán hàng gia dụng ngoài chợ. Nhờ bác ấy rất lanh lẹ chịu khó nên Quế và nhỏ em gái không thua sút gì nhiều so với bạn bè. Cũng có những lúc đóng tiền trường hay tiền quỹ lớp, Quế phải xin nộp trễ hơn một chút vì má cậu ấy kẹt vốn chưa xoay kịp. Có lần Khôi đề nghị tên bạn cứ lấy tiền của mình mà đóng trước. Nhưng Quế lắc đầu, nói rằng cứ bình thường đi, chỉ khi nào không còn đường lui nữa thì mới mượn đỡ bạn thân.

Trong cả ba đứa, Quế chính là người có nhiều ý tưởng táo bạo nhất. Hồi trước Tết mới rồi, Quế đọc được một bài báo nói về xu hướng du lịch tự túc của các bạn trẻ. Đi theo cách này, số tiền bỏ ra rất rẻ, chỉ bằng nửa giá mua tour thông thường. Lúc ba thằng tụ tập làm bài tập, Quế bỗng đề nghị

- Nè, mấy ông nghĩ sao nếu Hè này tụi mình làm một chuyến du lịch?

Vốn tính ba phải, tôi gật đầu hùa theo liền:

- Được đó, chỉ tụi mình với nhau thôi!

Khôi cũng đồng lòng:

- Chắc là Nha Trang hay Đà Lạt hả? Hay là ra tới Đà Nẵng luôn?

- Đi Thái Lan thì thế nào? – Quế nói nhẹ như không.

Khôi và tôi ngó nhau, tưởng bị ù tai nghe lộn. Nhưng Quế đã nhắc lại:

- Tui coi kỹ rồi. Nếu đặt sớm trên mạng sẽ được vé máy bay giá rẻ. Rồi tụi mình ở khách sạn nhỏ, chung ba đứa một phòng. Đi lại bằng xe buýt và tàu điện ngầm. Cần tới đâu đã có bản đồ. Ăn uống tiết kiệm, mang theo mì gói nữa. Đứa nào cũng biết tiếng Anh, sợ gì. Trên mạng nha, nhiều anh chị sinh viên nói một chuyến đi như vậy tốn chừng hơn bốn triệu đồng mỗi người thôi.

“Cậu ấy nhắc lại câu nói ưa thích: You only live once. Người ta chỉ sống có một lần. Tôi gật gù vì quá đúng. Chưa thằng nào được ra nước ngoài, lại còn tự đi nữa mới ghê chứ..”

Tôi ngẩn mặt nghe, khoái không để đâu cho hết. Khôi cũng mơ màng trên chín tầng mây. Cậu ấy nhắc lại câu nói ưa thích: You only live once. Người ta chỉ sống có một lần. Tôi gật gù vì quá đúng. Chưa thằng nào được ra nước ngoài, lại còn tự đi nữa mới ghê chứ. Tuy nhiên Khôi trở về ngay với mặt đất: “Bốn triệu là nhiều lắm đó. Tui cũng không dám xin ba má nhiều dzị. Còn mấy ông nữa…”  Khuôn mặt ngăm nâu của Quế bình tĩnh: “Kế siêu thị Co-op có một tiệm pizza đang tuyển người làm ca chiều tối. Tiền lương cũng được lắm. Tui nhắm làm ba tháng, tới Hè là đủ tiền đi du lịch rồi. Mấy ông làm không, tui xin vô luôn?” Tôi mừng húm ừ liền. Khôi suy nghĩ một chút rồi cũng gật. Cả ba thằng thống nhất ý kiến tiền kiếm được chuyển luôn vô tài khoản Khôi, cất đó, có chuyện gì cũng không được đụng vô mà chậm chuyến du lịch trong mơ.

Đó là ba tháng bận rộn, mệt nhọc nhưng cũng vui vẻ nhất của ba thằng. Làm việc ở tiệm pizza rất cực, nhất là giấc chiều tối. Khách ra vô rất đông. Tôi vô nhóm phục vụ nước giải khát. Quế làm bên dọn bàn. Còn Khôi phụ bên khu vực giao bánh cho khách tới mua mang đi. Thằng nào cũng phải chạy tới chạy lui, về tới nhà là hai cẳng chân muốn rụng ra khỏi đầu gối, lỗ tai vẫn còn nhốn nháo âm thanh trong tiệm. Thế nhưng chỉ nghĩ tới lúc lên đường là đứa nào đứa nấy lại tươi tỉnh. Ba mẹ biết tôi đi làm thêm để kiếm tiền du lịch mới đầu rất ngạc nhiên, rồi cũng ủng hộ. Ba tôi còn nhắc cả ba đứa nhớ đi làm passport rồi canh mua vé máy bay trên mạng càng sớm thì càng rẻ. Hai tháng… Sáu tuần…  Ba tuần… Cứ thế, chuyến du lịch càng lúc càng tới gần và mọi thứ đã hiện ra rõ nét.

Một buổi chiều thứ Bảy, tôi và Khôi đã thay đồng phục xong rồi mà Quế vẫn chưa thấy tới tiệm pizza. Anh quản lý rầy một chặp rồi xếp người khác tạm thế chỗ. Hai thằng lo lắng, làm xong ca là nhảy lên xe chạy qua nhà tên bạn tuốt trong hẻm nhỏ. Tới nơi, vừa đúng lúc Quế chạy cái xe cub của má nó về tới, gương mặt luôn bình tĩnh của nó lúc này hơ hớt. Nó giải thích lẹ: “Em gái tui đang nằm cấp cứu mổ ruột thừa. Má tui kêu tui về gom hết tiền trong nhà. Mấy ông về đi, có gì tui báo sau nghe!” Khôi gọi giựt lại: “Có đủ tiền đóng bệnh viện chưa?” Tên bạn lắc đầu: “Chưa. Nghe nói nhiều lắm. Mười mấy triệu. Má tui nói có nhiêu cứ trả trước. Còn lại mượn gấp ngoài chợ!” Tôi ớn lạnh trợn mắt: “Mượn mấy người cho vay nặng lãi đó hả?” Quế chưa kịp trả lời, Khôi đã lấy ra cái thẻ rút tiền: “Trong này có hơn sáu triệu rồi nè. Tiền lương của ba đứa!” Khuôn mặt ngăm nâu ngẩn ra: “Nhưng mấy ông còn phải đi du lịch. Đâu được đụng vô!” Khôi nhảy lên sau xe cub, hối Quế ra cây ATM rút tiền: “Thì ai cũng chỉ sống một lần. Nhỏ em ông cũng chỉ sống một lần. Chạy lẹ đi, đừng chậm trễ nữa!” Tôi chạy theo xe cub. Rút tiền xong, cả ba tiếp tục phóng tới bệnh viện. Khi thấy má Quế bước ra nói  rằng ca mổ đã an toàn, tôi và Khôi mới an tâm lên xe chạy về.

“Thì ai cũng chỉ sống một lần. Nhỏ em ông cũng chỉ sống một lần. Chạy lẹ đi, đừng chậm trễ nữa!” Tôi chạy theo xe cub. Rút tiền xong, cả ba tiếp tục phóng tới bệnh viện. Khi thấy má Quế bước ra nói rằng ca mổ đã an toàn, tôi và Khôi mới an tâm lên xe chạy về.

Ba thằng chưa thể có chuyến du lịch Thái vào Hè này. Nhưng cứ tiếp tục làm việc chăm chỉ, thì vẫn đủ tiền đi Campuchia bằng đường bộ. Hộ chiếu có sẵn rồi mà. Kế hoạch thay đổi chút ít nhưng vẫn vui như thường. Mọi người hay cười tôi ba phải. Nhưng nói thiệt, nếu đặt mình vô thế của Quế hay Khôi, chắc chắn tôi cũng hành động giống y hai thằng bạn thân luôn đó.

 

                                                                   Hoàng Giang

Xoa dịu những vết thương

Bão thường không xảy ra ở vùng núi. Bạn cứ hỏi mọi người mà xem.

Thời tiết ở vùng núi Appalachian, bang Virginia, nơi tôi sống, hứa hẹn là nơi an toàn nhất Trái Đất. Khí hậu ở đây được điều hòa bởi những rặng núi mà chúng tôi rất đỗi yêu quý, và những cơn bão hiếm hoi khi đến đây lại nhanh chóng bị “đẩy trả” lại lên cao. Từ xưa đến nay vẫn thế.

Việc đó xảy ra đêm hôm trước. Những cơn bão mạnh quét qua Alabama và 5 bang khác. Nơi tôi ở, miền Tây Nam bang Virginia, là thứ duy nhất chắn đường chúng.

Một. Hai. Ba. Bốn cơn bão lao qua biên giới bang Virginia và Tennessee và ập vào thị trấn nhỏ Glade Spring. Rồi bão vào Chilhowie, và phi đi tiếp. Nhưng hậu quả lớn nhất vẫn là ở Glade Spring, với nhiều thương vong.

“Trong khi có những tình nguyện viên chăm sóc và an ủi những người đã được cứu, thì những tình nguyện viên khác lại tiếp tục di chuyển để tìm kiếm và giúp đỡ những người khác. Tất cả mọi người, bạn hãy tin tôi, tất cả mọi người có thể đều đã có mặt”

Tôi vẫn rùng mình khi nhận ra rằng ai ai cũng đang nói đến chuyện sống và chết. Thị trấn của họ, cũng như thị trấn của chúng tôi. Những ngôi nhà của họ, cũng như những ngôi nhà của chúng tôi. Gia đình của họ, cũng như gia đình của chúng tôi. Những hy vọng và ước mơ của họ tan vỡ, cũng như những hy vọng và ước mơ của chúng tôi cũng sẽ tan vỡ trong hoàn cảnh tương tự. Nỗi đau của họ quá nặng nề đến mức khiến trái tim tôi nặng trĩu, và tôi nhận ra rằng chúng tôi đã có thể phải chịu sự tàn phá tương tự; bản thân tôi đã có thể phải chịu nỗi đau tương tự. Đã có thể là nhà chúng tôi bị san phẳng ngay khi chúng tôi đang ngủ. Đã có thể là gia đình chúng tôi phải chịu đau thương.

“Không ai là một hòn đảo, hoàn toàn là một mình mình” – John Donne, một nhà thơ vĩ đại, đã viết như vậy – “Mỗi người là một mảnh của lục địa, một phần của đại dương…”.

Cho nên, đối với mỗi người chúng ta vẫn đang sống khỏe mạnh mỗi ngày, mỗi sáng thức dậy chỉ tự hỏi hôm nay đến lượt ai quét nhà…, tôi hy vọng rằng chúng ta sẽ nhớ biết ơn cuộc sống rằng có chuyện gì đó đã không xảy ra với mình. Tôi hy vọng chúng ta nhớ rõ, rằng một thiên tai khủng khiếp và không thể kiểm soát nào đó cũng có thể lao vào đường đi của chúng ta.

Ngay trong đêm đó, tiếng còi báo động vang lên, và rất nhiều tình nguyện viên đã lập tức lên đường. Những người lớn tuổi được kéo ra từ đống đổ nát, bởi những bàn tay trẻ tuổi, rồi họ được khoác cho những chiếc áo ấm và chăn, và được an ủi để bớt đi cảm giác khủng hoảng. Trong khi có những tình nguyện viên chăm sóc và an ủi những người đã được cứu, thì những tình nguyện viên khác lại tiếp tục di chuyển để tìm kiếm và giúp đỡ những người khác. Tất cả mọi người, bạn hãy tin tôi, tất cả mọi người có thể đều đã có mặt.

Ngày hôm sau, có những người tới từ rất xa để giúp dọn dẹp. Hàng trăm tình nguyện viên không ngừng tìm kiếm những gì còn lại. Dù chẳng còn lại gì mấy.

Không còn lại gì mấy ngoài những lời động viên, những giọt nước mắt, những bàn tay để nắm lấy. Cơ quan Quản lý Các tình huống khẩn cấp buộc phải từ chối những tình nguyện viên tiếp tục đổ về đây để giúp đỡ, vì việc dọn dẹp đã được hoàn thành quá nhanh. Những tình nguyện viên hiện tại đã bắt tay vào xây dựng lại thị trấn.

“Bạn thấy đấy, đã không tốn quá nhiều tiền để hàn gắn vết thương của một thị trấn nhỏ. Truyền thông cũng chưa kịp làm gì nhiều. Chỉ cần mỗi người có một trái tim”

Lúc này, các tổ chức từ thiện bắt đầu nhận và chuyển các khoản đóng góp, những số tiền, những thùng hàng cứu trợ. Mỗi gia đình ở các thị trấn bên cạnh đều tìm kỹ hơn trong túi mình, trong tủ bếp nhà mình… để chia sẻ và để hàn gắn.

Bạn thấy đấy, đã không tốn quá nhiều tiền để hàn gắn vết thương của một thị trấn nhỏ. Truyền thông cũng chưa kịp làm gì nhiều. Chỉ cần mỗi người có một trái tim.

Vậy, trong tương lai, nếu cuộc sống của bạn có tổn thương, tôi hy vọng rằng bạn sẽ ở gần một ai đó hoặc một nơi nào đó giống như cộng đồng nơi tôi sống. Nơi mà việc giúp đỡ hàn gắn vết thương không chỉ là ở trách nhiệm, mà là ở trái tim của mỗi con người.

 

Jaye Lewis

Thục Hân (Dịch)

Sky talkshow: “Căn phòng gương” mang tên mạng xã hội

Anh Sky ơi,

Mấy hôm nay em bị bão ask.fm tấn công. Có bạn hỏi rất dễ thương, nhưng cũng có những bạn hỏi rất sốc, kiểu như có thể nói xấu không lộ tên nên các bạn tha hồ làm tới. Em buồn ghê gớm khi đọc, sau đó còn tốn thời gian suy nghĩ trả lời như thế nào cho đích đáng. Lần đầu tiên em nhận ra xung quanh có nhiều người ghét mình đến thế đó anh, huhu. Anh nghĩ em có nên ngừng chơi facebook và ask.fm để không bị stress mỗi ngày không ạ?

Paloma@…

 

Chào em,

Khi ask.fm rộ lên và cho phép dân tình “nặc danh” đặt câu hỏi thoải mái, việc chúng ta nhận được một số câu hỏi “hơi bị buồn” là điều không thể tránh khỏi, vì tâm lý con người là rất thích làm những việc “ẩn danh” để quan sát phản ứng của người khác mà.

Tuy nhiên, điều làm anh buồn hơn là thấy có nhiều bạn khi bị hỏi “khó”, lại đáp trả bằng những từ ngữ rất hằn học, hoặc móc mỉa. “Người hỏi” thì không rõ là ai, cũng chẳng biết xấu tốt ra sao, nhưng người trả lời thì ai cũng biết. Hậu quả là “thanh minh” không được bao nhiêu, ngược lại, các “chủ thớt” còn bị bạn bè nghĩ là kẻ nhỏ nhen, có tật giật mình.

“Mạng xã hội, thật ra cũng giống như ngôi nhà gương thôi em ạ. Thái độ của mình như thế nào thì mọi người cũng sẽ đối xử với mình y như thế”

Giải pháp cho tình trạng này, trước tiên chúng ta có thể tìm thấy qua câu chuyện nhỏ: Ở một ngôi làng xa xôi nọ, có một ngôi nhà lớn với 1.000 chiếc gương. Một con chó nhỏ vốn rất vui vẻ biết được điều đó và quyết định đi thăm ngôi nhà. Nó bước vào cửa với gương mặt hạnh phúc, đuôi vẫy nhanh và tai dỏng lên. Con chó nhỏ hết sức ngạc nhiên vì có tới 1.000 người bạn khác cũng đang nhìn và vẫy đuôi y như mình. Nó mỉm cười, và 1.000 con chó kia cũng mỉm cười thân ái đáp lại. Khi rời ngôi nhà, con chó nghĩ: “Thật là một nơi tuyệt vời. Mình sẽ còn quay lại nhiều lần nữa”. Ở cùng ngôi làng có một con chó khác, rất hay than phiền, buồn khổ. Nó cũng quyết định đi thăm ngôi nhà gương. Nó chậm chạp trèo lên những bậc thang, đầu cúi gằm và nhìn vào phía trong. Khi thấy 1.000 gương mặt không thân thiện đang nhìn mình, con chó sủa và lấy làm khiếp sợ thì 1.000 con chó kia cũng sủa lại. Và khi đi khỏi ngôi nhà gương, nó nghĩ thầm: “Thật là một nơi kinh khủng, mình sẽ không bao giờ trở lại đây nữa”.

Mạng xã hội, thật ra cũng giống như ngôi nhà gương thôi em ạ. Thái độ của mình như thế nào thì mọi người cũng sẽ đối xử với mình y như thế. Những kẻ đặt câu hỏi ẩn danh ác ý với em, vốn dĩ đã không phải là người dũng cảm và còn rất “trẻ con”, vì thế, em cứ bình tĩnh đối mặt với những câu hỏi đó bằng thái độ thật “người lớn”, chắc chắn sẽ dập được lửa ngay thôi!

“Life is just a mirror, and what you see out there, you must first see inside of you”. (Cuộc đời chỉ là một tấm gương, và những gì bạn muốn nhìn thấy ngoài kia, bạn phải thấy nó trước tiên ngay trong bản thân mình)

Và chúng ta cũng phải xác định rõ ràng rằng facebook hay ask.fm đều không phải là “tội đồ”. “Life is just a mirror, and what you see out there, you must first see inside of you” (Cuộc đời chỉ là một tấm gương, và những gì bạn muốn nhìn thấy ngoài kia, bạn phải thấy nó trước tiên ngay trong bản thân mình). Thay vì nhìn vào tấm gương và ra sức sống theo nó, em hãy cứ bình tĩnh tin vào chính mình, vào những gì tốt đẹp mà mình đang có và có thể làm nhé!

 

SKY

Ai thắp lại ngọn lửa cho bạn?

Mẹ tôi là người rất sâu sắc. Mẹ đã trải qua vô số những ngày và đêm tăm tối. Có lần, mẹ dạy tôi về việc vượt qua những thời điểm khó khăn. Hồi đó, tôi gần 20 tuổi còn mẹ hơn tôi gần 40 tuổi. Khi đó, tôi đã biết rằng mẹ là cô giáo quan trọng nhất cuộc đời tôi. Tôi học hỏi được nhiều từ thái độ điềm tĩnh đến kỳ lạ cũng như sức mạnh tính cách không thể lay chuyển của mẹ. Cả hai điều đó rõ ràng đã giúp mẹ vượt qua những vùng nước dữ dội nhất.

- Mẹ đã trải qua rất nhiều thời điểm khó khăn – mẹ kể – Thực tế, đôi khi, cuộc sống khó khăn kinh khủng đối với mẹ và bố con. Không phải lúc nào bố cũng có việc làm. Có một số ngày, bố con trở về nhà, buồn nản trầm trọng và bảo: “Mọi chuyện quá tệ, anh không biết anh có thể chịu được nữa không”. Mẹ nói với bố: “Anh biết không, mọi chuyện còn có thể tệ hơn ấy chứ”. Rồi một lần, bố bảo: “Anh nghe như thế quá nhiều lần rồi. Anh nghĩ anh chết mất!”. Mẹ cảm thấy rất tổn thương. Nhưng mẹ cũng rất buồn khi thấy bố trầm cảm như vậy. Mẹ không biết phải nói gì. Mẹ chỉ ngồi cạnh bố và nắm tay bố. Sau này, bố thừa nhận rằng, nếu lúc ấy mẹ cũng òa khóc trong tuyệt vọng thì có lẽ bố sẽ không thể vượt qua được. Những lúc như thế, bố cần mẹ ở bên.

“và mẹ sẽ nắm tay bố để kéo bố dậy khi bố ngã, hoặc nói những lời xoa dịu những nỗi đau của bố. Bố cần mẹ. Và vì những lý do tương tự, mẹ cũng cần bố”

Mẹ tôi giải thích rằng cách mẹ phản ứng trước nỗi đau của bố có thể không quan trọng bằng thực tế rằng mẹ ở bên cạnh, dù chỉ im lặng, nhưng quan tâm đến bố. Bố biết rằng bố luôn có thể tin tưởng ở mẹ, rằng mẹ sẽ là tia sáng vào những ngày tối tăm, và mẹ sẽ nắm tay bố để kéo bố dậy khi bố ngã, hoặc nói những lời xoa dịu những nỗi đau của bố. Bố cần mẹ. Và vì những lý do tương tự, mẹ cũng cần bố.

Albert Schweitzer đã nói rất hay: “Đôi khi ánh sáng của chúng ta bị tắt đi nhưng rồi lại được thổi bùng lên thành ngọn lửa bởi một người khác. Mỗi chúng ta đều nợ lời cảm ơn sâu sắc nhất tới những người đã thắp lại cho chúng ta ánh sáng này”. Trong những thời điểm khó khăn, họ là những người thắp lại ánh sáng cho nhau.

Ai là người thắp lại ánh sáng cho bạn? Ai thổi bùng ánh sáng của bạn thành ngọn lửa khi ánh sáng đó yếu đi? Đôi khi người này là một người họ hàng, hay một người thầy, hay một người bạn thân… Tôi đã học được rằng nếu tôi cần ánh sáng tinh thần của mình được thắp sáng lại vào một thời điểm tăm tối, thì luôn có một vài người đặc biệt có thể làm được điều đó.

“Tôi đã học được rằng nếu tôi cần ánh sáng tinh thần của mình được thắp sáng lại vào một thời điểm tăm tối, thì luôn có một vài người đặc biệt có thể làm được điều đó”

Tôi ngưỡng mộ một số người vì sự thông minh của họ. Tôi tôn trọng một số người vì sự mạnh mẽ của họ. Nhưng tôi nghĩ mình mắc nợ những người có thể thắp lại ngọn lửa tinh thần cho mình. Tôi hy vọng tôi có thể là một người như thế đối với những người khác nữa.

 

THỤC HÂN (Dịch)

Sky talkshow: Làm một điều khác biệt

Anh Sky ơi,

Nhiều lúc em cảm thấy chán Việt Nam lắm, chán cái việc ra đường thấy người Việt mình cư xử rất tệ. Rồi lâu lâu báo chí lại ồn ào phê phán một hành động xấu xí gì đó (lúc thì văn hóa xếp hàng, khi thì chuyện “hôi của”). Mọi người bàn tán xong rồi thôi, ra đường em vẫn thấy chuyện xấu xảy ra y như cũ.

Van_an_htl@…

 

Em thân mến!

Mỗi lần bạn bè anh đi du học về, khi những câu chuyện du lịch, học hành rôm rả qua đi, mẫu số chung của các cuộc tán gẫu lại trở về chủ đề: Người Việt mình xấu xí lắm! Điều anh thấy kì lạ là thường chúng ta thấy mình xấu xí không phải vì tự nhận thức bản thân, mà do ai đó bên ngoài nói (hoặc báo động) rằng bạn thật xấu xí. Những du khách nước ngoài than phiền về việc xếp hàng, người Nhật điều tra phát hiện tham nhũng ngành đường sắt Việt Nam… Điều kì lạ tiếp theo là người Việt dễ dàng đồng tình với tất cả phê bình đó nhưng rồi đâu lại vào đấy!

“Nhưng em ạ, những điều xấu chỉ trở thành em khi nào em cho phép nó!”

Chúng ta nói rất nhiều khi thấy sự xấu xí, chúng ta tự trao cho mình quyền làm một quan tòa phán xét người khác, nhưng ít ai tự giành lấy vị trí của một người tiên phong, người làm cách mạng, hay từ mà Steve Jobs – cha đẻ của “quả táo khuyết” – thường nói: “Make a difference / Làm một điều khác biệt”. Anh biết sẽ rất thử thách cho em khi quyết định làm một điều khác. Có lúc em sợ rồi mình cũng trở nên như vậy, vì mình đang sống trong cộng đồng này mà. Nhưng em ạ, những điều xấu chỉ trở thành em khi nào em cho phép nó!

Anh có một khoảng thời gian ngắn làm việc ở nước ngoài và thấy rằng ở đâu cũng có những điều xấu xí, đôi lúc là thói quen, tập quán hay văn hóa. Có một câu nói mà anh luôn giữ trong lòng như là thái độ sống: “Accept what can’t be changed and Change what can’t be accepted” – “Chấp nhận những điều không thay đổi được và Thay đổi những điều không chấp nhận được”. Nếu em không chấp nhận được chuyện chen lấn hàng, đừng làm! Nếu em không chấp nhận chuyện hôi của, hái hoa trộm, đừng làm!

“Chấp nhận những điều không thay đổi được và Thay đổi những điều không chấp nhận được”

Khi gõ thư này cho em, anh vừa xem phần cuối của phim How I met your mother – phiên bản do một teen Mỹ chỉnh lại và đưa lên YouTube. Em biết đấy, facebook tuần rồi có hàng loạt các status của teen mình chia sẻ thất vọng với phần cuối của series phim này, không chấp nhận được. Nhưng bạn teen Mỹ ấy biết cách thay đổi điều đó, ít nhất là cho bản thân mình!

 

SKY

Những người làm sáng cả căn phòng

Mẹ tôi thực sự là một người làm sáng cả căn phòng. Từ hồi nhỏ, tôi đã nhớ, và rất ngạc nhiên, rằng mỗi lần mẹ tôi bước vào một căn phòng thì dường như ai ở đó cũng thấy vui hơn. Mẹ tôi có một nguồn năng lượng kỳ lạ, dường như lúc nào cũng yêu thương, quan tâm và vui vẻ. Mà nguồn năng lượng ấy lại được truyền từ người này qua người khác. Thậm chí, tôi để ý thấy rằng kể cả những người đang quay lưng lại phía mẹ cũng có thể cảm nhận được sự có mặt của mẹ. Không phải là mẹ tôi đi đến đâu cũng ồn ào. Có những khi mẹ bước rất nhẹ, nói rất nhẹ, nhưng khi mẹ vào phòng, mọi người vẫn quay lại, mỉm cười và tiến đến chào hỏi mẹ. Ai cũng thích ở bên cạnh mẹ tôi. Cách nói chuyện dịu dàng, sự hài hước nhẹ nhàng và cả nụ cười tươi tắn của mẹ khiến mẹ chạm được tới trái tim của rất nhiều người. Tâm hồn nhân hậu của mẹ cũng khiến cho mẹ tỏa sáng. Ngay cả trong những năm cuối cùng của cuộc đời mẹ, khi mẹ bị bệnh nặng và căn bệnh đó tàn phá cơ thể mẹ, thì tinh thần mẹ tôi vẫn vui tươi.

“Tâm hồn nhân hậu của mẹ cũng khiến cho mẹ tỏa sáng. Ngay cả trong những năm cuối cùng của cuộc đời mẹ, khi mẹ bị bệnh nặng và căn bệnh đó tàn phá cơ thể mẹ, thì tinh thần mẹ tôi vẫn vui tươi”

Mẹ đã “cài” vào đầu óc tôi suy nghĩ rằng hãy trân trọng tất cả những “người làm sáng căn phòng” trên thế giới này. Mẹ bảo chúng ta có thể thấy họ ở khắp nơi. Một số sáng lấp lánh qua đôi mắt của những đứa trẻ. Một số tỏa sáng sau trí tuệ của những người cao tuổi. Một số bước vào phòng như thể họ đang khiêu vũ. Một số vẫn tỏa sáng dù họ phải ngồi trên xe lăn. Một số khiến chúng ta lóa mắt bởi sự thông minh và sâu sắc của họ. Một số sưởi ấm tâm hồn chúng ta bằng sự yêu thương và thấu hiểu cho dù cơ thể họ có thể không hoàn hảo. Thế giới này tốt hơn rất nhiều vì có những người như thế. Họ cho chúng ta thấy rằng Thiên Đường có thể ở ngay trên Trái Đất này thôi.

Henry David Thoreau, nhà văn, nhà triết học và sử học, từng nói: “Có khả năng vẽ một bức tranh đẹp, hoặc tạc một bức tượng hoành tráng, là điều rất đáng nói. Nhưng còn rực rỡ hơn nhiều khi bạn có thể tạc và vẽ nên chính bầu không khí nơi mà bạn đang sống”. Đó chính là điều mà những “người làm sáng căn phòng” vẫn làm. Và đó cũng là điều mà ai cũng có thể làm. Tất cả chúng ta đều có sự thương yêu để cho đi, có niềm vui để chia sẻ, và tâm hồn để tỏa sáng. Tất cả chúng ta đều có thể khiến mỗi nơi mình đến trở nên dễ chịu hơn bằng nụ cười, bằng sức sống, sự lạc quan và nguồn năng lượng của mình.

“Tất cả chúng ta đều có sự thương yêu để cho đi, có niềm vui để chia sẻ, và tâm hồn để tỏa sáng”

Hy vọng rằng bạn luôn khiến cho mỗi căn phòng bạn bước vào đều sáng hơn một chút.

Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Điều ngọt ngào nhất của mùa thu

Thân tặng 11B6

 

6 giờ 30 phút sáng thứ Hai, cái Dương lớp trưởng tay chổi tay giẻ hùng hổ đạp tung cửa lớp, tâm trạng cực kỳ phấn khích để trực-nhật-một-mình thì đập ngay vào mắt nó là tờ giấy A4 có ghi mấy dòng chữ văn hoa màu mè:

Tháng 9, tháng đẹp nhất năm vừa mon men ghé về. Tại sao lại gọi nó là tháng đẹp nhất năm? Ồ, đừng quá bi quan khi cho rằng ngày trở lại trường là ngày tận thế. Đó chẳng phải là ngày các cặp đôi mới chớm sẽ có cơ hội để… chớm tiếp hay sao? Đó chẳng phải là ngày các chiến hữu sẽ tề tựu về trường đông đủ sau một mùa hè oanh tạc bốn phương tám hướng hay sao? Và quan trọng hơn cả, e hèm, tháng 9 là tháng báo hiệu Thu về. Mùa Trung thu năm nay, bạn và gia đình muốn thưởng thức bánh Trung thu homemade vừa ngon vừa đảm bảo chất lượng với giá cực mềm? Hãy gọi cho tớ, số điện thoại 0933 xxx xxx (gặp Huy sếu đẹp trai ^0^).

Mặt cái Dương đờ đẫn, rồi nó nhanh chóng nhập dữ liệu vào não bộ. Huy sếu bán bánh Trung thu? Tên hậu đậu, vụng về nhất lớp định làm bánh Trung thu? Không không, quá nguy hiểm!

Nhưng đó là sự thật.

Mất hai tiết đầu vò nát mớ tóc xoăn tít, Huy “sếu” mới rặn ra được một đoạn quảng cáo mà Quang còi đã nhận xét thẳng thừng là “cực kì linh tinh và rối rắm, chẳng ăn nhập gì với chuyên môn”. Đây là phi vụ làm ăn đã được lên kế hoạch từ trước của cả đám con trai 11B6. Trung thu năm nay, bọn nó sẽ xắn tay làm mẻ bánh đầu tiên trong đời. Lời rao đã được dán chi chít trong lớp, hành lang, căng-tin lẫn… nhà vệ sinh trong trường, nói chung là ở bất cứ vị trí nào dễ thấy nhất. Công thức và nguyên liệu cũng đã sẵn sàng (google một phát là ra cả đống luôn). Bếp nhà Quang còi rất rộng, má nó lại mới sắm lò nướng bánh và hứa cho cả đám tùy nghi sử dụng bất cứ lúc nào. Kinh phí thì khỏi lo. 24 thằng con trai đã đồng loạt mổ heo đất vào đúng giờ hoàng đạo. Thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Rủi có bán ế, bọn nó sẽ gây áp lực để thủ quỹ trích tiền ra mua bánh cho lớp ăn liên hoan. Mà nội việc bán cho bố mẹ không thôi cũng đủ thu hồi vốn. Cho nên, dù chưa có tí ti kinh nghiệm làm bánh lẫn kinh doanh, dù đã nhất trí sẽ không cho tụi con gái rớ tay vào, bọn nó vẫn tràn ngập niềm tin vào mẻ-bánh-lịch-sử.

Giờ ra chơi hôm ấy, Hải cồ khuân từ đâu về một bịch nilon lỉnh kỉnh đủ món: bột, đường, khuôn bánh… Tối nay, bọn nó sẽ tụ tập ở nhà Quang còi để nhào bột, làm nhân, và mẻ bánh nhân đậu xanh hai trứng sẽ ra lò. Phía cuối lớp, đám con trai xì xầm phân chia công việc, mặc kệ 26 cặp mắt đầy tò mò lẫn kinh ngạc của “Hội liên hiệp phụ nữ 11B6”.

- Mấy ông kinh doanh bánh Trung thu à? Giá cả thế nào? Cập nhật luôn đi để bạn bè ủng hộ. – Cái Dương nhảy phóc từ trên bàn xuống, phá tan bầu không khí yên lặng.

- Hề hề. Bọn tôi vẫn chưa chốt giá, vì chưa làm thử mẻ nào nên chưa biết sẽ tốn kém ra sao. – Hải cồ toe toét.

- Thế có cần bọn này “rao” giùm không?

- Được thế thì tốt quá. Trăm sự nhờ các bà!

Dù hơi ấm ức tí vì không được tham gia vào khâu nào (thậm chí cả khâu tư vấn) trong phi vụ kinh doanh bí ẩn, hội chị em vẫn nôn nóng chờ đợi thành phẩm từ hội con trai (gần) 18 năm chưa một lần vào bếp.

“Cho nên, dù chưa có tí ti kinh nghiệm làm bánh lẫn kinh doanh, dù đã nhất trí sẽ không cho tụi con gái rớ tay vào, bọn nó vẫn tràn ngập niềm tin vào mẻ-bánh-lịch-sử…”

Sáng hôm sau, khi cái Dương háo hức hỏi “Bánh đâu?”, Hải cồ mới rụt rè rút từ trong ngăn bàn ra một gói gì nhìn-như-là-gói-bánh. Mặt cái Dương (lại) đơ ra, hai môi mím chặt lại như đang cố giấu một nụ cười:

- Hình heo hay hình cá thế?

- Hình vuông. Cơ mà bột hơi nhão nên lúc cho vào lò nướng, nó thành ra thế này. – Hải cồ khổ sở.

- Bán nhiêu? – Cái Dương phải cố gắng lắm để sắc mặt không thay đổi, dù ruột gan nó đang xoắn xít hết cả lên.

- Cái này tặng bà đấy. Ăn thử xem hương vị thế nào. Chứ bán ai thèm mua. Mẻ đầu thử nghiệm thôi.

Mấy đứa con gái bu lại chỗ cái Dương. Bọn nó bóc bánh, chia nhau mỗi đứa một miếng.

- Được đấy! Chỉ cần đầu tư thêm ngoại hình nữa là ổn.

- Mẻ này không định bán thế đem cho hết à?

- Nói thật đi, đêm qua các ông thức đến mấy giờ?

- Có gặp gì khó khăn cứ nói nhé, mẹ tôi làm bánh ngon nhất xóm đấy.

Mặt Hải cồ chuyển từ tím lè sang hồng rực. Chừng như cảm kích trước tấm lòng của hội chị em, đám con trai đồng loạt lôi từ trong ngăn bàn ra một bịch bánh, hào phóng phát cho mỗi đứa một cái gọi là ăn thử. Thật lòng mà nói, bánh ăn không đến nỗi nào, dù bề ngoài có hơi “thê thảm” một tẹo. Một ý tưởng vụt lóe lên trong đầu cái Dương:

- Bánh này bán rẻ, khối đứa mua đấy!

- Rẻ là bao nhiêu? Bán ở đâu và vào lúc nào được? – Quang còi tò mò.

- 20 khìn/em. Nhờ đội phát thanh thông báo trên loa vào giờ ra chơi tiết sau. Bán ngay trước cửa lớp. Dễ ùm!

Cái Dương nói xong thì phi một mạch xuống tầng trệt. Mười lăm phút sau, nó vừa thở hồng hộc chạy lên vừa báo tin đội phát thanh đã hứa sẽ “rao” giùm trước khi phát chương trình ca nhạc theo yêu cầu thính giả. Chưa bao giờ hội chị em lại háo hức đến thế. Đứa loay hoay tìm giấy làm bảng giá. Đứa cầm chổi quét hành lang. Cái Vân Ốc thủ quỹ hào phóng trích hẳn hai trăm khìn ra mua chục cái bánh mở hàng ủng hộ vì “Đằng nào thứ Bảy này lớp cũng tổ chức tiệc ngọt mừng Trung thu”.

“Cả lớp nhìn nhau, mặt mũi xanh lè. Món Vân Ốc ăn gần đây nhất là nửa cái bánh trung thu nhân đậu xanh hai trứng nó mua ủng hộ bọn con trai. Và theo lời cái Dương thì nửa còn lại cũng được nó nhanh chóng tẩu tán sau đó mấy chục phút…”

Giờ ra chơi sau tiết Sinh, không khí Trung thu ùa về trên hành lang tầng bốn. Đám con trai mặt mày hớn hở khi nghe tiếng bước chân rầm rập từ đằng xa. Đồng bọn khối 11 cùng đàn em khối 10 kéo lên mua như bão lũ. Trong đám đông, cái Dương vẫn kịp nhận ra chiếc nón cối đã bạc màu của chú Oanh bảo vệ, cả cái dáng ục ịch của thầy Thịnh giám thị và mái tóc uốn lọn mới nhuộm tím của cô Ngọc dạy Văn. Ai cũng mua tận hai cặp. Mẻ bánh đậu xanh hai trứng hết veo chỉ sau mười lăm phút. Đám đông vừa vãn, cái Dương đặt xấp tiền lẻ vào tay Huy sếu, giọng tự hào:

- Thấy chưa? Méo mó có hơn không. Mấy ông chả có đầu óc kinh doanh gì cả!

- Đôi ơn các bà. Mẻ bánh này, bọn tôi huề vốn. – Quang còi cười hề hề.

Chuyện sẽ tốt đẹp biết mấy nếu cái Vân Ốc thủ quỹ không bị đau bụng vào tiết năm. Nó đã nhịn đau suốt 30 phút đầu, cho đến khi mồ hôi túa ra đầm đìa lưng áo thì mới thều thào được mấy câu: “Chúng mày đưa tao xuống phòng y tế với!”. Nhưng nằm ở phòng y tế chưa kịp ấm lưng, Vân Ốc được thầy giám thị tức tốc chở đi bệnh viện đa khoa gần nhất. Cả lớp nhìn nhau, mặt mũi xanh lè. Món Vân Ốc ăn gần đây nhất là nửa cái bánh trung thu nhân đậu xanh hai trứng nó mua ủng hộ bọn con trai. Và theo lời cái Dương thì nửa còn lại cũng được nó nhanh chóng tẩu tán sau đó mấy chục phút. Nguyên nhân đã rõ, nhưng không một ai lên tiếng tra khảo quy trình làm bánh lẫn vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm.

- Bột bánh, nhân bánh tao đều mua ở cơ sở uy tín. Lúc nhào bột, bọn tao cũng đeo bao tay đàng hoàng. Bánh cũng được nướng trong khoảng thời gian cần thiết. Không thể có chuyện cái Vân Ốc ăn phải bánh sống hay bẩn được. – Huy sếu vò đầu.

- Thằng nào làm nhân? – Hải cồ lên tiếng.

- T…a…a…o…!!! Nhưng tao chỉ làm y như công thức, không thêm bớt khâu nào. Nếu tại bánh, tại sao nãy giờ bọn mình không có ai bị đau bụng? Tao nhớ là sáng nay thằng Quang ăn hết cả cái. Tao nửa cái. Thằng Phong cũng nửa cái. – Minh mốc thắc mắc.

Câu hỏi vẫn chưa có lời đáp. Số phận cái Vân Ốc cũng chưa biết ra sao vì mãi không thấy cái Dương gọi điện về báo. Nếu quả thật là do mẻ bánh, đêm nay, không biết trường nó còn có những ai gặp nạn. Thu hồi bánh ngay lúc này là điều cực kỳ bất khả thi. Ba mươi phút trôi qua nặng nề. Huy sếu bắt đầu sụt sịt:

- Biết thế, khỏi bánh biếc cho rồi. Làm lồng đèn cho nó an toàn.

- Lỡ đêm nay có thêm đứa nào đau bụng, phải đi súc ruột, chắc tao không bao giờ dám mò vào bếp lần thứ hai.

- Bây giờ chỉ còn tia hi vọng duy nhất là con Vân bị đau bụng do bị… trúng gió thôi. – Quang còi bẻ ngón tay rôm rốp, mặt mày căng thẳng.

Hội chị em nhìn nhau im lặng. Trách móc hay động viên nhau lúc này cũng bằng thừa. Đằng nào thì bọn nó cũng đã cố gắng hết sức. Một bên gắng sức làm. Bên kia gắng sức mua và ăn ủng hộ. Chẳng ai làm ăn tắc trách hay ủ mưu đầu độc bạn bè. Thời gian chậm chạp trôi qua. Chúng nó chỉ thực sự bừng tỉnh khi cái Dương gọi điện về. Huy sếu bật hẳn loa ngoài để cả bọn nghe cho rõ. Giọng cái Dương líu ríu trong điện thoại, câu nọ quáng quàng vào câu kia, nhưng thông tin về cơn đau bất tử của cái Vân vẫn rõ mồn một:

- Ối giờiiii, không phải bị ngộ độc thực phẩm đâu. Nó bị đau bụng vì… “đèn đỏ” í. Chúng mày khỏi lo, đã có tao và thầy ở đây. Giờ nó đang nằm nghỉ ngơi, nửa tiếng sau xuất viện…blah…blah…blah…

Hội chị em ngượng chín mặt. Đám con trai thì phấn khích đập bàn hú hét ầm ĩ. Có cảm tưởng vụ Vân Ốc đau bụng quằn quại vì “đèn đỏ” là sự kiện đáng được ăn mừng nhất năm. Toàn bộ số tiền bán bánh trung thu được huy động để mua trái cây với sữa tươi tẩm bổ cho thủ quỹ. Bị lỗ sặc gạch, nhưng tên nào tên nấy mặt cứ tươi như hoa. Tối hôm ấy, tại nhà Quang còi, mẻ bánh tiếp theo vẫn được tiến hành theo kế hoạch. Bánh vừa ra lò, cái Dương thoăn thoắt cho vào từng hộp nhỏ, gói lại. Lần đầu tiên nhìn thấy thành phẩm xinh xắn (có sự trợ giúp đắc lực của “Hội liên hiệp phụ nữ 11B6”), Huy sếu cùng đồng bọn cảm kích vô cùng. Quả đúng là cái gì có âm có dương hài hòa mới tốt. Vừa bê xửng bánh thơm phức, cái Dương vừa ngâm nga một đoạn điệp khúc trong “Hà Nội mùa Thu” nghe xao xuyến lạ lùng. Bánh đã được đóng gói xong, sáng mai, cả lớp nó sẽ chia nhau đi khắp trường để bán.

“Giây phút nhìn lớp trưởng hô hào chị em tìm cách tẩu tán mớ bánh làm hỏng, lăng xăng giúp bọn nó làm nhân, đóng khuôn và nướng bánh, Huy sếu chợt nhận ra: Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, điều ngọt ngào nhất của mùa Thu là đây”

Khuya, cả bọn lục đục dắt díu nhau ra về. Huy sếu nán lại, kéo lớp trưởng ra ban công hít gió trời, hỏi khẽ:

- Hỏi thật, mấy bà có giận bọn tôi không?

- Vụ gì?

- Thì vụ “đánh lẻ” này đó.

- Có. Nghĩ gì mà không giận? Nhưng thấy mấy ông lủi thủi rồi gặp đủ sự cố nên… thương.

Huy sếu ậm ừ, vội quay mặt đi chỗ khác. Trời tối, lớp trưởng chắc không thấy hai gò má nó đang đỏ ửng lên. Trước lúc ra về, Huy sếu vẫn kịp đặt vào giỏ xe của lớp trưởng một chiếc bánh nhân thập cẩm đặc biệt được nó đóng khuôn và gói riêng. Cái khuôn bánh Trung thu hình trái tim nó nhờ Quang còi lùng mua mãi mới được. Giây phút nhìn lớp trưởng hô hào chị em tìm cách tẩu tán mớ bánh làm hỏng, lăng xăng giúp bọn nó làm nhân, đóng khuôn và nướng bánh, Huy sếu chợt nhận ra: Chẳng cần tìm ở đâu xa xôi, điều ngọt ngào nhất của mùa Thu là đây.

Đêm. Mùi sầu riêng, lạp xưởng, hạt sen, bột mì quyện với mùi hoa sữa thoang thoảng. Có ai đó vừa đạp xe vừa ngân nga một đoạn điệp khúc trong “Hà Nội mùa thu”, và thấy tim mình rung lên nhè nhẹ.

 

Quang Huy

Khoảng cách gần

Bố tôi là lập trình viên ít nói và hơi khó gần. Ngoài chuyện học của tôi ra, hai bố con không có nhiều đề tài để trò chuyện. Một phần vì bố khá bận. Việc ở công ty nhiều khi làm không hết, bố lại đem về nhà. Kho chất đồ được bố sửa lại để làm phòng làm việc riêng. Bố tự tay sơn lại tường, đóng kệ gỗ và bàn làm việc. Mất cả tháng căn phòng mới hoàn tất. Tôi thích mê cánh cửa gỗ gắn tay nắm đồng. Phòng làm việc của bố không rộng lắm nhưng có tận hai cửa sổ nhìn thẳng ra khu vườn trồng cải cúc phía sau nhà. Ban ngày cửa phòng khóa, tối bố về, phòng cũng đóng im ỉm. Tôi chỉ còn cách lén lút chiêm ngưỡng “căn phòng bí mật” qua hai ô cửa sổ nhỏ.

Một lần, canh trúng lúc bố có việc vội đi, cửa phòng quên khóa, tôi đẩy cửa vào. Một thiên đường sách tin học. Cây đàn guitar cũ treo ngay ngắn trên tường và chậu xương rồng đặt ở góc trái bàn làm việc khiến tôi thích thú. Bố chưa bao giờ nói mình biết chơi guitar, còn cây xương rồng chắc mẹ đã mua rồi đặt ở đó. Máy tính của bố vẫn mở. Tôi nhấp chuột và trong tích tắc, hiện lên một game mới toanh đang được bố lập trình ở công đoạn cuối. Tôi thận trọng rê chuột, xem một tí, định sẽ rời khỏi phòng ngay sau ít phút. Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị thoát khỏi chương trình thì rắc rối xảy đến: Ly nước trên bàn bị xô nghiêng, đổ ập xuống bàn phím. Nhanh như cắt, tôi rút ổ cắm điện, tắt laptop, dốc ngược bàn phím để nước không thấm sâu vào các mạch điện. Sau khi thu dọn bãi chiến trường, tôi buồn bã khép cửa phòng. Chút nữa bố về, tôi không biết phải thú tội như thế nào đây. Tôi không sợ đòn, vì bố chưa bao giờ đánh đòn tôi cả. Tôi cũng không sợ mắng, vì nếu có mắng, bố cũng chỉ nói vài câu. Tôi sợ bố mất niềm tin, vì bố vẫn bảo với tôi rằng: Học cách tôn trọng sự riêng tư của người khác là một điều vô cùng quan trọng.

“Một lần, canh trúng lúc bố có việc vội đi, cửa phòng quên khóa, tôi đẩy cửa vào. Một thiên đường sách tin học. Cây đàn guitar cũ treo ngay ngắn trên tường và chậu xương rồng đặt ở góc trái bàn làm việc khiến tôi thích thú. Bố chưa bao giờ nói mình biết chơi guitar, còn cây xương rồng chắc mẹ đã mua rồi đặt ở đó”

Bữa tối trôi qua nặng nề với tôi. Bố vui miệng khoe với cả nhà về một phần mềm game mới sắp hoàn tất. Nếu dự án này thành công, bố sẽ tặng cả nhà một chuyến du lịch biển. Tim tôi nghẹn lại. Sau bữa ăn, bố xem nốt chương trình thời sự rồi pha một tách cà phê mang vào phòng làm việc. Tôi chạy tới, định gọi bố để thú tội thì cánh cửa phòng khép lại. Từng giây chậm chạp trôi qua. Tôi cứ ngồi bất động ở phòng khách. Cánh cửa phòng làm việc của bố bật mở. Bố vào bếp lấy một ly nước lọc, rồi trở lại phòng. Bố không nhìn tôi, gương mặt cũng không lộ vẻ cáu giận. Không có chuyện gì xảy ra cho đến tận sáng hôm sau, tôi mới tin chắc rằng bàn phím laptop của bố không bị hỏng hóc, còn vụ ổ cắm điện bị rút có lẽ là do bố đã không để ý rồi.

Phần mềm game của bố hoàn tất, người đầu tiên được bố cho xem thành quả không phải chú Trung trưởng dự án, mà là… tôi. Bố gọi tôi vào phòng. Trên bàn làm việc của bố là hai chiếc laptop mở sẵn. Bố kéo ghế bảo tôi ngồi. Hai bố con tôi chơi game. Không thể diễn tả được cảm giác sung sướng của tôi lúc đó. Tôi tự hào và ngạc nhiên về bố kinh khủng. Tôi chưa bao giờ thấy bố chơi game và cười một cách thoải mái như thế. Kết thúc game, bố thắng. Dù thua, tôi không những không buồn mà còn cảm thấy nhẹ nhõm kinh khủng. Hai bố con tôi chưa bao giờ gần gũi và vui đến thế. Và tôi quyết định thú nhận tất cả.

- Cách đây hai tuần, con đã lẻn vào phòng làm việc xem trộm phần lập trình game của bố.

- Vậy sao? – Bố nhấp một ngụm cà phê.

- Con làm đổ ly nước vào bàn phím. Con đã rút ổ cắm điện, tắt laptop và dốc ngược bàn phím…

- Con xử lý nhanh đấy!

- Bố… không thấy sự thay đổi gì ạ? – Tôi thì thào, không dám nhìn bố.

- Không. Bố biết hết.

- Bố đã không mắng con.

- Mắng thì được gì nào? Để con tự suy nghĩ và thú nhận thế này có phải nhẹ nhõm hơn nhiều không?

“Mắng thì được gì nào? Để con tự suy nghĩ và thú nhận thế này có phải nhẹ nhõm hơn nhiều không?”

Tôi rời phòng làm việc của bố khá khuya. Đó đã không còn là căn phòng bí mật với tôi nữa. Bố cho tôi xem những quyển sách Tin học mới nhất, cây guitar gắn bó với bố mẹ suốt bốn năm Đại học, cả phần mềm game bố đang thử sức. Bố véo nhẹ tai tôi: “Không có bí mật nào trong ngôi nhà này cả. Những cánh cửa sinh ra không phải để tạo ra khoảng cách, con gái nhé. Nếu con thích, cứ mở khoá, vào phòng này mà chơi. Miễn đừng đổ nước vào máy laptop…”

Tôi nhìn bố ở khoảng cách thật gần và nhận ra: Thú vị hơn cả một bí mật, là chẳng nên có bất cứ một bí mật nào cả. Chỉ có những bài học trìu mến mà mỗi người sẽ tự tìm thấy trong ngôi nhà của mình.

 

LINH ĐAN

Nhà tiên tri

Hồi mới vừa qua Tết, nhỏ Di học đâu đó trên mạng trò bói tay. Từng đứa xoè lòng tay ra, nhỏ chăm chú dòm một hồi sẽ nói vanh vách tính cách, thói quen chưa ai biết của người đó, những điều xảy ra hồi xửa hồi xưa rồi cả việc sắp diễn ra nữa. Mấy nhỏ con gái tò mò nhứt là vụ bói tình yêu. Khi nào thì sẽ gặp hoàng tử. Anh chàng ấy có đẹp trai không, có tài giỏi không. Mấy tên con trai coi hời hợt vậy mà cũng tò mò muốn biết “vận mệnh tương lai”.

Tụi nó thường hỏi xem sẽ đậu vô đại học gì, liệu có thành công trên con đường sự nghiệp… Mọi người lần lượt dẫn Di đi ăn chè, thưởng thức bánh su kem rồi lại mua tặng mấy bịch bánh tráng trộn để được nghe nhỏ đưa ra những tiên đoán huy hoàng. Nhiều đứa gật gù: “Thấy đúng đó!” Nhìn chung, theo lời Di, sớm muộn gì người nào rồi cũng sẽ đạt được hết những điều mong ước, nếu có trục trặc thì kiên nhẫn tí xíu rồi sẽ vượt qua.

Chỉ còn mình tui là chưa tới gặp Di. Nói nào ngay, tui không quan tâm tới trò này mà còn thấy dị ứng nữa đó. Một phần tui là cán sự lớp, một phần tui đọc báo, thừa biết mấy vụ coi bói này nọ chỉ là trò bịp thôi. Facebook đó, cứ lên đó mà xem thì tha hồ tay chằng chịt chứ có phải phần mềm máy tính đâu mà lập trình được số phận người ta. Tuy nhiên, thấy đám bạn xung quanh ai nấy đều nở nụ cười vui sướng, đầy hy vọng sau khi từ căng-tin đi lên cùng Di, tui cũng quyết định thử nghe nhỏ “phán” coi sao. Nói tới nói lui, thế nào mà nhỏ chẳng hở sườn, lộ ra nhỏ chỉ biết đoán mò. Khi đó thì tui sẽ bắt bẻ tới cùng, vạch trần “nhà tiên tri”, nhân tiện dẹp luôn cái trò “mê tín dị đoan”.

“Nói tới nói lui, thế nào mà nhỏ chẳng hở sườn, lộ ra nhỏ chỉ biết đoán mò. Khi đó thì tui sẽ bắt bẻ tới cùng, vạch trần “nhà tiên tri”, nhân tiện dẹp luôn cái trò “mê tín dị đoan”.

Khi tui mở lời nhờ Di coi giùm “hậu vận”, nhỏ cảnh giác: “Hỏi mà có tin không?” Tui trả lời nước đôi: “Nếu đúng thì tin. Không thì coi như…” Di cau mặt, lấn tới: “Ông nói coi như là như sao?” Tui tỉnh rụi: “Thì coi như… bà xạo!” Nữ tiên tri hừ mũi: “Để khi nào rảnh tui sẽ coi tay cho ông!” Đó, biết ngay. Nhỏ đang tính đường thoái lui hoặc có thêm thời gian để điều tra một người bản lĩnh như tui.

Gần đây, lớp tui liên tiếp mấy vụ lùm xùm. Hai tên xóm bàn cuối gây gổ đánh nhau ngay trước cổng trường, bị chú bảo vệ bắt lên phòng giám thị. Một cô bạn đi học bằng xe đạp té vô mũi xe hơi, bị thương phải vô bệnh viện. Rồi một nhỏ bạn khác nhắm thấy mai mốt chẳng vô nổi trường đại học nào, quyết định nghỉ ngang để buôn bán. Mấy vụ đó tui đều phải cùng thầy chủ nhiệm tìm hướng giải quyết. Theo yêu cầu của tui, hai tên bạn không cự nhau nữa. Cô bạn bị thương đã lành. Nhỏ bạn muốn nghỉ học đã miễn cưỡng trở lại trường. Thế nhưng tui vẫn lo lắm vì biết rằng các biện pháp kỷ luật, an ủi hay động viên chung chung không có hiệu quả lâu dài. Nếu có thêm việc gì, tui sẽ bị thầy khiển trách vì không hoàn thành nhiệm vụ trưởng lớp.

Tui đã quên bẵng trò xem bói tay của Di thì bỗng dưng giờ ra chơi, nhỏ chủ động tới kiếm: “Ông vẫn giữ ý định tìm hiểu tương lai chứ?” “Coi thì coi!” Hai đứa kéo ra ghế đá kế vườn trường, nơi ít người qua lại ồn ào. Sau khi xem kỹ bàn tay trái xòe ra của tui, nhỏ Di nói một số nhận xét. Tui không nể chút nào vì toàn điều tui tự biết rồi. Chẳng hạn như tính tui khó chịu, ưa đòi hỏi cao nên ở nhà hay ở lớp đều ít hòa hợp với mọi người. Rồi chuyện tui sẽ đậu điểm cao vô trường đại học mong ước… Nhìn vẻ mặt chẳng có gì là thán phục của tui, nhỏ bạn vẫn kiên nhẫn. Tui hỏi chọc quê: “Còn gì nữa không?” Nhỏ hỏi ngược: “Ông có dám nghe không?” Tui gật. Nhỏ không nhìn vô tay nữa, mà nhìn thẳng vô mắt tui: “Hiện thời ông đang có rất nhiều điều lo lắng. Nếu ông không giải quyết sớm, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn!” Tui chột dạ. Sao nhỏ đọc được nỗi lo của tui? Tui có viết gì trên Facebook hay chia sẻ với ai đâu. Tui hỏi: “Vậy tui phải làm sao?” Nhà tiên tri nghiêm trang: “Ông sẽ nghe những gì tui nói?” Lúc này thì tui gật đầu, chú ý thật sự.

Tui rủ Di tới thăm cô bạn bị đụng xe. Cô bạn đã bình phục, nhưng tâm lý sợ sệt khi ra đường làm cô bạn chưa dám tới lớp. Nói chuyện một hồi cũng tìm ra hướng giải quyết: Mỗi ngày tui hay Di qua nhà cùng cô bạn đi học, rồi trưa về cùng. Mắt cô bạn sáng lên mừng rỡ. Tui với Di tiếp tục qua nhà nhỏ bạn muốn bỏ học. Bước qua cánh cửa nhỏ xíu, tui mới hiểu lý do không phải nhỏ bạn học dở, mà vì gia cảnh sa sút. Vụ này thì tui báo với thầy chủ nhiệm. Không mấy khó khăn, thầy xin ban giám hiệu miễn học phí và còn tặng một học bổng, đảm bảo cho nhỏ đi học tới ngày tốt nghiệp. Còn hai tên bạn vẫn đang hầm hừ nhau, tui kêu cánh con trai rủ đi đá banh với lớp khác. Ở cùng đội, lại phải cùng nhau giành chiến thắng, xung đột giữa hai người đã hóa giải dễ dàng. Về điều này, tui cũng làm theo lời mách bảo của cô bạn tiên tri đó.

“Tới giờ ông vẫn khờ vậy sao? Các bạn lớp mình tốt và giỏi lắm, nhưng nhiều bạn không tự tin. Tui nói những điều lạc quan để mọi người mạnh bạo hơn thôi!”

Hôm giữa học kỳ, thầy hiệu trưởng tuyên dương lớp tui có nhiều tiến bộ, không ai nghỉ học và không còn đánh nhau. Là lớp trưởng nên tui cũng được khen. Lúc về đi cùng Di, tui cám ơn nhỏ đã cho tui các tư vấn bổ ích. Nhỏ cười, không nói gì.

Tui hỏi: “Có phải nhờ tài bói tương lai không?” Nhỏ nhăn mặt: “Tới giờ ông vẫn khờ vậy sao? Các bạn lớp mình tốt và giỏi lắm, nhưng nhiều bạn không tự tin. Tui nói những điều lạc quan để mọi người mạnh bạo hơn thôi!” Tui băn khoăn: “Vậy bằng cách nào Di biết tui lo nghĩ chuyện gì?” Nhỏ nheo mũi cười khì: “Tự biết vậy đó!” Tui xòe tay ra. Không phải cho nhà tiên tri xem, mà để nắm lấy tay nhỏ, thiệt nhanh.

 

CƯỜNG P.

Những bài học cuộc sống: Món quà tuyệt vời nhất

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

MÓN QUÀ TUYỆT VỜI NHẤT

          Năm đó tôi lên 5 tuổi. Mẹ tôi đang lúi húi lau sàn nhà bếp, còn tôi thì ngồi co chân lên ghế, kể cho mẹ nghe về những cô bạn ở lớp mẫu giáo. Chợt mẹ ngừng tay, ngẩng lên nhìn tôi và hỏi:

- Hai người bạn thân nhất của con là ai?

Tôi không chắc nên nói thế nào. Tôi đã chơi với Jill từ hồi 3 tuổi, hoặc có khi từ hồi nhỏ hơn nữa. Và tôi cũng rất thích Jaime – một cô bạn cùng lớp.

- Là Jill và Jaime ạ.

Mẹ tôi nhìn tôi lâu hơn, rồi chợt tháo đôi găng tay cao su ra, hỏi tiếp:

- Thế còn Karen và Cindy thì sao?

Các chị của tôi ư?

- Karen và Cindy ạ? – Tôi nhún vai – Con không biết bạn thân nhất của các chị ấy là ai.

- Không – Mẹ ngắt lời – Mẹ muốn nói là, tại sao các chị ấy không phải là bạn thân của con?

Mẹ có vẻ buồn, như thể tôi vừa làm mẹ không hài lòng một điều gì đó. Tôi lí nhí:

- Nhưng họ là chị con cơ mà.

- Đúng, nhưng họ vẫn có thể là bạn thân của con. Bạn con có thể đến rồi đi, nhưng các chị con thì luôn ở cạnh con.

Vào thời điểm đó, cái ý tưởng coi hai người chị là hai người bạn thân có vẻ rất lạ lẫm đối với tôi. Lúc nào mà chúng tôi chẳng cãi cọ để tranh nhau đồ chơi, thức ăn, sự quan tâm chăm sóc của mẹ, hay nên xem kênh TV nào… Nói chung là cứ động đến cái gì mang tính “chung” là chúng tôi cãi nhau. Thế thì làm sao hai người chị lại là bạn thân của tôi được? Họ thậm chí cũng không cùng tuổi tôi. Và chúng tôi đều có bạn bè ở trường.

Nhưng mẹ không bao giờ để ba chúng tôi quên điều đó: chị em cần phải là những người bạn thân thiết của nhau, mãi mãi. Mong ước của mẹ là cho chúng tôi điều mà mẹ chưa từng có. Mẹ tôi là con một. Mẹ không có anh chị em để chia sẻ những chuyện lặt vặt hàng ngày, những chuyện của lứa tuổi mà có thể bố mẹ không thể hiểu hết. Mẹ đã luôn mong muốn có anh chị em. Nên khi mẹ sinh 3 chị em tôi trong vòng 4 năm, mẹ cho rằng mong ước của mẹ đã bắt đầu hình thành. Mẹ nói mẹ đã tặng mỗi đứa chúng tôi một món quà: đó là chị em gái. Và mẹ muốn đảm bảo rằng chúng tôi không coi nhẹ món quà đó. Mẹ không bao giờ tỏ ra cưng đứa nào hơn, mẹ khuyến khích chúng tôi nói chuyện, đi chơi, hỏi han nhau. Đi đâu, mẹ cũng đưa cả 3 đứ đi: trượt tuyết, shopping, bơi lội… và bảo chúng tôi kể về sở thích của mình cho chị em cùng nghe. Thậm chí, khi chúng tôi đến tuổi teen và nếu một đứa phạm lỗi, mẹ sẽ gọi cả 3 đứa tới, đưa ra hình phạt như nhau (thường là cắt tiền ăn vặt một tuần hoặc không cho đi xem phim), với lý do là chị em gái không biết khuyên bảo nhau. Và thế là mẹ lại làm chúng tôi có chung những “kinh nghiệm thương đau”.

Cũng như tất cả những chị em gái khác, mối quan hệ của chúng tôi không phải lúc nào cũng êm thấm. Chúng tôi cũng vẫn cãi cọ, đôi khi giận dỗi nhau. Nhưng ở đâu đó giữa những bài học của mẹ, những lần cùng đi shopping, những kỳ nghỉ của cả gia đình và những kỷ niệm được chia sẻ, chúng tôi nhận ra rằng mẹ đã nói đúng. Tôi đã chia sẻ với hai chị của tôi những điều mà tôi không nói với một ai khác. Chị Cindy và tôi đã cùng tham gia cuộc chạy marathon gây quỹ từ thiện. Chúng tôi chạy cạnh nhau, thậm chí cùng nắm tay nhau khi vượt qua vạch đích. Khi chị Karen có bạn trai, tôi cũng là người được chị ấy mời đi “xem mặt” anh chàng đáng mến đó. Rồi cả ba chị em tôi còn để dành tiền đi du lịch châu Âu cùng nhau, và tất nhiên, không thiếu những bức ảnh chụp chung ba chị em.

Đã 17 năm trôi qua kể từ lần đầu tiên mẹ hỏi hai người bạn thân nhất của tôi là ai. Có thể mẹ cũng đã hỏi hai chị tôi câu đó. Nhưng bây giờ thì mẹ không cần hỏi chúng tôi nữa. Vì chắc chắn mẹ đã biết rồi.

Christine Many

Thục Hân (dịch)