Con người kỳ lạ ở nhà ga

Năm 16 tuổi, tôi hoàn thành kỳ huấn luyện quân đội cơ bản và quyết định rời khỏi Florida, nơi tôi lớn lên trong một cô nhi viện, để tới thành phố khác tìm cơ hội.

Khi tôi đến nhà ga tàu điện ngầm, tôi để ý thấy có rất nhiều người vô gia cư tụ tập ở đó – và đó cũng không phải là chuyện bất thường. Có một số người, tôi nghĩ mình đã từng gặp trước đây, bởi tôi cũng là một đứa trẻ đường phố vài năm trước khi sống ở cô nhi viện và được đào tạo những kỹ năng cơ bản để tự lập.

Vì tôi chưa bao giờ có gia đình, nên tôi quyết định dừng lại một chút, nhìn quanh xem có người nào mà tôi từng quen từ ngày trước không. Khi nghe thấy có tiếng ồn ào cùng một đám đông, tôi lại gần và thấy có mấy thanh niên đang vừa chế nhạo, vừa xô đẩy một người bị dị tật. Người này thấp hơn hẳn mức bình thường, khuôn mặt hơi méo mó và chân đi khập khiễng. Thực ra, tôi đã từng nhìn thấy người đàn ông này nhiều năm trước, hồi tôi còn sống lang thang, nhưng tôi chưa bao giờ bắt chuyện với ông ta vì trông ông ta có vẻ đáng sợ.

“Có một số người, tôi nghĩ mình đã từng gặp trước đây, bởi tôi cũng là một đứa trẻ đường phố vài năm trước khi sống ở cô nhi viện và được đào tạo những kỹ năng cơ bản để tự lập”

Ban đầu, tôi cứ thế bước tiếp bởi tôi không nghĩ rằng mình có thể làm gì để cản mấy cậu thanh niên kia. Tôi không đủ can đảm. Nhưng càng bỏ đi xa, tôi càng cảm thấy trong lòng mình không yên ổn.

Cuối cùng, không chịu được nữa, tôi quay lại. Lúc này, mấy cậu thanh niên đã bỏ đi, còn người đàn ông dị tật thì bị đẩy ngã, ngồi bệt dưới đất, quần áo bẩn thỉu. Tôi nhìn ông ấy và chẳng biết nói gì. Thế rồi tôi cúi xuống, đỡ ông ấy dậy, dìu ông ấy tới ngồi ở một băng ghế, và bảo rằng tôi sẽ mua thứ gì đó cho ông ấy ăn, nếu ông ấy đói.

Ông ấy bảo tôi rằng ông ấy đang đói, cho nên tôi mở ví lấy ra một tờ 20 đôla. Đó là một khoản tiền lớn đối với tôi vì tôi chỉ được nhận 68 đôla/tháng trong kỳ huấn luyện quân đội. Khi tôi chào ông ấy rồi đi tiếp, ông ấy chợt gọi tôi lại và hỏi liệu ông ấy có thể mời tôi bữa tối được không.

Chúng tôi vào tiệm ăn nhanh ngay trong ga tàu điện ngầm và gọi hai chiếc bánh burger cùng một phần khoai tây chiên. Chúng tôi nói chuyện với nhau một lúc. Tôi kể với ông ấy rằng tôi đã sống một thời gian trong cô nhi viện và bây giờ tôi sẽ cố gắng đi tìm việc làm ở một thành phố khác. Ông ấy thì kể rằng ông ấy cũng không biết cha mẹ mình là ai, và rằng ông ấy cũng từng sống ở cô nhi viện. Sau khi ăn xong, tôi quyết định trả tiền bữa ăn để ông ấy có thể giữ lại 20 đôla.

Thế rồi người đàn ông này bảo tôi đợi một lúc trong khi ông ấy đi lấy một thứ quan trọng. Vì cũng chẳng vội vàng gì nên tôi ra ghế ngồi đợi. Phải đến 30 phút sau, ông ấy mới quay lại, đưa cho tôi một phong bì lớn và bảo tôi không được mở ra cho đến khi lên tàu. Tôi bắt tay ông ấy và nhìn theo cho đến khi ông ấy đi khuất. Thế rồi tôi gấp chiếc phong bì lại, cho vào túi và đi.

“Tôi bắt tay ông ấy và nhìn theo cho đến khi ông ấy đi khuất. Thế rồi tôi gấp chiếc phong bì lại, cho vào túi và đi”

Một lúc sau, tôi lên được chuyến tàu mình cần. Khi đã ngồi yên chỗ, tôi mới nhớ ra chiếc phong bì mà người đàn ông dị tật đưa cho mình. Tôi mở ra, trong đó là mười tờ 100 đôla còn mới tinh, một tờ giấy ghi chú, và một trang tạp chí.

Trong tờ giấy đó có viết: “Tôi đã nói rằng tôi sẽ mời cậu ăn tối”. Còn trên trang tạp chí là hình ảnh chính người đàn ông dị tật lúc nãy, ăn mặc trang trọng, với tiêu đề bài báo: “Người đàn ông dị tật từng sống trong cô nhi viện đã trở thành một trong những doanh nhân giàu có nhất”. Ở dưới cùng của trang báo đó có thêm một dòng chữ viết tay: “Cậu hãy dùng số tiền này để ăn bữa tối thật ngon nhé! Mặc dù với tôi, bữa ăn trong tiệm ăn nhanh lúc nãy mới là bữa ngon nhất mà lâu lắm rồi tôi mới được thưởng thức”.

 

THỤC HÂN

(Dịch)

Một góc của riêng mình

Năm tôi sắp lên lớp Mười Một, theo gợi ý của cậu Sáu, ba má cho tôi vô thành phố sống ở nhà cậu để có điều kiện học hành tốt hơn. Tôi rất hào hứng với chuyến đi. Nhà cậu Sáu rộng rãi, lại ở ngay mặt tiền đường lớn, đi đâu cũng thuận tiện. Nhờ mối quen biết, cậu hứa sẽ dễ dàng xin được cho tôi vào một trường trung học có tiếng. Nói chung là chẳng có gì phải đắn đo trước một thay đổi tốt đẹp như vậy.

Mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch. Cậu mợ rất hào hứng khi có thêm tôi là thành viên trong nhà. Cậu Sáu cứ nhắc hoài hồi xưa má tôi làm lụng vất vả, hy sinh cho mấy em ăn học thành tài. Nay có dịp thì cậu sẽ lo cho tôi để chị Hai vui. Tôi được dành hẳn một căn phòng ở lầu ba, nhìn xuống con đường tấp nập người qua lại. Khi tôi chạy xuống bếp xin mợ Sáu cho tôi phụ làm việc nhà, mợ xua đi ngay. Cậu mợ Sáu bận rộn với công việc kinh doanh vải nên đã nhờ sẵn một chị giúp việc bếp núc và coi sóc hai thằng nhỏ. Nói tóm lại, sống với cậu mợ, tôi chỉ cần học hành giỏi giang mà thôi.

Mừng có thêm thành viên mới, cậu Sáu tậu dàn karaoke hoành tráng. Tối nào mọi người cũng tụ tập hát hò. Cuối tuần mợ Sáu lại cho cả nhà đi ăn nhà hàng, tới rạp coi phim hoặc coi kịch hài. Chưa kể sau khi ngó qua mấy bộ đồ ít ỏi và sơ sài của tôi, mợ lắc đầu, nhất định dẫn tôi đi rảo các shop thời trang, mua sắm tủ quần áo mới. Hơn một tháng là tôi thấy mình trở thành người thành phố thiệt rồi. Nỗi lo bị xung quanh cười chê là “phèn”, là “lúa” bay biến không còn nữa.

“Hơn một tháng là tôi thấy mình trở thành người thành phố thiệt rồi. Nỗi lo bị xung quanh cười chê là “phèn”, là “lúa” bay biến không còn nữa…”

Niềm vui và hứng thú xẹp dần khi nhập học. Ở trường mới, năm học bắt đầu từ giữa tháng Tám. Bạn bè khá thân thiện với tôi. Nhưng tôi sớm nhận ra mối quan tâm lớn nhất của các bạn không giống như tôi nghĩ. Các bộ phim mới, quán xá, quần áo thời trang ít được nhắc tới. Ai cũng chú trọng việc học. Sau kết quả kỳ kiểm tra chất lượng đầu năm, không khí trong lớp càng trở nên cạnh tranh. Tôi bắt đầu hiểu, nếu không chứng minh được mình, tôi sẽ trở thành một người thua sút, lạc lõng trong một tập thể toàn những người mạnh mẽ và học giỏi.

Ở trường về, tôi ngồi ngay vô bàn học. Nhưng cửa phòng đã đập rầm rầm. Hai nhóc em họ xông vào, rủ tôi chơi rượt đuổi. Một loáng đã tới giờ cơm chiều. Bữa ăn kéo dài, mợ Sáu rủ ngồi lại, coi tiếp tập cuối bộ phim truyền hình hấp dẫn. Tối thì tiếng karaoke ở tầng dưới vọng lên. Tôi không sao tập trung được vô dãy phưong trình Hoá học và mấy bài tập ngữ pháp tiếng Anh. Cứ thế, điểm số các môn ở trường của tôi chỉ dừng ở mức trung bình, có khi sụt thấp hơn. Không còn lo lắng nữa mà tôi cảm thấy sợ lắm. Nếu ở thành phố mà học còn sút hơn ở nhà, thì làm sao đậu đại học? Ba má và cậu mợ Sáu sẽ nghĩ gì, sẽ thất vọng thế nào?

Một buổi chiều được về sớm, đi bộ ngang qua một tiệm cà phê bánh ngọt nhỏ ở góc phố, tôi bỗng nhìn thấy tấm bảng treo trước cửa: tuyển nhân viên phục vụ. Một ý tưởng lóe lên. Tôi mạnh dạn đẩy cửa, vào gặp bác chủ tiệm và thế là tôi được nhận vào làm theo ca.

Cậu mợ Sáu đều sốc khi biết tôi xin việc làm thêm. Cậu sẵn sàng cho thêm khoản tiêu vặt. Nhưng tôi chỉ giải thích rằng tôi muốn được làm quen với tính tự lập. Còn lý do nữa tôi không thể nói ra với cậu mợ, đó là tôi muốn có một không gian yên tĩnh để học hành.

Nghe có vẻ kỳ lạ khi tìm một chỗ học nghiêm túc ở nơi làm thêm, lại là tiệm cà phê. Nhưng thực sự mọi việc đúng như tôi mong đợi. Bác chủ tiệm lớn tuổi rất hiền. Quán hầu như chỉ đông khách vào buổi trưa. Công việc của tôi là phục vụ thức uống và đồ ăn trưa theo yêu cầu của khách. Những lúc khác, tôi được ngồi trong góc khuất sau kệ báo và mấy chậu cây để học bài, có việc gì bác chủ sẽ gọi. Khách đến tiệm hầu hết là các anh chị nhân viên văn phòng nên rất ít khi có chuyện ồn ào. Với không khí yên tĩnh đó, tôi học mọi thứ dễ dàng. Tôi còn biết tranh thủ thời gian để làm bài tập nhanh, tận dụng từng phút giữa lúc mang đồ uống ra cho khách và lúc tính tiền để học thuộc một vài từ tiếng Anh mới. Không phải liền tức khắc, nhưng từng bước một, tôi thấy mình khá lên. Tôi đã có vài điểm chín, điểm mười đầu tiên trong ánh mắt động viên của các bạn cùng lớp.

Suốt năm cuối cấp bận rộn, tôi vẫn đến tiệm cà phê. Tôi cũng không xin tiền tiêu vặt của ba má hay cậu Sáu nữa vì đã có tiền làm thêm rồi. Bữa nào lãnh lương, tôi lại dẫn hai thằng em họ đi ăn kem, chơi điện tử. Cậu mợ Sáu thôi trách móc khi thấy tôi vui vẻ, tự tin, và quan trọng nhất là điểm số trong sổ liên lạc luôn trên mức khá.

“Bản nhạc trên loa được vặn khẽ, để tôi tập trung cho bài vở. Trong cái góc nhỏ vừa chung vừa riêng đó, tôi đã thu lượm kiến thức để vượt qua các kỳ thi thật hài lòng”

Gần đến kỳ thi tốt nghiệp và chuẩn bị thi đại học, tôi xin bác chủ tiệm nghỉ làm. Như một món quà nhỏ bất ngờ, bác bảo tôi đừng ngại, không làm cũng được, nhưng cứ đến tiệm mà học. Tôi sẽ không bao giờ quên những giờ ngồi cạnh bức tường kính, nắng sáng chiếu lên trang tập. Bản nhạc trên loa được vặn khẽ, để tôi tập trung cho bài vở. Trong cái góc nhỏ vừa chung vừa riêng đó, tôi đã thu lượm kiến thức để vượt qua các kỳ thi thật hài lòng.

Khi viết lại câu chuyện này, tôi đang là sinh viên năm nhất. Tôi vẫn đến tiệm cà phê thân quen khi có việc cần suy nghĩ, hay khi cần một nơi gặp gỡ trò chuyện với đám bạn thân. Không mình tôi đâu, mà các bạn tôi ai cũng từng có góc riêng nho nhỏ: Một chỗ ngồi ở thư viện. Một gốc cây trong công viên. Có khi là cái bàn học trong ngôi nhà chật… Không nhất thiết phải tiện nghi rực rỡ, giản dị thôi cũng được, ai cũng cần tìm một nơi để được là chính mình. Ở đó, mỗi người đều lặng lẽ thay đổi và trưởng thành lên.

 

                                                                   Huỳnh Thư

Truyện ngắn: Mùa cây thay lá

Lời đề nghị

- Thy này, chúng mình cứ thế này thôi và tạm thời đừng để cho ai đó biết nhé! – Lâm nói với tôi như thế trong một buổi chiều nhạt khi chúng tôi ngồi bên nhau trong một quán café nhỏ. Phố thưa vắng người qua lại. Trời hôm ấy có nắng nhưng những tia nắng mỏng và yếu ớt, chẳng đủ vắt qua ô cửa sổ chỗ chúng tôi đang ngồi.

Những tia nắng yếu ớt giống hệt như sự phản kháng trong tôi…

Tôi và Lâm đã chính thức là “gà bông” gần 3 tháng rồi, nhưng Lâm chưa một lần muốn thể hiện điều đó. Ở lớp, Lâm và tôi cực ít giao tiếp. Trên Facebook chúng tôi cũng chẳng “in a relationship” với nhau. Nếu có hẹn hò gì, chúng tôi thường trao đổi qua tin nhắn, địa điểm gặp gỡ cũng xa trường… Ban đầu tôi nghĩ là Lâm ngại thể hiện tình cảm hoặc nghĩ rằng chưa đến lúc để chúng tôi công khai mối quan hệ này. Nhưng rồi, khi những sự việc cứ lặp đi lặp lại như thế tầm một tháng, tôi đã lờ mờ đoán được gì đó. Có điều, tôi không dám thừa nhận, sợ rằng mình sẽ để vuột đi mối quan hệ tốt đẹp mà tôi đang có với Lâm. Cho đến hôm nay, khi Lâm chính thức nói với tôi lý do và đề nghị tôi một điều lẽ ra cậu ấy chẳng bao giờ nên đề nghị:

- Tớ đã hứa với Hân là chỉ khi nào cậu ấy có bạn trai thì tớ mới chính thức quen một ai đó. Tớ thật sự không muốn nuốt lời.

Lúc đó, tôi nghĩ mình nên đứng phắt dậy và bỏ về, hoặc chí ít thể hiện một cảm xúc gì đó tương tự như sự tức giận. Nhưng, tôi lại thấy câu trả lời: “Ừ, tớ cũng nghĩ vậy” lí nhí trượt ra khỏi miệng mình.

 

Cây tình yêu

Tôi từng nghĩ tình cảm của mình dành cho Lâm giống hệt như một cái cây. Ban đầu chỉ là một hạt giống nhỏ, rồi hạt giống này nảy mầm, từng bước cựa mình vươn cao lên mặt đất thành một chồi xanh nhỏ xinh. Cái cây ấy cứ dần lớn lên, từng ngày, từng ngày một với những phiến lá non xanh, mỗi chiếc lá là mỗi kỉ niệm của tôi với Lâm. Cho đến khi tôi không thể đếm hết những chiếc lá trên cây, thì tôi nhận ra rằng tình cảm của tôi dành cho Lâm đã sâu đậm lắm…

Tôi thích Lâm từ hồi lớp 10, khi chúng tôi cùng ở trong đội làm Báo tường. Thường thì đội Báo tường mà tôi tham gia từ trước đến giờ luôn chỉ có con gái, mấy bạn nam đi cùng cũng thường chỉ giữ “chân sai vặt” hoặc là “nhân lực phụ” đi theo… cổ vũ tinh thần. Nhưng đội Báo tường năm lớp 10 của tôi thì khác hẳn khi Lâm giữ vai trò chủ chốt. Lâm vẽ rất đẹp và đặc biệt tài năng trong việc sử dụng những mảng màu. Đã thế Lâm lại rất nhiệt tình và có trách nhiệm, cậu ấy nói rằng chúng tôi chỉ cần lo nội dung sao cho thật tốt, còn tất cả những phần liên quan đến minh họa, Lâm sẽ phụ trách.

“Lâm vẽ rất đẹp và đặc biệt tài năng trong việc sử dụng những mảng màu. Đã thế Lâm lại rất nhiệt tình và có trách nhiệm, cậu ấy nói rằng chúng tôi chỉ cần lo nội dung sao cho thật tốt, còn tất cả những phần liên quan đến minh họa, Lâm sẽ phụ trách”

Gương mặt Lâm khi vẽ rất đặc biệt, nghiêm nghị nhưng dịu dàng. Hệt như cậu ấy đang làm một điều gì đó hết sức thiêng liêng. Và đó hẳn và việc cậu ấy rất yêu mến. Tôi cứ muốn ngắm mãi gương mặt ấy của Lâm. Và cùng với thời gian, tôi cũng nhận ra là mình thích cậu ấy lúc nào không hay. Không hẳn và vì điều gì cả, chỉ đơn giản là sự xuất hiện của cậu ấy có ý nghĩa trong cuộc đời tôi và làm xáo trộn những ngăn cảm xúc vốn rất bình yên từ trước đó.

Còn Hân là cô bạn xinh xắn, phụ trách văn nghệ của lớp tôi. Năm lớp 11 cậu ấy với Lâm chính thức trở thành một đôi. Lúc ấy, tôi đã nghĩ rằng mình chẳng bao giờ có cơ hội với Lâm cả. Cho đến một ngày, Lâm đến lớp với vẻ mặt buồn bã. Và ngày hôm sau… rồi ngày hôm sau nữa không thấy cậu ấy và Hân đi cùng nhau…

Về lý do, tôi chưa bao giờ hỏi Lâm, dù sau này khi tôi và cậu ấy đã trở nên thân thiết. Hân và tất cả những gì liên quan đến cô bạn sẽ mãi là một phần Lâm không muốn chia sẻ và là một bức tường vô hình tạo nên khoảng cách giữa tôi và Lâm.

Buổi cafe hôm ấy đã lấy đi của tôi rất nhiều sức lực, dù việc duy nhất tôi làm chỉ là ngồi, uống cafe và nói chuyện với Lâm. Nhưng mỗi lời Lâm nói hệt như một cơn gió, không ngừng thốc vào “cái cây tình yêu” trong lòng tôi khiến cả thân cây rung lắc dữ dội. Nào là chiếc lá “Niềm vui lần đầu tiên được Lâm khen xinh”, nào là chiếc lá “Hạnh phúc lâng lâng khi Lâm nắm tay lúc cùng ngồi đợi xe buýt”, nào là chiếc lá “Hi vọng mỗi ngày qua đi Lâm sẽ tự nhiên thể hiện tình cảm hơn một chút”… – từng chiếc, từng chiếc một đang xanh tươi mà bỗng chốc trở nên úa vàng.

 

Mối quan hệ nửa vời

Tôi là một con nhóc nhút nhát, nhưng mặt khác, tôi lại không phải là đứa giỏi giấu diếm cảm xúc của mình. Một cách cơ bản, tôi không đủ lạnh lùng để tỏ ra không-hề-quan-tâm đối với người mình thích. Tôi càng không ngăn được hai má cứ đỏ lựng lên mỗi lần trò chuyện cùng Lâm. Tôi thi thoảng còn làm bánh, mang đến lớp, tặng cho rất nhiều bạn bè trong đó có Lâm. Và lần nào cũng vậy, những chiếc bánh trong chiếc túi buộc ruy-băng đỏ của Lâm sẽ có những hình trái tim rất tròn trịa. Đó là những chiếc bánh trái tim duy nhất, và tôi chỉ tặng nó cho một người duy nhất đặc biệt mà thôi.

Những hành động của tôi bên ngoài dường như rất vô tư, nhưng chàng trai nhạy cảm như Lâm đã sớm nhận ra điều đó. Và một lần, khi chúng tôi cùng ngồi đợi xe buýt: “Trời thật là lạnh” – tôi đã kêu lên như thế, Lâm đã khẽ khàng nắm lấy tay tôi. Bị bất ngờ, tôi định rút tay ra nhưng Lâm đã kiên quyết giữ nó lại.

Tôi thấy trên “cái cây tình yêu” của mình một chiếc lá vừa bung nở đầy mạnh mẽ. Lòng tôi đang hát một khúc tình ca. Nhưng khuôn mặt bên ngoài thì lại đỏ lựng lên, chẳng nói gì cả. Cả hai chúng tôi đã chẳng nói gì cả…

“Tôi thấy trên “cái cây tình yêu” của mình một chiếc lá vừa bung nở đầy mạnh mẽ. Lòng tôi đang hát một khúc tình ca. Nhưng khuôn mặt bên ngoài thì lại đỏ lựng lên, chẳng nói gì cả. Cả hai chúng tôi đã chẳng nói gì cả…”

Đó là ngày đầu tiên đánh dấu mối quan hệ của tôi và Lâm!

Nhưng mối quan hệ ấy đến tận hôm nay vẫn chỉ trong vòng bí mật, hay chính xác hơn là một “mối quan hệ nửa vời”. Vì ở trên lớp tôi vẫn phải vờ như mình chẳng là gì của Lâm. Điều đó khiến tôi khó chịu, và buồn. Không phải vì cảm thấy mình thật thiệt thòi, mà hơn cả, là vì tôi cảm nhận thấy tình cảm của Lâm dành cho Hân vẫn thật sự sâu đậm. Điều đó khiến cậu ấy thậm chí còn không hề nghĩ rằng sẽ làm tổn thương tôi khi nói ra “lời đề nghị”. Hoặc cậu ấy biết rằng tôi sẽ tổn thương… nhưng thà vậy còn hơn là cậu ấy thất hứa và làm tổn thương cô bạn gái cũ.

 

Câu chuyện của Su Bi

Tôi có cô em gái, kém tôi 5 tuổi. Cả nhà vẫn thường gọi nó là Su Bi. Chẳng hiểu sao, cùng một mẹ sinh ra nhưng tôi và Su Bi lại khác nhau nhiều đến thế. Trong khi tôi là một con nhóc ít nói, có đôi phần uỷ mị và rụt rè thì Su Bi lanh lẹ, nghịch ngợm hệt như một đứa con trai. Cá tính của Su Bi từ bé cũng đã bộc lộ rất mạnh mẽ. Nó thích để tóc ngắn cụt lủn, mặc kệ mấy đứa bạn gái cùng lớp cứ điệu đà dễ thương với bím tóc dài. Nó thích nhập hội với những thằng con trai và thường xuyên “ra tay nghĩa hiệp” như thể mình là một “trang nam tử” chính hiệu. Su Bi dường như “miễn nhiễm” với những suy nghĩ của người khác áp vào nó, dù nó vẫn hàng ngày được người lớn không ngừng khuyên nhủ: “Su Bi nè, con gái là phải thuỳ mị, đi đứng nhẹ nhàng, ăn nói nhỏ nhẹ, biết không con?”.

Dù Su Bi luôn cho rằng tôi là hình mẫu của một “cô gái hoàn hảo”, bởi với Su Bi thì: “Chị Hai ăn nói nhẹ nhàng”, “chị Hai biết nấu ăn ngon” hay “chị Hai hay khóc nhè giống hệt… con gái”. Nhưng tôi thì lại thích Su Bi, thích cái cá tính mạnh mẽ yêu ghét phân minh đã sớm hình thành của nó. Tôi thích cả cách nó thể hiện sự tức giận hoặc phản kháng khi gặp phải chuyện nó không thích. Điều đó khác hẳn với chị gái nó – là tôi.

Hôm đó là một ngày thực sự tồi tệ!

Tôi đã khóc gần như suốt 20 phút ngồi trên xe buýt và cố gắng làm mắt mình bớt đỏ khi đi bộ 5 phút để về nhà. Tôi thậm chí còn phải đứng trước cửa nhà thêm 5 phút nữa để chắc chắn rằng mình có khuôn mặt hoàn-toàn-ổn trước khi mở cửa bước vào nhà…

Hôm đó là thứ Hai đầu tuần và cũng thứ Hai cuối cùng chúng tôi có giờ Sinh hoạt trước khi nghỉ Tết. Cô giáo chủ nhiệm dành 30 phút để tổng kết năm cũ, thời gian còn lại chúng tôi sẽ có những tiết mục văn nghệ và chơi trò chơi. Trò chơi cuối cùng của năm có tên “Nói thật”. Luật của nó rất đơn giản: Đến lượt mình, người chơi sẽ lên bốc thăm một mảnh giấy ghi sẵn câu hỏi, MC sẽ đọc to câu hỏi và người ấy phải trả lời một-cách-chân-thật-nhất. Nếu không chịu trả lời, người chơi sẽ phải chịu một hình phạt (cực quái dị) của những người còn lại. Đến lượt Lâm, cậu ấy bước lên, bốc thăm mảnh giấy và đưa nó cho MC. Minh – cậu bạn MC hóm hỉnh nhìn Lâm cười, rồi đọc to những gì viết trong mảnh giấy: “Ai là gà bông của bạn?”.

Lâm lưỡng lự một lát. Tôi thấy ánh mắt của cậu ấy nhìn Hân, rồi nhìn tôi, và cuối cùng, câu trả lời của cậu ấy là: “Chẳng ai cả…”.

Câu nói ấy của Lâm khiến tôi cảm thấy thật sự ngỡ ngàng. Vì Lâm đã nói dối. Và hơn cả, cuối cùng cậu ấy vẫn lựa chọn cách làm tổn thương tôi để bảo vệ lời hứa với Hân. Tôi thấy tai mình ù đi, từ đó đến tận lúc ra về, những âm thanh cứ lùng bùng trong đầu tôi, chẳng nghe được gì ra hồn ngoài tiếng trống tan trường vang lên giục giã. Tôi chỉ đợi có âm thanh ấy, để lao ra khỏi lớp. Bỏ lại sau lưng tiếng gọi của Lâm.

Lâm lưỡng lự một lát. Tôi thấy ánh mắt của cậu ấy nhìn Hân, rồi nhìn tôi, và cuối cùng, câu trả lời của cậu ấy là: “Chẳng ai cả…”.

Đoạn sau thì các bạn đã biết, tôi khóc gần như hết quãng đường về nhà nhưng lại tỏ ra là “mình vẫn ổn” khi bước vào cửa.

Tôi vào phòng và thấy Su Bi đang ngồi đó, khuôn mặt ủ dột. Có vẻ là nó vừa khóc, và mọi chuyện có vẻ rất tệ, vì tôi chưa bao giờ thấy Su Bi thế này. Tôi lại gần và hỏi Su Bi có chuyện gì. Nó chỉ đợi có thế rồi bắt đầu kể:

-Hôm nay có một cậu bạn đã tặng kẹo cho em.

Tôi trợn tròn mắt ngạc nhiên và hỏi nó vì sao được tặng kẹo mà lại buồn đến thế. Và câu chuyện của Su Bi đã khiến tôi hoàn toàn bất ngờ:

-Nhưng cậu í đang thích một bạn khác. Và cậu ấy chỉ tặng kẹo cho em để trêu tức bạn kia.

-Thế lúc đó em đã làm thế nào?

-Em ném kẹo lại phía cậu ta và nói: “Cậu là đồ hèn nhát”.

Tôi bật cười về cách mà Su Bi hành xử, rồi đằng hắng, tôi hỏi nó:

-Em đã làm đúng, vậy thì tại sao em lại buồn?

Tôi thấy Su Bi hơi cụp mắt xuống, tựa như đang suy nghĩ có nên chia sẻ bí mật này với tôi không, rồi tôi thấy đôi mắt trong veo ngước lên nhìn tôi và cái miệng bé xinh xinh của Su Bi thì ngập ngừng nói:

-Vì em cũng thích cậu bạn đó, và em cũng muốn nhận kẹo của cậu ấy, nhiều nhiều lắm Hai à…

Lần này thì câu trả lời của Su Bi không làm tôi cười nữa. Tôi chỉ lặng yên ôm vai nhỏ em, ghì thật chặt…

 

Mùa cây thay lá

Tối hôm đó, tôi hẹn gặp Lâm. Chúng tôi lại ngồi cái quán café nhỏ quen thuộc. Hôm ấy đã là những ngày giáp Tết, nhưng bên trong quán, mọi thứ vẫn có vẻ gì đó thật tĩnh tại và yên bình.

Tôi phá vỡ sự yên lặng giữa tôi và cậu ấy bằng một câu hỏi:

-Này Lâm, cậu vẫn còn thích Hân, nhiều lắm phải không?

Lâm ngước nhìn tôi, rồi lại quay mặt ra đường, cậu ấy trả lời tôi bằng giọng buồn bã.

-Tớ không biết nữa… Thy à. Tớ thật sự không biết nữa.

– Lâm này, hãy nhìn vào mắt tớ!

Tôi nói một bằng giọng quả quyết. Và khi ánh mắt Lâm chạm tôi, một lần nữa… thì tôi thấy tim mình khẽ nhói lên. “Cây tình yêu” trong tôi rung chuyển mạnh mẽ. Và rồi tôi thấy mình bình tĩnh, mỉm cười nói với Lâm:

-Lâm à, tớ hiểu rằng cậu đang nói dối. Cậu biết là cậu thích Hân, nhưng cậu lại không đủ dũng cảm để thừa nhận điều đó.

Lần này, Lâm im lặng. Cậu ấy hướng mắt ra đường và tiếp tục nhìn dòng người, những dòng người đang yên bình lướt qua như một cuốn phim quay chậm. Rồi cuối cùng, cậu ấy lên tiếng:

-Tớ thích cái cách cậu thể hiện tình cảm với tớ, Thy à. Tớ đã muốn mình có thể can đảm như cậu, khi đối diện với Hân…

Cậu ấy dừng lại một chút, rồi tiếp tục:

-Tớ đã hàng trăm lần tự nhủ rằng tớ và Hân chẳng là gì của nhau nữa. Nhưng tớ đã không làm được… Tớ đã làm tổn thương cậu… Tớ xin lỗi… Thy à…

Hôm đó, tôi bắt xe buýt và tự về nhà, thay vì để Lâm đưa về như thường lệ. Lâm nói rằng cậu ấy thích sự can đảm của tôi, nhưng rõ ràng tôi biết mình chẳng được như cậu ấy nói. Bởi, chẳng phải tôi vẫn cứ lần lữa chẳng chịu thừa nhận, tôi cứ thà chấp nhận một “mối quan hệ nửa vời” còn hơn đánh mất những gì tốt đẹp đang có, đó sao?

“Hôm ấy, tôi đã đứng nhìn từng chiếc lá trên “cây tình yêu” của mình vĩnh viễn ra đi. Từng chiếc, từng chiếc một… Nhưng tôi biết, mùa Xuân sẽ làm cho những chiếc lá khác được nhú lên, xanh tươi và mạnh mẽ. Đơn giản vì đó là quy luật của cuộc sống”

Chỉ đến hôm nay, khi nghe câu chuyện của Su Bi, tôi mới nhận ra rằng: “Tôi cũng là một kẻ hèn nhát”. Can đảm để yêu không đơn thuần chỉ là sự can đảm để thổ lộ tình cảm với một ai đó, mà còn là sự can đảm để nhận ra rằng người ấy không thuộc về mình, và hãy buông tay để người ấy ra đi… Như cái cách em gái nhỏ mạnh mẽ của tôi đã làm, dù có thể bây giờ nó chưa nhận ra được điều đó.

Hôm ấy, tôi đã đứng nhìn từng chiếc lá trên “cây tình yêu” của mình vĩnh viễn ra đi. Từng chiếc, từng chiếc một… Nhưng tôi biết, mùa Xuân sẽ làm cho những chiếc lá khác được nhú lên, xanh tươi và mạnh mẽ. Đơn giản vì đó là quy luật của cuộc sống.

Và đơn giản vì tôi đã can đảm tiễn đưa một mùa lá vàng không thuộc về tôi nữa…

 

Lynh miêu

Hạnh phúc đến từ những điều giản đơn

1. Điều gì tạo nên “thương hiệu” cho thành phố của bạn?

Đừng ngại thỉnh thoảng lại trở thành du khách ở chính thành phố của bạn để khám phá những gì mà người nơi khác muốn thăm thú ở thành phố bạn sống. Có những người luôn nhận mình là người ở địa phương nào đó nhưng cả đời chẳng bao giờ biết hết hoặc đến thăm hết những địa điểm nổi tiếng ở thành phố đó, dù chúng chẳng cách xa mình là mấy.

 

2. Chú ý đến những người đi cạnh bạn

Đừng để những thói quen hằng ngày khiến bạn hoàn toàn bỏ qua những điều bé nhỏ khiến cho cuộc sống nơi bạn ở trở nên thú vị. Khi bạn đi bộ qua những cửa hàng hoặc dọc theo những con phố, hãy quan sát mọi người! Bạn sẽ bắt đầu để ý đến những điều ngộ nghĩnh, những cử chỉ tốt đẹp của họ, và chắc chắn bạn sẽ có rất nhiều cảm hứng.

“Bạn sẽ bắt đầu để ý đến những điều ngộ nghĩnh, những cử chỉ tốt đẹp của họ, và chắc chắn bạn sẽ có rất nhiều cảm hứng”

3. Ghé vào những cửa hàng sách cũ, những khu bán đồ cũ hoặc giá rẻ

Đây là nơi bạn sẽ tìm được những thứ thú vị, kỳ lạ và tuyệt vời. Chưa kể đến việc bạn có thể sẽ thấy những con người rất khác, một khía cạnh rất khác trong cuộc sống.

 

4. Đừng rơi quá sâu vào vùng an toàn của những thói quen

Dù bạn sống ở đâu, thành phố hay ngoại ô hay nông thôn, cũng đừng giống như một người khách chỉ ghé thăm. Ai cũng thích những thói quen dễ dàng và ít sai sót, nhưng ở mỗi nơi đều có rất nhiều điều để trải nghiệm về văn hóa. Nếu ngày nào bạn cũng ăn sáng ở đúng một hai quán quen đảm-bảo-ngon, thỉnh thoảng hãy thử một món mà bạn tưởng như mình không thích, ở một phố khác; rất có thể bạn sẽ thay đổi ý kiến. Bằng cách này, bạn cũng có thể sẽ tìm ra hàng chè ngon nhất thành phố, có khi ở cách trường học của bạn có vài cái ngõ.

“Thỉnh thoảng, bạn hãy dừng lại, mở đôi mắt nhìn, mở trái tim để đón nhận, mở miệng để hỏi chuyện và dùng đôi tai chú ý lắng nghe, bạn sẽ thấy mình tìm ra được rất nhiều điều kỳ diệu ngay xung quanh mình…”

5. Hãy dừng lại và tìm những điều kỳ diệu

Nếu bạn luôn chỉ tới những trung tâm thương mại lớn để xem phim, có thể bạn sẽ bỏ qua những rạp nhỏ mà thỉnh thoảng có những tuần lễ chiếu phim giá cực rẻ. Nếu bạn lúc nào cũng đi nhanh, có thể bạn sẽ bỏ qua câu chuyện đầy cảm xúc và đầy cảm hứng của bác xe ôm nuôi những người con học giỏi. Thỉnh thoảng, bạn hãy dừng lại, mở đôi mắt nhìn, mở trái tim để đón nhận, mở miệng để hỏi chuyện và dùng đôi tai chú ý lắng nghe, bạn sẽ thấy mình tìm ra được rất nhiều điều kỳ diệu ngay xung quanh mình.

 

Đặng Mỹ Dung

Một lời nói dối

Nhà tui chuyển về chung cư cách đây hai năm. Ba má dành căn phòng rộng nhất, sơn màu và trang trí các vật dụng theo mong muốn của tui và bé Thư. Khi tui học bài hay lướt web, chat với tụi bạn hay nghe nhạc online, thì nhỏ em đứng bên cửa sổ, bàn tay nhỏ xíu chống cằm, ngóng lên trời xanh biếc. Chốc chốc, con bé kêu tui ra, chỉ lên những cụm mây xốp bông đang trôi. Trí tưởng tượng của con bé rất lạ. Cụm mây nào cũng có thể làm nhỏ nghĩ tới một chú cún hay các đồ vật dành cho chú cún. Trong khi đó, tui chỉ thấy đó là những đám mây chán òm mà thôi.

Thế nhưng, bé Thư chỉ sống động khi ngồi bên cửa sổ. Ở trường tiểu học, cô giáo lớp Một rất hay gọi điện than phiền, nói rằng con bé kém tập trung, ít chú ý bài vở. Cô và má có la rầy cách gì, con bé cũng vậy. Một buổi tối, tui tình cờ đọc bài báo, viết rằng một mong ước không thực hiện được khiến một đứa trẻ sao lãng các việc khác. Tui tò mò hỏi xem, thứ gì nhỏ em mong ước nhiều nhất.

Đang nằm trên giường, nghe tui hỏi, bé Thư bật dậy ngay: “Em muốn có một con chó. Chó con thiệt í, không phải chó nhồi bông đâu!” Tui ngạc nhiên: “Sao bé không nói sớm?” Nhỏ gục gặc: “Em có chỉ nhiều đám mây hình chó con lắm, rồi vẽ tranh khoe chị nữa mà. Tại chị không để ý đó thôi!” Nghe tui kể, thằng Tú ngồi kế trong lớp ngay hôm sau mang vô một con cún năm tuần tuổi. Tui nhăn nhó vì vốn chẳng thích gì chó mèo, nhưng lỡ rồi, đành phải mang về. Khỏi nói khi mở nắp chiếc hộp, nhỏ em tui đã vui mừng cỡ nào. Con bé đã biết phải tập trung học bài, làm hết bài tập, để sau đó được phép chơi với con cún nhỏ.

“Con cún là một người bạn thật sự của Thư, để nó yêu thương và chia sẻ. Sáng nào xuống sân chung, con cún cũng nằm trên băng ghế đá, nhìn rất ngoan hiền”

Nunu là chú chó nâu sô-cô-la với đôi tai nhọn và bốn chân to mập. Có bữa đi học về, không thấy nhỏ em đâu, tim tui thắt lại lo sợ. Nhưng bé Thư chỉ nằm cuộn tròn dưới bàn ăn, ôm con cún trong tay, cả hai cùng ngủ ngon lành. Con cún là một người bạn thật sự của Thư, để nó yêu thương và chia sẻ. Sáng nào xuống sân chung, con cún cũng nằm trên băng ghế đá, nhìn rất ngoan hiền. Thế nhưng khi ở trên nhà, thì nó lộ nguyên hình là một kẻ hiếu động và phá phách. Lao ra ngoài ban công, dúi mũi vào mấy chậu đất, nó làm đổ ụp một chậu bông xuống quần áo tầng dưới đang phơi. Nếu má tui không hết lời xin lỗi thì đã có chuyện ồn ào. Lớn hơn một chút, Nunu có thêm thói quen cào giấy. Những quyển tạp chí, rồi cả tập học của tui nếu không cất kỹ đều bị nó cắn rách tanh bành. Đêm tối nếu có ai đó đi bên ngoài hành lang chung, nó dí sát mũi đánh hơi, sủa từng tràng dài vang động cả tầng nhà. Ông quản lý chung cư lên nói chuyện, cho biết các nhà xung quanh than phiền dữ quá. Ông nhắc: “Ở chung cư, khó nuôi thú cưng lắm!” Không riêng ba má, tui cũng nghĩ đến kế hoạch đem con cún đi cho, không thể nuôi nữa. Mọi người đều tìm cách nói với Thư để con bé hiểu.

Tuy nhiên, chưa kịp nói gì với bé út thì con Nunu biến mất. Có lẽ khi cửa mở hé, nó đã lẻn ra hành lang, theo lối cầu thang bộ xuống sân và bị ai đó bắt đi. Tui vừa mừng từ nay hết gặp rắc rối, vừa lo bé Thư sẽ khóc khi mất con thú cưng. Nhưng con nhỏ không rớt một giọt nước mắt nào. Sau vài ngày lùng kiếm khắp nơi vẫn chẳng thấy Nunu đâu, nhỏ em trở nên im lìm. Trong nhà vẫn đủ người mà không khí tự dưng vắng lặng, buồn hiu. Cô giáo ở trường lại gọi điện than phiền về tính lơ đễnh và điểm số sa sút của con bé. Tui dỗ dành kiểu gì, nhỏ em cũng vẫn vậy. Bỗng dưng, tui buột miệng: “Bé đừng buồn nữa. Nunu sẽ về. Tại nó khôn lanh nên có chú đạo diễn mượn nó đi quay phim thôi mà!” Con bé nhìn tôi ngờ vực. Lỡ nói xạo rồi, tui làm tới luôn: “Chị sợ bé không chịu cho Nunu đi đóng phim, nên không dám nói trước đó!” Con nhỏ nghĩ ngợi gì đó, nét mặt thấy tươi tỉnh lên chút chút.

Cuối tuần đó, tui lóc cóc đạp xe ra nhà Tú ở ngoại ô. Nhà cậu ta có đất vườn rất rộng. Khi tui đến, mẹ của Nunu vừa có một lứa cún mới. Cậu bạn dẫn tui vào xem. Có một chú cún giống hệt Nunu ngày nào, cũng màu lông sô-cô-la, bốn chân tròn lẳn đứng còn chưa vững. Tui mừng run, đề nghị: “Cho tui con cún ấy nhé!”. Tú trợn tròn mắt: “Bà đâu có ưa chó mèo. Con chó đợt rồi, bà cằn nhằn cử nhử hoài mà. May là nó đi mất!” Tui nhún nhường: “Nay khác rồi. Tui sẽ gửi sữa, để ông bồi dưỡng chó mẹ và mấy chú cún con mau lớn nha!” Tất nhiên là tên bạn chịu liền thôi.

“Tui cũng đã hiểu, ngôi nhà chỉ thực sự ấm áp khi có tiếng cười của những người sống bên trong. Khi đi tìm lại tiếng cười đó, tui cũng yêu thương nhiều hơn những điều trước kia tui vẫn ngỡ mình chẳng để tâm đến bao giờ”

Gần hai tháng kế đó, một mặt tui dỗ dành bé Thư, nghĩ đủ cách giải thích vì sao Nunu chưa đóng phim xong, một mặt tui thường xuyên qua nhà tên bạn, thăm nom con cún. Tui mang theo một chiếc giày, tập cho nó quen với hơi của Thư. Cho đến khi con cún nhỏ đã lớn bằng đúng Nunu hồi bị mất cắp, tui mới xin Tú mang nó về nhà. Con cún mới rất ngoan, chịu cho bé Thư bồng. Run ghê lắm, tui chỉ thở phào khi nhỏ em ôm con cún trong tay, thì thào trò chuyện: “Nunu biết đóng phim giỏi quá hén?”

Tui biết nói dối là xấu, nhất là nói dối một đứa trẻ sáu tuổi thơ ngây. Nhưng tui không có lựa chọn nào khác. Tui không muốn thế giới trong trẻo của bé Thư trở nên u ám về những chuyện tồi tệ xảy ra với Nunu bạn nó. Tui cũng đã hiểu, ngôi nhà chỉ thực sự ấm áp khi có tiếng cười của những người sống bên trong. Khi đi tìm lại tiếng cười đó, tui cũng yêu thương nhiều hơn những điều trước kia tui vẫn ngỡ mình chẳng để tâm đến bao giờ.

Tui sẽ cùng chăm sóc Nunu với bé. Và chuyện giải quyết sao đó cho ổn thỏa với các nhà kế bên ở chung cư, tôi nghĩ, sẽ ổn thôi!

Bạn cũng BIẾT vậy mà, phải không?

 

                                                                   Vân Hà

Truyện ngắn: Những chiếc ô bỏ quên

Dạo này trời nóng như đang ở trong một cái lò nướng bánh. Thật vậy, thời tiết lúc này rất giống cái nơi mà sau một lát cho vào một âu bột nhồi phủ đầy thứ lên trên, khi lấy ra âu bột ấy đã chín và thơm điếc mũi. Nhưng Minh thì chẳng thơm. Người cậu ấy chua lè mùi mồ hôi, kết quả của một buổi tập bóng rổ mồ hôi mướt áo. Tập xong cậu ấy còn thản nhiên lấy mất cốc nước ngọt của Linh mà uống một hơi hết sạch.

Bây giờ thì Linh đang đứng cạnh Minh trên chiếc xe buýt đông nghẹt người, nóng nực và mùi chua lè càng đậm hơn.

– Sao trông cậu chán nản thế?

– Nóng. Và người cậu thì chua.

– Hả?

Minh hơi hốt hoảng, sau đó hơi xấu hổ, nhưng rồi lại hơi bực dọc vì đã thấy xấu hổ. Bình thường cô nhóc Linh ăn nói bướng bỉnh nhưng dễ thương. Thỉnh thoảng, cái sự bướng bỉnh đó trở nên thương không- dễ, nhất là vào những ngày trời nóng như thế này. Thời tiết tệ hại làm Linh chóng mặt, mệt mỏi, và rồi hay buồn bực. Ví dụ như mọi lần, Linh có thể ngồi đợi Minh chơi bóng rổ bao lâu cũng được, chỉ cần ngồi yên đọc sách hoặc nghe nhạc là đủ. Nhưng hôm nay thì cô nàng dễ nổi quạu.

Nhìn hai gò má ửng hồng của Linh kèm vẻ mặt bí xị, Minh lại thấy thương thương, rồi… buồn cười.

Thế là cậu chẳng thèm bực cô bạn nữa.

– Này, ăn kem không?

Thế là hai đứa nhảy xuống khi trạm xe buýt tới một quán kem tươi quen thuộc gần ba năm qua. Linh ăn tổng cộng bốn cây trong khi Minh vẫn thong thả cây đầu tiên và cắn từng miếng một. Đến khi Linh bảo đủ rồi, không ăn nữa, Minh mới đứng dậy trả tiền và hai đứa đi về.

Vừa bước ra ngoài quán, Linh chợt ngẩng đầu lên, cánh mũi phập phồng ngửi khịt khịt.

– Trời sắp mưa rồi.

Minh nhìn lên bầu trời đầy mây, nhưng trông chúng chẳng có vẻ gì là sắp mưa. Cậu cũng thử ngửi khịt khịt nhưng không thấy bất cứ mùi nào khả dĩ là của một cơn mưa sắp đến. Thế là cậu chỉ giục: “Nhanh lên nào, xe buýt tới rồi”.

“Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ”

Nhưng chiều đó, khi đang ngồi bặm môi giải đề Toán, Minh thấy mưa rơi ngoài cửa sổ. Một giọt. Hai giọt. Chúng ào xuống đột ngột và nhanh chóng ùa một luồng khí mát lành vào phòng, cứ như thể toàn bộ sự oi bức của vài phút trước đó là ảo ảnh. Tin nhắn của Linh cũng đến đột ngột “Mưa rồi đó, thấy chưa ;3″. Linh bấm nhầm icon “;3″ thay cho “:3″ là dấu hiệu cho thấy cô bạn đang buồn ngủ lắm nhưng vẫn ráng gửi tin đi. Hẳn là vừa gửi xong đã buông điện thoại qua một bên và ngủ rồi. Nhưng Minh vẫn nhắn tin trả lời lại “Ừ, thấy rồi, thấy rõ lắm rồi”.

Chiều đó mưa nhiều và lâu. Như báo hiệu mùa mưa đã đến.

*

Và đúng là mùa mưa đến.

Thành phố này khi đã vào mùa mưa thì hầu như ngày nào cũng mưa, có những hôm mưa cả mấy ngày không dứt. Thế là Linh hôm nào cũng vui. Dù hôm nào cũng phải mang cái ô đi học vướng víu, dù hôm nào giày cũng ướt, đến lớp phải tháo ra phơi dưới bàn. Nhưng vì thời tiết cứ mát mẻ, nên Linh cứ vui.

– Tớ bớt ghét mùa Hè đi vì có mưa cậu ạ.

Linh vừa nói vừa tháo đôi giày ra, duỗi căng mấy ngón chân ướt nhèm. Minh không nói gì. Cậu không thích mưa lắm. Thời tiết kiểu như này chỉ hợp với con mèo lười là Linh chứ không phù hợp với một người thích chạy nhảy ngoài trời như cậu.

Chẳng biết Linh kiếm đâu một cái ô trong suốt từ trước khi mùa mưa đến, cất trong phòng. Bây giờ thì cô bạn lấy nó ra. Hôm nào xuống xe buýt, cô bạn bung ô ra cũng làm mọi người phải ngoái lại nhìn. Trong làn mưa, cái ô trong suốt ấy cứ dịu dàng và tinh khiết, vừa ẩn vào mưa vừa nổi bật lên. Linh khoái lắm. Như hôm nay cô bạn cứ kể mãi một chuyện với Minh, mà cậu nhẩm ra hẳn bảy lần. Linh bảo vào những hôm mưa nhỏ, cậu ấy trốn trong cái ô và ngẩng mặt lên thì có thể thấy rõ mưa đang rơi xuống như thế nào. Linh khẳng định đó là điều cậu không thể làm khi không có ô trong suốt, vì những cái ô bình thường sẽ cản tầm nhìn, còn nếu không có ô thì khi mưa rơi xuống, cậu sẽ nhắm mắt theo phản xạ.

Minh nghe hết đủ bảy lần, lần nào cũng cười, và lần nào cũng trêu Linh giống như một con mèo thích chơi đùa với món đồ chơi của nó dù đó là bất kì vật gì. Trường hợp này là một cái ô trong suốt.

*

Mặc kệ Minh trêu chọc kiểu gì, Linh vẫn cảm thấy vui vì mùa mưa đến và vì cái ô trong suốt có thể ngẩng đầu lên là thấy mưa rơi xuống của mình. Hôm nay Minh chỉ đi học cùng chứ không về chung. Cậu ấy còn đang bận ở đội bóng rổ. Hẳn là đội bóng đã được thầy hiệu trưởng cho phép sử dụng phòng tập bóng rổ trong nhà tập luyện để chuẩn bị cho giải đấu thành phố sắp tới. Thế nên Linh một mình cầm cái ô đi dọc hành lang, nhảy từng bậc xuống cầu thang rồi đứng trước mái hiên định bung ô ra. Bỗng một cậu con trai ở đâu xuất hiện, chạm khẽ vào vai nó.

– Này, bạn gì ơi, bạn có thể cho tớ đi nhờ ra bến xe buýt không? Tớ không mang theo ô.

Linh gật đầu ngay, chẳng suy nghĩ gì, cũng chẳng thèm nhìn rõ mặt người đó là ai. Chỉ là một quãng đường ngắn thôi mà. Khi đến trạm chờ rồi, cậu bạn kia mới khen như là đang cảm ơn.

– Cậu có cái ô đẹp quá. Cậu ta vô tình chạm đến niềm tự hào của Linh nên cô bạn không giấu được nụ cười. Miệng cười, mắt cũng cười theo.

– Tớ tên là Khang, học 11A5.

– Tớ là Linh.

Khang leo lên chuyến xe buýt cùng Linh. Còn một chỗ trống duy nhất, cậu ta nhanh chóng ấn nó ngồi xuống ghế. Vì lần đầu tiên có trải nghiệm này nên Linh đột nhiên thấy lúng túng. Những lần đi chung với Minh, nếu có chỗ trống thì cậu ta sẽ giành ngay, và rồi sau đó sẽ nhăn răng cười nhìn Linh đang đứng và đợi nó năn nỉ mới chịu nhường chỗ.

“Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng”

– Cậu cũng đi chuyến xe này?

– Ừ. Nếu không tớ leo lên làm gì?

– Sao những lần trước tớ không thấy cậu nhỉ?

– Cậu có bao giờ chú ý đến xung quanh đâu mà thấy tớ, lúc nào cũng thấy cậu nghe nhạc còn gì.

Nhận ra mình vừa nói hớ, Khang im bặt ngay, nhìn thẳng ra ngoài cửa sổ. Nhưng Linh chẳng có vẻ gì là để ý. Cô bạn chỉ đặt cái ô cẩn thận bên ghế, và lắc lắc đầu nhẹ cho nước văng bớt khỏi tóc, chầm chậm lôi ra iPod và đeo một bên tai nghe lên.

Thế là cậu len lén thở phào nhẹ nhõm. Sau đó, cậu lại len lén chút thất vọng. Không lẽ cô nàng này chẳng tinh ý chút xíu nào, đến mức không nhận ra ý cậu vừa nói có nghĩa là cậu luôn chú ý đến Linh nên mới biết cô nàng thường chỉ nghe nhạc, thỉnh thoảng mới nói vài câu với cậu bạn hay đi cùng.

Vì hôm nay không thấy Linh đi chung với cậu bạn đó nữa nên cậu mới thấy mình có cơ hội mà chạy ra. Mưa làm sàn nhà trơn trượt, suýt thì cậu bị té khi cố chạy đuổi kịp Linh trên hành lang. Nhưng những lời như thế, biết phải nói làm sao…

*

Chẳng mấy ngày nữa là mùa mưa đi mất. Minh vẫn ở lại mỗi giờ tan học với đội bóng rổ. Và ngày nào Khang cũng xuất hiện với vẻ mặt của một người quên mang ô. Thế nên Linh cứ cho cậu ta đi nhờ ra trạm xe buýt như một thói quen. Dù Linh không thể nào hiểu được tại sao lại có một người luôn quên ô dù hầu như ngày nào trời cũng mưa.

Một lần, khi đang rảo bước, Khang đột ngột ngẩng đầu lên và bảo.

– Này, tớ có thể nhìn thấy mưa rơi đấy.

Linh cười toe toét.

– Đúng không? Đúng không?

– Đúng. Đúng.

– Thế mà khi tớ kể với Minh cậu ấy lại bảo đấy là chuyện trẻ con.

– Ai thế? Bạn trai cậu à?

– Ừ. Bạn là con trai đấy.

– Bạn thân trái dấu à?

– Ừ. Chúng tớ thân từ hồi mới vô lớp Mười.

– Ngưỡng mộ thế.

Khang cười toe. Rồi cậu lại ngẩng đầu lên nhìn mưa rơi xuống, và lẩm bẩm: “Thích thật!”. Linh gật gù theo: “Ừ, thích thật, thế nên tớ mới mua cái ô này”. Nhưng cô bạn không biết rằng Khang chỉ đang vui vì đã gỡ được tảng đá đè nặng trong lòng mình bấy lâu.

*

Trong suốt buổi sáng lúc đi xe buýt, Linh không nói gì, dù chỉ là một lời ậm ừ. Mãi đến khi vào lớp, tháo đôi giày ướt nước để dưới chân bàn, cô bạn mới kể cho Minh chuyện chiều hôm qua. Lúc đó, Linh có việc phải ghé thư viện một chút nên chạy qua đó. Rồi cô bạn tình cờ phát hiện cái cậu bạn hay đi nhờ ô mình đang đưa ô của cậu ta một người bạn mượn. Và năm phút sau đó Linh lại thấy cậu ta xuất hiện ở chỗ cũ và bảo rằng đã quên ô ở nhà rồi.

boquen5

Minh bật cười.

– Thế ra cái cậu bạn dễ thương tốt bụng kể chuyện rất hay mà cậu hay kể cho tớ là kẻ lừa đảo à?

Nhưng cậu thôi không cười nữa khi thấy Linh mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cô bạn không lắng nghe lời cậu nói. Minh nhận ra Linh chỉ đang kiếm một người nghe cô bạn kể chuyện, và chỉ vậy thôi. Bên trong Linh đang có muôn vàn cảm xúc lẫn lộn, chúng hiện hết lên ánh mắt trong vắt của cô bạn. Và Minh đọc được, cô bạn đang mong mùa mưa ở lại thật lâu.

*

Đội bóng rổ nghỉ tập dưỡng sức ba hôm, nên ba hôm đó Minh đi với Linh ra bến xe buýt sau giờ tan học. Cái anh chàng kia đột nhiên không quên ô nữa, chẳng thấy xin đi nhờ Linh như mọi lần. Cậu ta đi một mình ra trạm xe buýt với cái ô màu xanh lục trơn. Lâu lâu Linh nhìn sang thấy cậu ta cũng đang nhìn mình nhưng nhanh chóng quay đi. Rồi lâu lâu Linh gặp ánh mắt cậu ta có vẻ buồn bực nhìn mình. Linh cũng cảm thấy buồn bực dù trời vẫn mưa, chẳng nóng xíu nào.

Minh ngồi yên lặng. Cậu quan sát tất và thấy tất cả, nhưng không nói ra điều gì. Đơn giản rằng sự bực dọc ấy của hai người là vì họ đang tự hỏi, sao người đó lại không nói chuyện với mình như mọi lần nữa. Họ bực dọc là vì họ đang chờ đợi.

Hôm nay, khi Linh và Minh vừa xuống cầu thang thì thấy Khang đang đứng phía trước định bung ô ra. Chẳng kịp suy nghĩ, Linh dúi cái ô trong suốt vào tay Minh rồi chạy đi. Cô bạn vỗ nhẹ vào vai Khang.

– Này, cho tớ đi ké ra trạm xe buýt với.

Khang có vẻ ngạc nhiên. Cậu nhìn ra đằng sau thấy Minh đang cầm cái ô trong suốt lúng túng không biết giấu vào đâu vì to quá. Bắt gặp cái nhìn sửng sốt của Khang, Minh giơ hai tay hai ô nhún vai cười trừ. Cậu bạn lớp 11A5 hiểu ra, tai liền đỏ ửng, bối rối quá nên hỏi một câu ngốc nghếch.

– Thế bạn kia không đưa cậu về à?

– Cậu ấy có lịch tập bóng rổ rồi.

Khang định nói điều gì đó, nhưng lại sợ mình thốt ra bất kì điều gì ngốc nghếch nữa nên chỉ nói.

– Tớ sẽ đưa cậu về đến tận nhà. Cậu vội chỉ vào cơn mưa, nói thêm.

– Vì trời mưa quá, cậu sẽ ướt mất nếu đi bộ từ trạm xe về nhà.

Khang lại thấy mình vừa nói ra một điều chẳng có gì là thông minh. Nó làm cậu chẳng giấu được điều gì hết. Nhưng vì gương mặt đối diện kia đang nhìn cậu nở nụ cười thật dịu dàng nên cậu cũng mỉm cười.

*

Minh đứng yên trên bậc thềm trước cửa thư viện, nhìn chăm chăm về hai người đang đi đằng trước. Cậu nghĩ thật nhiều về cô bạn thường nhăn nhó khi mùa Hè tới, nhưng cũng rất dễ mỉm cười, và hai gò má cứ ửng hồng lên. Về cô bạn rất yêu chiếc ô trong suốt mua từ trước mùa mưa, nhưng lại dễ dàng dúi vào tay cậu khi thấy một người sắp rời đi.

“Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi”

Mọi thứ như chỉ mới hôm qua thôi. Nhưng thật ra là một mùa mưa đã sắp đi qua rồi. Và biết bao mùa mưa trước đó nữa cũng đã đi qua. Mà chẳng lần nào cậu làm gì. Dẫu chỉ đơn giản là bỏ quên một chiếc ô, để một lần chạm khẽ vai cô bạn mà cậu thích, để xin đi nhờ một đoạn đường ngắn thôi. Thế nên giờ đây, Minh tự nhủ, có lẽ thứ sẽ bị bỏ quên tiếp theo chính là tình cảm này của cậu. Cõ lẽ chúng sẽ bị mưa cuốn trôi đi đến chẳng còn dấu vết.

Và có lẽ như thế là tốt nhất.

 

FUYU

Những bài học cuộc sống: Câu chuyện về một chú chó

Bạn thân mến, mỗi ngày mới sang, Hoa Học Trò Online sẽ dành tặng bạn một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng nhiều điều thực sự ý nghĩa về cuộc sống xung quanh ta.

Như một ly cà phê đậm đà dành tặng bạn mỗi ngày mới sang, để bạn cùng cảm nhận nét đẹp dung dị của cuộc đời, thêm cảm hứng học tập và yêu mến mọi người.

Câu chuyện về một chú chó

Khi các anh chị đi học, nông trại của chúng tôi trở thành một nơi vắng vẻ đối với Becky – cô con gái 3 tuổi của tôi. Lúc nào nó cũng muốn có bạn chơi cùng. Những chú ngựa và bò thì quá to để ôm, còn những loại máy móc thì quá nguy hiểm cho một cô bé nhỏ xíu. Chúng tôi hứa mua cho cô nhóc một chú chó con, nhưng trong khi chưa có chú chó con nào, thì những chú chó con trong tưởng tượng của Becky hôm nào cũng xuất hiện.
Hôm đó, tôi vừa rửa bát xong thì nghe tiếng cửa sập và Becky chạy vào, má đỏ lên hào hứng.
– Mẹ! – Cô bé kêu lên – Lại xem chú chó mới của con! Con đã cho nó uống nước hai lần rồi, nó khát lắm!
Tôi thở dài. Lại một chú chó tưởng tượng nữa của Becky.
– Lại đây mẹ! – Cô bé giật gấu áo tôi, đôi mắt nâu chớp chớp khẩn khoản – Nó đang khóc, nó không đi được!
“Không đi được?”. Đây quả là một chuyện lạ, vì những chú chó tưởng tượng trước đây luôn làm được những điều kỳ lạ: có chú chó thì giữ được một quả bóng cân bằng trên mũi, có chú thì đào được một đường hầm xuyên qua Trái Đất và chạm tới những vì sao, có chú lại biết nhảy dây. Vậy tại sao tự nhiên lại có chú chó không đi được?

Tôi đi theo Becky. Cô bé chạy rất nhanh và chẳng bao lâu đã tới một gốc cây sồi.
Khi tôi khum tay che mắt khỏi ánh nắng vùng Arizona, chợt tôi thấy lạnh toát người. Becky ngồi xổm cạnh gốc cây sồi già, bấm những ngón chân vào cát. Và gối đầu vào lòng cô bé là một con chó to tướng, giống chó sói!
– Becky, đừng động đậy – Tôi thốt lên khe khẽ và bước lại gần. Đôi mắt màu xanh xám của con chó ngước lên. Đột nhiên, con chó run bắn, răng va vào nhau lộp cộp. Và nó rên một tiếng thảm thương.
– Không sao đâu, bạn ơi – Becky nói ngân nga và xoa đầu con chó – Đừng sợ. Đó là mẹ tớ, và mẹ cũng yêu bạn.
Đôi tay bé nhỏ của Becky ôm lấy đầu chú chó, còn chú chó đập đập đuôi. Có chuyện gì với con vật này vậy? Tại sao nó không đứng dậy được?
Tôi nhìn vào cái bát nước rỗng không, và nhớ đến bản tin gần đây là một số con chó đã thoát khỏi trại động vật trốn đi tìm nước, vì chúng bị bệnh dại. Đúng rồi! Những con chó bị dại! Chỉ có Becky là không biết!
– Becky, đặt nó xuống và lại đây với mẹ! Chúng ta phải tìm người giúp đỡ!
Becky chần chừ rồi hôn vào trán con chó trước khi lại gần tôi. Đôi mắt con chó buồn bã nhìn theo Becky, rồi nó lại nằm gục xuống.
Bế Becky trong tay, tôi chạy vội đi tìm Brian – một người thông thạo về động vật. Tôi không muốn để Becky nhìn thấy Brian đem theo một cây súng.
– Nó là một con chó giống Mexico – Brian kết luận sau khi xem xét – Và không bị dại. Nhưng chắc chắn nó bị thương rất nặng. Chị có nghĩ tốt nhất là chúng ta giải thoát cho nó khỏi sự đau đớn này không?
Tôi đang chuẩn bị nói “Có” thì Becky chợt kêu lên: “Mẹ ơi, chú Brian sẽ chữa khỏi cho nó, phải không?”. Becky giật khỏi tay tôi, lại ôm lấy chú chó và dụi mặt vào lớp lông dày.

Chiều hôm đó, tôi phải mời bác sĩ thú y tới tiêm cho chú chó.
– Con chó này khoảng 3 tuổi – Vị bác sĩ kết luận – Và dù còn nhỏ, nhưng giống chó này không dễ thuần. Tôi rất ngạc nhiên là nó chịu nghe lời cô bé nhà chị. Thật ra, có những điều rất kỳ lạ giữa trẻ em và động vật mà người lớn không hiểu được.
Becky đặt tên chú chó là Ralph. Sau khoảng 3 tháng, chú chó có vẻ bình phục, nhưng lúc nào cũng chỉ quấn lấy Becky chứ không lại gần người khác và nó theo Becky đi bất kỳ nơi đâu.
Cho đến khi Becky đi học, Ralph rất buồn vì không thể theo cô bé đến trường. Khi xe bus chở học sinh khởi động, Ralph nhất định không quay vào nhà. Nó nằm cạnh đường và đợi. Khi Becky đi học về, nó lại đứng phắt dậy, đuôi ngoáy tít chào đón. Thói quen này tồn tại suốt những năm học của Becky.
Nhưng vào một ngày mùa xuân, có người ở trang trại bên cạnh kể rằng ông ta đã bắn hạ một con chó lớn, và sượt qua một con chó khác chạy cùng với nó. Cũng hôm đó, Ralph trở về nhà với một vết thương do đạn bắn. Becky – lúc đó khoảng 15 tuổi – ngồi ôm Ralph suốt đêm. Khi bác sĩ thú y tìm cách lấy viên đạn ra, tôi chợt như thấy lại hình ảnh của nhiều năm về trước: một cô bé 3 tuổi mũm mĩm ôm lấy một chú chó lớn, lông dày, và lẩm bẩm: “Không sao đâu bạn. Đừng sợ. Đó là mẹ tớ, và mẹ cũng yêu bạn lắm!”.

Dù lần này vết thương không quá nghiêm trọng, nhưng Ralph không khoẻ lại nữa. Nó sụt cân nhanh chóng. Bộ lông dày trở nên khô và xơ. Nó cũng không thể theo Becky đi vòng quanh trang trại. Nó thường nằm suốt cả ngày, nhưng cứ đến tối, nó lại bỏ đi đâu đó, dù phải lê bước nặng nhọc. Đến bình minh, chúng tôi thấy bát thức ăn của nó rỗng không.
Và một buổi sáng, chúng tôi tìm thấy Ralph trong rừng, dưới gốc cây sồi của 12 năm trước, không còn thở nữa. Tôi chảy nước mắt khi thấy Becky quỳ trên nền đất, ôm lấy Ralph và khóc nức lên: “Con sẽ nhớ bạn ấy lắm!”.

Và khi tôi lấy chiếc chăn mang theo để trùm lên người Ralph, chợt tôi nghe thấy tiếng sột soạt khe khẽ. Becky nhìn ra phía sau gốc cây sồi lớn. Một đôi mắt nhỏ màu xanh xám nhìn lại chúng tôi, và một cái đuôi bé xíu vẫy tít mù. Đó là con của Ralph!
Liệu có phải là bản năng của làm cha đ• nói cho Ralph biết rằng con mình sẽ an toàn ở gốc cây sồi này, với những người đ• từng thương yêu mình? Những giọt nước mắt nóng hổi của Becky lại rơi xuống khi cô bé ôm lấy chú chó nhỏ đang run rẩy vào lòng, và thì thầm: “Không sao đâu, bé… Ralphie… Đừng sợ. Đó là mẹ tớ, và mẹ cũng yêu bạn lắm…”.

Paula Thompson
Thục Hân (dịch)

Truyện ngắn: Kính hồng

Rốt cục, việc lớp có thêm một thành viên nữa là chuyện… có thật. Với Mun, sự việc này đáng để có bão cấp 12, khi mà lần đầu tiên tin tức từ thông tấn xã vỉa hè, được rao qua đài phát thanh cạc cạc của Vịt Bầu trở thành sự thật. Nhớ hồi cuối năm ngoái, Vịt oang oang (như sấm truyền) với cả lớp rằng thì là mà sang năm á, lớp mình sẽ có thêm một đứa nào đấy từ cái trường “làng nhàng” gì đấy chuyển về.

– Hôm qua đi sinh nhật thằng hàng xóm. Bạn của “vợ” nó học cùng lớp thằng Kính Hồng đấy. Nó nói với tao á, Kính Hồng nói như đinh đóng cột là sẽ chuyển về lớp mình nhé! Èo ôi, hồi xưa thì bọn mình phải thi xịt cả khói mới vào được lớp này, thế mà bây giờ…

Đồ chảnh. Đồ tinh vi. Đồ kênh kiệu. Đồ… ra vẻ ta đây! Hội dưa lê sôi sùng sục, xôn xao bàn tán coi thằng Kính Hồng đó là đứa nào mà ghê vậy, rồi phải làm gì cho nó “biết tay”.

– Mà sao nó lại tên là Kính hồng? Con trai cơ mà? Có vấn đề gì à?

Ôi trời…

Đồ chảnh. Đồ tinh vi. Đồ kênh kiệu. Đồ… ra vẻ ta đây! Hội dưa lê sôi sùng sục, xôn xao bàn tán coi thằng Kính Hồng đó là đứa nào mà ghê vậy, rồi phải làm gì cho nó “biết tay”

Mun nhún vai bỏ ngoài tai như hàng trăm bận nghe ba cái chuyện lá cải, tuy cũng có tí vương vướng trong bụng. Mun ghét cái kiểu không-làm-gì-mà-được-hưởng hay là được-hưởng-quá-so-với-những-gì-mình-đã-làm thế không biết! Phải chơi đẹp chứ! Cố gắng bao nhiêu thì được bấy nhiêu thôi chứ!!

Dù sao thì… chơi đẹp hay không là chuyện của Mun, còn người ta có-điều-kiện người ta chơi thế nào là… việc của người ta! Vậy nên là sáng nay, thằng Kính Hồng đã đến lớp. Và giờ hắn ngồi cạnh Mun. Ôi. Có cần phải ghét-của-nào-trời-trao-của-ý đến thế không hả trời???

*

Giờ chơi, Mun đang xì xụp mì tôm chanh – trà đá thì bị quấy rối.

– Ê Mun, sướng nhé!

– Ờ, ngồi cạnh hot boy thấy sao?

– Hắn có cute không? Nhìn có vẻ lạnh lùng…

– Mà học có ra gì không chứ? Có đần không Mun?

Hội dưa lê xúm quanh, biến Mun thành tâm của vòng tròn – trong khi xưa giờ nó luôn là đứa chạy xa xa xa khỏi cái “vòng kim cô” ấy. Nó miễn cưỡng ngẩng lên khỏi bát mì:

– Gì cơ? Hot boy á?

– Hả? Mun có mắt mà không thấy Thái Sơn à?

– Hmm… Mọi người đang nói về thằng… Kính Hồng đó hả?

Hội dưa lê rú lên như thể Mun vừa làm chuyện gì tày đình!

– Trời ơi, hot như thế mà gọi là Kính Hồng, quê hết cả người! Mun có bị sao không? – Vịt Bầu trợn mắt nhìn nó.

– À ờ thì…

Hội dưa lê lại rú lên, lần này là vì chuông đang reo inh ỏi, làm tắt hết mấy tiếng ậm ừ của Mun. Cả hội lục đục kéo về lớp, còn Mun nuối tiếc nhìn bát mì còn quá nửa và cốc trà đá vẫn nguyên. Nó lững thững lên lớp, vừa đi vừa nghĩ thầm: “May mà vừa nãy có 2 tiết Hình không gian, cắm đầu làm chả phải để ý ngó nghiêng gì. Tí nữa 2 tiết tiếng Anh, lại “work in pair”. Chết mất!”.

*

Tới giờ thì đã hai tháng trôi qua kể từ cái buổi “chết mất” ấy và chẳng có ai chết cả.

Kính Hồng đã không chết. Cái không khí sôi sục của Hội dưa lê hôm nào khi nghe tin Kính Hồng chuyển vào lớp khiến Mun những tưởng hắn sẽ bị nhấn chìm trong một cuộc Đại tẩy chay của hội này. Nhưng thái độ của chúng nó đối với Mun trong căng tin, vào ngày đầu tiên Kính Hồng xuất hiện, mới chỉ là mức thấp nhất của sự ngạc nhiên. Chỉ vài ngày sau, Kính Hồng được chúng nó coi như cây đa cây đề đã bám rễ bao đời nay trong cái lớp này.

– Xuống căng tin điiii?… Không xuống à, không ốm chứ??? Có ăn gì không, bọn tớ mua cho???

– Đi tập văn nghệ đi, ôi không cần biết hát, đứng cho đẹp đội hình…

Mun ngẩn cả người. Mun vẫn còn nhớ rõ cái vẻ ngấm nguýt của Vịt và đồng bọn trong cái ngày ấy. Vậy mà cứ như là chúng nó chưa hề phẫn nộ “Đồ chảnh. Đồ tinh vi. Đồ kênh kiệu. Đồ… ra vẻ ta đây!”. Như chưa hề!

“Tự dưng thấy sống mũi cay cay khi nhìn mấy đứa xung quanh chụm đầu làm bài hay buôn chuyện rồi cười với nhau. Ôi, bạn-cùng-bàn…”

Nhưng Mun cũng không phải chết. Kính Hồng học tiếng Anh không đến nỗi nào, và như sau này Mun thấy thì tất cả các môn hắn đều học được. Ít ra thì điểm của hắn cũng ngang ngửa Mun. “Nhưng biết đâu…” Mun gạt đi cái ý nghĩ ấy. Nó đã không-thích thì sẽ không-quan-tâm, thế thôi.

Ngoài những lúc “work in pair” trong giờ tiếng Anh, “đổi bài làm cho nhau, xem và nhận xét” trong giờ Ngữ Văn, chia nhóm làm bài tập Sử, Địa… và nhắc “mai đến bàn mình trực nhật”; nó không có giao tiếp nào khác với Kính Hồng. Thậm chí, Hội dưa lê có viết thư trong giờ thì cũng quăng cho Kính Hồng hoặc nhờ đứa bàn trên chuyển xuống, chứ không để qua tay Mun.

Thảng hoặc, Kính Hồng cũng có một vài cố gắng giao tiếp.

– Hôm nay bạn có chuyện gì vui thế? – Hắn hỏi, nhân một buổi thấy Mun cao hứng tới mức thi thoảng hát lên khe khẽ. Mun “ừ” rồi không nói gì thêm.

– Bạn buồn gì à? – Hắn thì thầm, vào một hôm Mun cho rằng nó vẫn chỉ im lặng như mọi khi (chứ có gì đáng ngờ đâu?). Mun không nghĩ Kính Hồng lại để ý thế. Nó hơi bất ngờ.

Thực ra thì tối qua nó khóc nhè. Bố mẹ căng thẳng gì đó, vậy là lôi nó ra mắng rất vô lý… Nó ngập ngừng, không biết mình có muốn nói với hắn không. Đúng lúc hội con trai khó ưa hớn hở gọi Kính Hồng. Thấy hắn đi với hội ấy, Mun quyết định là nó sẽ chẳng nói gì hết. Tự dưng thấy sống mũi cay cay khi nhìn mấy đứa xung quanh chụm đầu làm bài hay buôn chuyện rồi cười với nhau. Ôi, bạn-cùng-bàn…

*

– Ôi, bạn-cùng-bàn!

Giờ thì Mun đang ngồi một mình giữa bãi gửi xe mênh mông mà thốt lên, yếu đuối và mỏi mệt. Nó mất khóa xe. Đã chạy lên chạy xuống tìm mà không thấy đâu. Và bạn-cùng-bàn thì vừa thấy đi với hội con trai khó ưa. Mun ngửa đầu nhìn trời để nước mắt khỏi rơi ra, rồi tự cáu kỉnh với thái độ ấy của mình. “Đâu có bạn bè gì đâu mà cùng bàn với không cùng bàn. Coi như xưa giờ vẫn ngồi một mình cuối lớp đi! Mệt quá!”.

Nó đưa tay chùi vệt nước ở đuôi mắt. Rồi… nó thấy Kính Hồng trước mặt nó.

– Để tớ mở cho.

Kính Hồng hí hoáy khoảng mười giây. Khóa xe mở bung trong sự ngỡ ngàng của Mun.

– Mấy lần đi đá bóng với bọn lớp mình tớ mất khóa xe, bọn nó mở cho rồi dạy tớ từ sau cứ thế mà mở, cần gì khóa!

Hắn cười hiền khô. Lần đầu tiên Mun nhìn hắn cười. Mà không: lần đầu tiên nó nhìn Kính Hồng một cách tử tế. Nghĩa là những lần trước có nói với nhau thì nó cũng tránh nhìn vào mắt hắn. Mun không quan tâm nên đã lờ đi, coi như người ta chỉ là không khí vậy. Giờ thấy mới mình nhỏ nhen và… mắc nợ làm sao! Khó khăn lắm nó mới thốt lên được.

“Mun không quan tâm nên đã lờ đi, coi như người ta chỉ là không khí vậy. Giờ thấy mới mình nhỏ nhen và… mắc nợ làm sao! Khó khăn lắm nó mới thốt lên được…”

– Ờ… bọn con trai lớp mình cũng dễ thương… À thì… tớ cám ơn… Ờ… Bạn quay lại chơi với bọn nó đi, tớ về đây.

– Tớ về cùng bạn. Chiều nay tớ có cua học thêm, không ở lại chơi với tụi nó được.

– À ừ…

Hai xe đạp chạy song song, chầm chậm. Lúc đầu Kính Hồng hỏi, Mun còn trả lời nhát gừng. Sau thì nó nói ào ào và rồi cũng hỏi ào ào. Có hàng đống chuyện đáng ra phải nói, phải hỏi từ vài tháng trước, mà chặng đường ngắn ngủi từ trường về qua nhà Mun – tất nhiên, làm sao mà đủ được!

*

Mun đã vui lâng lâng suốt từ lúc đó cho tới sáng hôm sau đến lớp. Một núi tin đồn từ Hội dưa lê ném ra. “Mun á? Chả hiền lành gì đâu! Nó đã lên kế hoạch rắp tâm cưa đổ Hot boy. Nó giả vờ làm mất khóa xe. Nó rủ rê bạn í cùng về…”. Cùng với thì thào, kín đáo chỉ trỏ lẫn công khai lườm nguýt.

Mun tối tăm mặt mũi. Nó ngồi im như thóc cả buổi, giật mình khi thầy gọi lên bảng và lúng túng làm mãi không ra một bài dựng thiết diện đơn giản, trong khi xưa nay nó chưa bao giờ phải bó tay trước bất cứ đề bài Hình không gian nào.

Khi Mun thê thảm lê lết về chỗ, Kính Hồng ủn sang cho nó một mẩu giấy.

Đừng để những điều nhảm nhí làm tinh thần cậu… xấu xí nha!”

“Chậm rãi, hắn lôi từ trong balô ra cặp kính trứ danh – thứ đã khiến hắn chết tên Kính Hồng: Một cặp kính bằng nhựa, màu hồng rực, mắt kính hình trái tim và không có tròng”

Mun thừ người ngẫm nghĩ. Một lúc lâu sau nó mủm mỉm cười. Ừ nhỉ. Đống chuyện thêu dệt của Hội dưa lê thật nhảm nhí, nhưng cái thái độ của nó với Kính Hồng thì cũng nhảm nhí không kém! Và, chao ôi, những cảm giác tồi tệ nó trải qua trong mấy tiếng đồng hồ vừa rồi, có đáng gì so với những thứ Kính Hồng phải chịu đựng suốt thời gian qua? Mà rốt cục, trong những chuyện vỉa hè có bao nhiêu phần sự thật? Sao nó lại tin vào đó để rồi hành xử như thế?

Thực lòng Mun vừa thấy xấu hổ vừa muốn phá lên cười. Nó khều tay Kính Hồng. (Lần đầu tiên nói chuyện riêng trong giờ!)

– Này, bạn có đọc Harry Potter không?

– Tất nhiên!!!

– À ờ… tớ không có con mắt phép của thầy Moody Mắt điên nên… nhìn đời nhập nhòe. Tớ xin lỗi bạn

– À không sao. Tớ lại nghĩ chắc bạn cẩn thận và đeo nhiều kính quá thành ra khó nhìn. Tớ biết là bạn đặc biệt. Hmm… thực ra tớ chỉ có cái kính này thôi!

Chậm rãi, hắn lôi từ trong balô ra cặp kính trứ danh – thứ đã khiến hắn chết tên Kính Hồng: Một cặp kính bằng nhựa, màu hồng rực, mắt kính hình trái tim và không có tròng.

 

Trang Lax

 

P/S: Mun đã phải viết bản kiểm điểm lần đầu tiên trong đời. Nó đã năn nỉ Kính Hồng đeo cái kính đó, để rồi không thể không cười phá lên đến đau cả ruột. Có bị phạt cũng đáng!!!

 

Truyện ngắn: Trở về nhà

Cũng chừng ấy ghế nhưng ngỡ như toa tàu tràn người. Những bao tải đầy căng chen chúc trên cái giá nhỏ hẹp luôn chực rơi xuống đám đông nhốn nháo ngồi ken nhau bên dưới. Một đứa bé bắt đầu cất tiếng khóc lanh lảnh. Một ông cụ châm lửa hút thuốc, và ho. Một người phụ nữ mắng An té tát khi nó ngồi nhầm chỗ. Không khí thấm đẫm sự mệt mỏi rộn rã cùng niềm vui sướng bồn chồn của những người xa lạ cùng trên hành trình cuối năm quay về nhà.

Trong tiếng rầm rập loảng xoảng của chuyển động, mọi âm thanh khác tự tan biến đi. Vào Nam đã gần 2 năm phụ việc tiệm chụp hình của ông chú ruột và được ông nuôi ăn học, Tết này An mới về nhà. Sống tại thành phố lớn mở mắt biết nhiều thứ, học hành có phần tử tế hơn thời ở quê, kiếm được chút tiền phụ giúp bố mẹ, cuộc sống xem như chẳng có gì phàn nàn. Thi thoảng chiều, xách cái xe đạp của ông chú đi giao hình, trái tim thằng nhóc rung lên với ý nghĩ cuộc sống chộn rộn nơi này cuối cùng nó cũng hoà vào. Rồi nó sẽ lớn, sẽ kiếm ra việc làm tử tế lâu dài như những con người tất bật mà tự tin kia. Hy vọng, đấy là cách tốt nhất để không nhớ mình nghèo, để quên đi những nhắc nhở vô tình nó chỉ là thằng nhóc ăn nhờ ở đậu, rằng có những đứa ở quê khổ hơn nó nhiều, đến nỗi mùi vị của quả táo, quả lê cũng chưa từng nếm.

Tàu chạy càng lúc càng nhanh, đuổi theo các cơn gió trắng xoá như vô số mũi tên bắn đi trong bóng tối. Màu vàng ấm áp hắt vào từ lối đi thay chỗ ánh sáng lạnh lẽo của các ngọn đèn trắng. Những hành khách chìm sâu vào giấc ngủ. Một khách mới bước vào toa từ cửa sau khẽ khàng bước đến, ngồi chiếc ghế còn bỏ trống đối diện An. Người thanh niên trẻ, trang phục thoáng trông sang trọng đẹp đẽ nhưng nhìn kỹ thì không mấy đắt tiền – mắt nhìn của một chú thợ làm ảnh học việc mách bảo An. Hướng về thằng nhóc đối diện, vị khách mới nở nụ cười kỳ lạ. Đó là một nụ cười rộng mở, rực lên từ đáy mắt, lấp lánh trên những chiếc răng trắng bóng. An thoáng lạnh. Người thanh niên hỏi han vài câu, cho thằng nhóc mấy quả táo và lê. Như hầu hết những khách đồng hành, anh ta cũng về nhà. Về nhà sau một năm dài đi xa, làm lụng và dành dụm vất vả. Mối thiện cảm với người lạ khe khẽ nảy mầm trong An.

venha2

“Hy vọng, đấy là cách tốt nhất để không nhớ mình nghèo, để quên đi những nhắc nhở vô tình nó chỉ là thằng nhóc ăn nhờ ở đậu, rằng có những đứa ở quê khổ hơn nó nhiều, đến nỗi mùi vị của quả táo, quả lê cũng chưa từng nếm”

An luồn tay vào túi áo mỏng. Dưới đáy túi, một bó tiền cuộn chặt, chìa khoá không mở được gì, cái nút chai cũ và chiếc ô-tô tí xíu nhưng hệt như thật. Mỗi khi chạm vào những đồ vật thân quen, nó được an ủi lạ lùng. An phát hiện điều này từ ngày xa nhà… An kể cho người đối diện những chuyện nho nhỏ của mình. Anh lắng nghe, có những nhận xét chính xác bất ngờ. Cũng như nó, anh vào Nam cạy cục đi làm. “Bây giờ thì có thể về nhà mà không còn xấu hổ vì nghèo nữa…”- Anh nói, lại nở nụ cười lạ lùng. Thằng nhóc hít một hơi dài, thấy thật may mắn có người đồng hành tuyệt vời. Nó và anh cùng chọn những thức ăn giống nhau, cùng reo lên khi ngoài cửa là những bờ biển sáng rực hiện ra đột ngột. Cảm giác dễ chịu khi có thể phơi bày tất cả nỗi lòng mình với một người am hiểu khiến An xúc động vô cùng. Nó tự hào khoe anh số tiền dành dụm hai năm nhịn chơi nhịn mặc mang về: “Hai triệu. ở quê, không phải là nhỏ, anh nhỉ?” “Nhưng chẳng bõ bèn nếu xài ở thành phố…”- Giọng người đối diện thờ ơ. Thằng nhóc nhắm mắt, hình dung khi gặp gia đình, nó sẽ đưa cho bố, không, cho mẹ cuộn tiền một cách bình thản nhất. Rồi run lên vì xúc động, nó không thể tiếp tục chuỗi hình ảnh tưởng tượng mẹ sẽ bối rối sướng vui đến thế nào.

Gần sáng trên tàu trở lạnh. Những hành khách thức sớm đi lại lục tục. Người phụ nữ luôn chực mắng mỏ An lay mạnh nó, nói như quát: “Có xuống sân ga ăn chút gì không!”. Tàu dừng hẳn ở một ga nhỏ. Thằng nhóc nhảy xuống, chạy đến hàng bánh ngọt. Nó cho tay vào túi, tìm cuộn tiền quen thuộc. Nhưng bên trong trống rỗng. Cả chiếc xe nhỏ xíu, cả chùm chìa khoá han rỉ. Cơn gió lạnh trên sân ga thấm sâu vào bên trong. An cắm cổ chạy ngược lên toa. Chiếc ô tô nhỏ nằm vỡ vụn trong góc gần cửa sổ. Người thanh niên trẻ biến mất. Không dấu tích. Ông cụ hay hút thuốc cho biết anh thanh niên ngồi đối diện An đã xuống trong đêm, khi tàu dừng mươi phút ở ga xép. Tai hoạ không có gì lạ lùng. Mọi người xôn xao bàn tán một lúc rồi thôi. Cho đến ga cuối cùng, thằng nhóc đóng băng trong sự im lặng buốt giá. Giọng nói mơ hồ “Mất hết, mất sạch rồi…” âm oang trong đầu An. ở một khoảnh khắc, nó toan nhảy xuống, bắt tàu đi ngược vào. Nỗi buồn, niềm thất vọng, và lớn hơn cả, sự sợ hãi xâm chiếm nó. Chưa bao giờ, ngay cả khi rời quê vào Nam, nó cảm thấy bơ vơ đến thế.

venha4

“Nỗi buồn, niềm thất vọng, và lớn hơn cả, sự sợ hãi xâm chiếm nó. Chưa bao giờ, ngay cả khi rời quê vào Nam, nó cảm thấy bơ vơ đến thế”

Tàu đến chậm hơn dự định ba tiếng. Kim đồng hồ to giữa sân ga chỉ 2 giờ sáng. An là người cuối cùng rời toa. Cái túi xách như con chó nhỏ ủ rũ đi theo, chốc chốc quệt vào chân nó. Thằng nhóc lững thững trong làn mưa mỗi lúc thêm dày đặc. Nó chẳng đói. Chẳng lạnh. Đơn giản, nó muốn biến đi, không tăm tích. Không thể xuất hiện trước sự chờ trông hy vọng của gia đình trong bộ dạng này. Chỉ thế thôi.

*

Đi xuyên qua nhà chờ rộng thênh đang vãn dần người, đẩy cánh cửa kính kia, nó sẽ bước ra ngoài đường lớn, đón một chiếc xe đang chờ khách, thế là chấm dứt hành trình về nhà dằng dặc. Thằng nhóc hít một hơi dài, bước qua khoảng rộng nhà ga. “An! Kìa An! Ôi nó đây rồi…” Một tiếng kêu lóe lên, thảng thốt, mừng vui. An chầm chậm quay người lại. Là mẹ gầy gò liêu xiêu chạy đến. Là bố tóc lốm đốm bạc sải những bước vụng về trên nền gạch trơn. Thằng nhóc đứng sững. Nhưng giọng nó vang lên như từ người xa lạ, bình tĩnh – bình tĩnh đến lạ lùng: “Bố mẹ biết con về giờ này ư? Bố mẹ chờ con lâu chưa?” “Ừ, chẳng lâu mấy. Mày giấu, nhưng bố mẹ gọi điện hỏi chú khi nào mày ra…”- Bố thủng thẳng. “Tàu ra muộn mà…” – Giọng An vẫn lạnh lẽo. “Chẳng sao con ạ – Đôi mắt mẹ nheo lại vì cười – Sợ đón hụt mày không có áo ấm mặc, mẹ với bố mày ra sớm hẳn 2 tiếng ấy chứ. Ngồi im một chỗ, chẳng dám đi lại, sợ lạc. Lạnh quá, bố mày cứ bảo mẹ chạy quanh ghế. Nhưng già rồi, ai lại chạy nhảy lom xom như thế…” Các câu nói buồn cười của mẹ hối hả nối tiếp, lẫn lộn vui buồn. Bức tường giá buốt trong lòng thằng nhóc chầm chậm nghiêng xuống, tan thành trăm mảnh vỡ nhỏ. Bất giác, quên bẵng mình đã 16, đã trở thành cánh tay gánh vác gia đình, nó khóc oà lên. Bố mẹ choàng áo cho thằng nhóc, sững người. “Con làm mất sạch tiền rồi, tiền để nhà mình sắm sửa Tết ấy mà…”- An nức nở. Im lặng. Và thật lạ lùng, tiếng cười ấm áp của bố bỗng vang lên: “Thôi con ạ. Nhìn thấy mày thế này là tốt quá rồi. Bố mẹ cứ sợ mày tham việc lại chẳng về.” Mẹ lúc này thì chẳng nói gì, lặng lẽ khóc, những giọt nước mắt thương cảm, xót xa.

venha3

“Thôi con ạ. Nhìn thấy mày thế này là tốt quá rồi. Bố mẹ cứ sợ mày tham việc lại chẳng về.” Mẹ lúc này thì chẳng nói gì, lặng lẽ khóc, những giọt nước mắt thương cảm, xót xa.

An quảy cái túi lên vai, đi giữa bố và mẹ, hỏi han không ngừng về những người chị với lũ em ở nhà, đám bạn hàng xóm, về cái trường trung học trên huyện. Bố kể chuyện, hể hả. Đến cả con bê khoang nhà bên cạnh bây giờ lớn, có khi lỉnh sang chơi, dẫm be bét chỗ mạ mới xuống ông cũng kể cho thằng con đi xa nghe, mặc kệ thi thoảng bị vợ gàn lại vì sợ nó mệt. Lúc leo lên cái xe chở rau về nhà, An ngồi tựa hẳn vào bố, ấm áp, an toàn. Có một lúc, nó tưởng tượng hình ảnh bố mẹ già chờ 5 tiếng đồng hồ trong đêm lạnh, chỉ vì nhớ nó không mang theo áo ấm vào Nam. Nghĩ thế thôi mà mắt nó ậng nước.

 

Minh Minh