Click on the slide!

Giải mã những bí mật về sức khoẻ

Bạn học sáng. Dậy sớm khoai vật! Thành ra bạn luôn... nhịn bữa sáng. Nên chỉ đến tiết 2 là mắt mũi đã "nở hoa" tung toé rồi, đói mà! Vậy nếu có 5 phút để ăn sáng, bạn sẽ chọn:

Thêm...
Click on the slide!

Chú thợ giặt đồ

Lần nào đi cất hàng dưới miền Tây, má tui cũng đón xe đò chuyến đêm để đỡ mất buổi chợ. Tối khuya má đi, sáng tinh mơ, anh em tui tỉnh giấc đã thấy má về. Má tui có sạp bán trái cây ngoài chợ. Nồi…

Thêm...
Click on the slide!

Chuyện...

Ở trường nò luôn tỏ ra lạnh lùng những cô nàng đi theo nò không phải là ít ,họ hâm mộ nó vì nó là một đội trưởng đội bóng đá trường lạnh lùng ít nói và tài năng .Nó ghét con gái vì con gái chỉ có…

Thêm...
Click on the slide!

Những kẻ bùng tiết

Thực sự thì Nam cũng chẳng cần phải tò mò đến vậy, bởi message cuối cùng đó chính là offline Nhím gửi cho Hải tối qua và nó đã forward không chỉ cho mỗi “cặp chéo hồng” mà còn cho tất cả bạn bè của nó (tất nhiên trong đó…

Thêm...
Frontpage Slideshow (version 2.0.0) - Copyright © 2006-2008 by JoomlaWorks

HHT Select - Cafe chiều thứ 7


Mary có nuôi một chú chó tên là May Mắn. Cô bé đã xin chú chó này từ nhà một người bạn, ngay khi May Mắn mới được sinh ra. Ngay cả cái tên May Mắn cũng do Mary đặt. Và tất nhiên, May Mắn trở thành người bạn thân thiết nhất của Mary.

May Mắn có một sở thích rất lạ. Bất kỳ ai đến nhà chơi, gia đình Mary cũng phải dặn họ cài thật kỹ túi xách. Vì nếu để túi mở, Lucky sẽ tự "lục" xem có món nào nó thích nhất và... lấy đi luôn.

Nhưng tất nhiên là có những người quên khuấy. Thế là khi chuẩn bị ra về, họ phát hiện ra cái túi bị lục tung và thứ gì đó biến mất. Bố mẹ sẽ gọi Mary. Mary sẽ chạy đến chỗ hộp đồ chơi của May Mắn ở dưới tầng hầm, và chắc chắn là món đồ đã được xếp ở đó gọn ghẽ cùng với những món đồ chơi mà May Mắn yêu quý nhất.

Năm Mary 14 tuổi, cô bé bị chẩn đoán là có vấn đề về dạ dày rất nghiêm trọng. Bác sĩ cho rằng phải phẫu thuật ít nhất 2 lần, và phải theo dõi dài hạn. Mary và bố mẹ đều lo lắng.

HHT Select - Truyện ngắn


Nó muốn nổ tung!
Không, không phải! Mà là nó muốn làm tất cả mọi thứ nổ tung trừ nó và “cậu bạn dễ thương” ấy! Ôi! Vui hơn nhiều so với cái cách một đứa trẻ ngồi khóc nỉ non rồi được bố mua cho một cây kẹo mút và nhảy tưng tưng - dù nó cũng vừa kết thúc màn nhảy tưng tưng tương tự giữa phòng của mình! “Không thể kiềm chế cái sự sung sướng ấy lại được!”

Nhưng vẫn phải kiềm chế thôi! Vì cái Vân không thể cứ nhìn nó hành động bất thường mãi được. Cái Vân bắt nó kể câu chuyện mà nãy giờ nó đã dùng những tính từ như “kịch tính, hồi hộp, thót tim...” để miêu tả. Tò mò khủng khiếp! Bị con bạn tóm lại bắt ngồi yên, nó bắt đầu hắng giọng lên xuống, uống tới vài chục ngụm nước để “xuôi xuôi niềm hạnh phúc” và trình bày bằng một cái giọng ngọt hơn trà sữa...
- Rõ ràng mày biết rằng tao đã bị sét xẹt trúng đỉnh đầu vào chủ nhật tuần trước. Ơ kìa, tròn mắt ra cái gì? Thì cái tên mà tao với mày gặp trên Highland ý!

Thật ra cái Vân đang bị nghẹn hột ômai nên mắt mũi mới tròn tròn dẹt dẹt, chứ ai mà quên được cái hôm đó.
- Ực! Rồi rồi! Cả buổi hôm đó mày cứ gào thét với tao về sự ấn tượng mà hắn để lại cho mày. Khiếp quá! Tao chả thấy hắn đẹp trai ở chỗ nào cả?
Nhi giãy nảy:
- Vấn đề không phải ở chỗ đẹp trai, mà là ở chỗ tao thấy hắn thật sự ấn tượng. Vừa nhìn thấy hắn tao đã nghĩ: "Một kẻ đáng để mình thử kết bạn". Sau hôm đó, (e hèm) mày biết tao đã làm gì không? (lại e hèm) Ngày nào tao cũng lên Highland vào tầm giờ đấy, ngồi đúng chỗ đấy, chả để làm gì cả ngoài việc chờ đợi. Tao lên đó đựơc đúng một tuần và đau đớn sao, tao chả thấy hắn đâu cả!!!

HHT Select - Truyện ngắn

 

Cho đến khi trước mặt là một đống vỏ trứng cút lộn cao ngất, Hà mới ngẩng phắt lên, mặt mũi cực kỳ nghiêm trọng:
- Thôi chết rồi…
- Sao? - Nguyên hốt hoảng. - Mày đừng có bảo mày đau bụng đấy!
- Đau gì mà đau. Hừ, Nguyên kiết xu tự nhiên dẫn đi ăn. Lại không thèm nói gì từ đầu đến giờ!
- Ơ thì… được ăn là tốt rồi còn gì!
- Còn lâu! Mày có nhớ cái hôm khủng bố Thành cong một bữa bét nhè, mày nói là bởi mày đang giữ một bí mật của nó!
- Đấy là nó thích mày!
- Thế mà ăn xong mày mới nói, làm tao xấu hổ không để đâu cho hết! Nên sau đấy tao đã quyết định: trước khi ăn thì phải biết rõ là ai chủ chi và vì lý do gì! Mỗi tội lần này… hơi quên!
- Từ từ đã. - Nguyên đỏ mặt. - Tao sẽ nói mà!
- Tao nghi mày lắm. - Hà tiếp tục. - Suốt từ đầu năm đến giờ hôm nào mày cũng lải nhải bài Kachiusa từ đời các cụ, tao can không được. Đùng một cái sáng nay mày lại bảo từ giờ trở đi mày thích Mưa rơi cuối tuần của Hoàng Bách. Mà cái bài đấy thì cũng có từ đời tám hoánh nào rồi!
- Thì là…

 

HHT Select - Cafe chiều thứ 7


Theo lời mẹ, tôi là đứa khảnh ăn số một, cứ hay kén cá chọn canh. Nhưng không biết tại sao, cứ bà nấu là món gì tôi cũng thích. Và tôi thích nhất món gà rán.
Khi bà đi chợ, tôi nhất định đòi đi theo. Tôi nhìn và lắng nghe khi bà nói chuyện với những người bán hàng. Bà sẽ nói với bác bán hàng thịt:
- Cắt cho tôi miếng mới nhất ấy, và gạn mỡ đi nhé, để tôi nấu cho cháu tôi ăn mà!
Hoặc bà nói với cô hàng rau:
- Lấy cho bác mấy quả cà chua tươi nhất kia xem nào? Cháu tôi thích ăn cà chua.
Rồi bà tôi mất, tôi chỉ còn lại những kỷ niệm đẹp về rất nhiều ngày tháng hai bà cháu cùng chia sẻ với nhau: bà đã dạy tôi nấu ăn, mua bán, chọn lựa và mặc cả...

Tôi vẫn không thể trở thành "người nấu ăn ngon nhất" như bà, nhưng tôi làm được món gà rán khá ngon. Khi tôi có bạn trai, mỗi cuối tuần, tôi thường mời bố mẹ anh ấy tới ăn tối ở căn hộ mình thuê. Và lần nào tôi cũng làm món "tủ" là gà rán.

HHT Select - Truyện dài kỳ



Một ngày tháng Chín nóng nực, một ngày không thích hợp chút nào để bắt đầu năm học mới. Năm đó tôi lên lớp hai, năm 1993. Tôi vừa rời khỏi Seoul để chuyển đến sống tại một thị trấn nhỏ và hẻo lánh, có lẽ là hẻo lánh nhất ở cái tỉnh Gumi này.
Cả phòng học im phăng phắc khi thầy giáo dẫn tôi vào và giới thiệu với cả lớp. Có vẻ như trông tôi khá lạc lõng với bộ đồng phục được là phẳng phiu và cặp kính cận treo trên sống mũi.
Chỉ đến khi thầy giáo rời khỏi lớp lúc hết tiết thì mọi chuyện mới bắt đầu.
"Này, nhìn cái thằng ngố kìa!"
"Đồ Bốn Mắt!"
"Thế nếu mày nhắm mắt lại thì mày có còn nhìn thấy gì không, vì mày có thêm những hai mắt nữa cơ mà, hả đồ Bốn Mắt!"
Trong lúc tôi còn chưa kịp phản ứng lại cái câu hỏi ngớ ngẩn kia thì từ phía cuối căn phòng vang lên một giọng nói đầy... "quyền uy".
"Cậu đã bao giờ đi tàu điện ngầm chưa?"
Tôi quay lại nhìn. Là một thằng con trai ngồi bàn cuối lớp, khoanh tay trên bàn và nhìn tôi với đôi mắt dò xét. Nó vừa lên tiếng thì mấy đứa nhóc khác đã im như thóc. Xem ra tên này đáng chú ý đây.
"Có chứ, tớ đi suốt." Tôi trả lời thành thật.
Vẫn nhìn tôi với đôi mắt dò xét như vậy. "Thế tàu điện ngầm khác với tàu hoả như thế nào?"
Tôi hiểu, có được chấp nhận và được yên thân tại ngôi trường mới này mà không bị bắt nạt hay không là hoàn toàn phụ thuộc vào việc tôi có thể kết bạn được với tên này hay không. Thế nên tôi đã trả lời thành thật nhất có thể.

HHT Select - Truyện dài kỳ




Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Eric đánh tôi một trận tơi bời đến xây xẩm mặt mày là vào ngày 29 tháng Năm, 2003.
Tôi vẫn biết anh chàng này có cú đấm trời giáng, những đó là lần đầu tiên tôi "bị" làm nạn nhân của hắn. Một kinh nghiệm đau thương.
Chỉ có điều, cả tôi và hắn đều hiểu rõ, tôi đáng bị như vậy.
Và khi mọi việc đã xong xuôi, hai đứa nằm vật ra trên bãi cỏ, thở hổn hển như hai con cá mắc cạn, hắn quay sang nhìn tôi với nụ cười buồn.
"Mày đúng là một thằng ngốc."
Tôi không thể nhịn cười, dù vừa mới nhếch môi thôi thì cả khuôn mặt đang sưng tấy cứ gọi là đau nhức.
"Cảm ơn. Rất cảm ơn vì đã có nhời.."
Eric nằm chống tay lên và nhìn tôi đầy... đe doạ. "Tao đã lên kế hoạch cho chuyện này từ hàng năm nay rồi. Cho nên mày đừng có mà làm hỏng chuyện đấy."
"Sẽ không."
Và thế là coi như đã thoả thuận xong.
Nhưng câu truyện rất không nên bắt đầu ở đó.
Bởi vì trên thực tế nó đã bắt đầu từ 10 năm trước.
Từ cái lần đầu tiên tôi gặp Eric.


HHT Select - Ấu thơ trong tôi




Nghỉ hè, cậu Sáu gọi tôi lên thành phố phụ việc tiệm chụp hình. Nhỏ Vạn thấy tui vui mừng thì cũng cười theo, nhưng mặt buồn hiu. Hai đứa tui chơi với nhau từ hồi nhỏ xíu. Nhỏ Vạn bị hư một mắt, mắt bên kia càng lúc càng yếu, chỉ nhìn thấy lờ mờ. Vạn hay chạy qua nhà tui coi ké TV. Thật ra, nó “nghe” TV thì đúng hơn, còn tui phải ráng ghi nhớ để kể cho nó hết thảy hình thù, điệu bộ của diễn viên. Đi đâu nó cũng bám theo tui. Riết, tui có thói quen nhìn cái gì cũng thiệt kỹ lưỡng để nhắc chừng Vạn, tránh cho nó khỏi vấp té u đầu. Nghe tui kể chuyện gì nó cũng ngồi im, cái miệng hơi cười.

Đúng bữa ba chở tui bằng xe máy lên thành phố, Vạn đứng vịn tay, nghển cổ bên hàng rào, mắt hấp háy nhìn theo. Bỗng dưng, tui thấy giống như vừa lấy trộm của Vạn một cái gì đó.

Tiệm chụp hình của cậu Sáu làm tui choáng mắt: Những bức hình lớn bằng cái bàn ăn, phòng lab chạy máy ro ro, và nhất là cái studio lộng lẫy như một cung điện. Nhỏ em họ tên Quyên luôn miệng tự hào hỏi:
- Dưới quê có cái này không? Dưới quê có thứ nào lớn dữ dội vầy không?
- Không có đâu! – Tui đành thừa nhận.